Bên kia chiếc lá rụng

0


Thương về Mẹ Bề trên Antonina Nguyễn Thị Phượng

… Nghe thật xót xa cho thân phận của một chiếc lá lìa cành. Tưởng chừng như không có nỗi buồn nào lớn hơn. Vì từ đây, một thân kiếp hư hoại, hủy tán sẽ đón lấy chiếc lá như một kỷ phần không tách rời được.

… Nghe như trong tâm tư sự đau thương của chiếc lá rụng ấy có điều chi trắc ẩn, nên Mẹ Antonina đã thổn thức tâm can. Mẹ đã nhẹ nhàng đón lấy nó, từ hai bàn tay già nua tuổi tác, tuy run rẩy nhưng rất trịnh trọng. Mẹ đã ngắm nhìn nó từ đôi mắt mờ yếu, tuy rất khó khăn nhưng vẫn tỉ mỉ lục tìm. Trong suy tư của Mẹ, chiếc lá rụng ấy phải có một vị trí xứng đáng. Thân phận nó không phải để cho ai đó mặc tình giầy xéo, dẫm dí bàn chân bẩn bụi một cách khinh thường, bất cẩn. Thật thế, trong tâm tư của Mẹ, khi cúi nhặt những chiếc lá rụng ấy, một mặt Mẹ muốn tạo một cảnh quang đẹp mắt, tươi mát cho khuôn viên Tu Viện; mặt khác chiếc lá rụng ấy thật có ích cho con người khi nó được dùng vào đúng mục đích của nó. Chỉ một suy tư nhỏ bé thế thôi mà Mẹ đã trung thành mãi với việc làm tầm thường ấy cho đến hơi thở cuối cùng.

Rồi một ngày, vào lúc 21 giờ 20’ ngày 11/01/2008 mọi người trong Hội Dòng chứng kiến từ một gốc rễ cổ thụ của Hội Dòng Đa Minh Tam Hiệp, một chiếc lá dứt khoát lìa cành…trong nỗi niềm thương tiếc, nhớ thương và tri ân Mẹ.

Lá rụng về CỘI…

Lệnh triệu đã lên rồi…

Tiếng gọi mời Mẹ Antoria Nguyễn Thị Phượng về Thiên Quốc đã ngân vang qua tiếng chuông sầu đều nhả giọng.

Giã từ người Mẹ dấu yêu. Người Mẹ dịu hiền ấy, sau một tuần hôn mê đã trút hơi thở cuối cùng trước mặt đông đủ chị em.

Hôm ấy theo thông lệ, cộng đoàn Tu viện Truyền Tin họp Gia đình về Phụng Vụ. Chị Em mặc sẵn tu phục để khi họp xong sẽ nguyện giờ Kinh Tối ở Nguyện Đường. Tại phòng bệnh nhân giai đoạn kịch, Mẹ Antonina Nguyễn Thị Phượng đang trong cơn hấp hối.

Một số chị em đang ngồi đọc kinh cầu nguyện cho Mẹ, trong đó có con. Bình thường, sau khoảng một giờ đồng hồ, y tá cho máy thở oxy của Mẹ nghỉ khoảng 5 phút. Em y tá đã căn giờ để cho máy nghỉ. Trong khoảng thời gian đó, chị em đang đọc kinh, không thấy có hiện tượng gì bất thường nơi Mẹ cả. Mẹ thở rất đều, con căn đồng hồ, cứ 2 giây Mẹ lại đều đặn một nhịp thở. Sau khi máy nghỉ, em y tá ráp lại giây của máy thở oxy để hỗ trợ cho việc hô hấp của Mẹ. Máy chạy bình thường và nơi Mẹ không có biểu hiện gì lạ thường. Chị em tiếp tục đọc kinh. Tu Viện tiếp tục hội họp. Ngoài ra, chị em phiên canh đêm nay cũng đang chuẩn bị chỗ để canh Mẹ.

Bỗng nhiên, con thấy răng Mẹ ướt nhiều, hình như có nhiều nước trong miệng Mẹ. Con tự nhủ: Từ nãy tới giờ đâu có ai cho Mẹ uống ước mà có nước trong miệng. Thấy nghi nghi… con cúi sát đầu vào Mẹ để nhìn cho rõ thì: đúng là nước đang trào ra trong miệng Mẹ. Nhịp thở của Mẹ yếu dần… Con vội vàng vừa phó linh hồn cho Mẹ, vừa ra hiệu báo cho chị em rung chuông cho cả nhà xuống. Tiếng chuông vừa ngân lên, các chị em đang họp ở nhà 2000 về tề tựu đông đủ chung quanh Mẹ, có cả các em Thỉnh Viện, Tập Viện và hết các Chị Em nhà An Dưỡng. Mọi người đều được chứng kiến giây phút ra đi của Mẹ. Chị Em tiễn Mẹ về trời trong lời ca tiếng hát: Salve Regina, Lạy Nữ Vương, Con vẫn trông cậy Chúa…

Mẹ đi rồi!

Chiếc lá đã lìa cành…

…Nhưng “vị thế hiện nay của chiếc lá rụng mới thực sự mang lại nhiều lợi ích cho nhiều người”, phải không Mẹ?

Con còn nhớ những ngày “về hưu non” của con tại nhà An Dưỡng vì tai nạn gẫy chân. Con được Bề Trên sắp xếp nằm chung một phòng với Mẹ. Nằm một chỗ, con mới có thời gian suy nghĩ nhiều về người Mẹ kính yêu và con hiểu Mẹ nhiều.

Ngày sống của Mẹ trong thời gian ở Nhà An dưỡng thật là đơn giản và bình an. Mỗi sáng khi chuông nhà báo thức là Mẹ nhắc con: “Chuông rậy rồi, có đi nhà thờ được không?” Nhưng khi Mẹ thấy hai chiếc nạng ở đầu giường, Mẹ nói ngay: “Gẫy cái chân ấy không đi được đâu, ở nhà mà đọc kinh.” Thế là Mẹ nhanh nhẹn xếp giường chiếu của Mẹ thật là ngăn nắp và thẳng thắn. Tấm drap Mẹ trải rất đẹp và phải trải cho đúng kiểu; bởi vì theo Mẹ, mọi cành hoa được in nơi tấm drap phải qui về Chúa hết, không được quay cuống về phía Ngài. Ngày nào chị em muốn thử Mẹ, trải tấm drap khác kiểu, quay cuống hoa vào Chúa là y như rằng trăm lần chị em trêu chọc Mẹ là trăm lần Mẹ phải âm thầm trải lại tấm drap giường. Thỉnh thoảng Mẹ lại rầm rì một mình: “Cái hoa phải quay lên Chúa chứ, ai mà cứ trải ngược vậy!”

Sau thánh lễ, Mẹ về phòng, khi thấy con chưa gấp mùng màn là tự tay Mẹ tháo màn và gấp dùm con, rồi xếp gọn giường chiếu cho con… Con thích nhìn bàn tay Mẹ, như chiếc bàn ủi nhỏ xinh, mân mê một lúc là tấm drap rất thẳng đẹp và ngay ngắn.

Sau giờ điểm tâm, ngày nào Mẹ cũng đi nhặt lá quanh nhà Dòng. Ngày nào khỏe, Mẹ nhặt tới trưa, ngày nào Mẹ yếu, Mẹ đi chốc lát rồi về cắm hoa và trang trí bàn thờ trong phòng Mẹ. Mẹ cứ vừa làm vừa nói thầm thì điều gì đó với Đức Mẹ. Ngày nào ra vườn, Mẹ cũng “ăn cắp” một bông hoa tươi về cắm cho Đức Mẹ. Mẹ thích hoa lắm nên mỗi lần gặp em Tập sinh lên Nhà Nguyện chưng bông là Mẹ xin một cành. Gặp ai đang cầm hoa tươi, được hay không, Mẹ cũng xin một cành. Có lần chị em giả vờ không cho Mẹ là Mẹ viện lý mạnh: “Râng hoa cho Đức Mẹ mà cũng không cho à”.

Hầu như ngày nào Mẹ cũng có vài phút để bóp chân đau cho con, vừa bóp Mẹ vừa khuyên dạy. Việc này con đã không dám nhờ Mẹ, nhưng Mẹ đã tự tình giúp đỡ con. Mẹ nói: “Cái chân nó quan trọng lắm, không có nó là không đi đâu được, cố gắng mà chạy chữa, tập luyện kẻo mà nó cứng đờ ra thì… “bỏ mẹ”. Đừng để cho ai cưa chân đi nhé, sẽ khổ lắm…” Nghe lóm được những lời đó, một ngày, em y tá săn sóc nhà An Dưỡng “ra chiêu” trêu ghẹo Mẹ. Hôm đó, con lên xe lăn, tự di chuyển xe đi thăm các chị trong nhà An Dưỡng. Vì thế khi Mẹ về phòng, Mẹ không thấy con đâu, Mẹ hỏi các em: “Chị đau chân đâu rồi?” Các em nói: “Chị ấy đi cưa chân rồi”. Thế là Mẹ tỏ ra rất giận… Mẹ quát lên: “Cái chân như vậy mà làm sao để cho họ cưa đi, rồi mà đi ăn mày à…” Mẹ như không chịu được khi nghe tin này. Mẹ hỏi dồn dập: “Vậy cái chị ấy đưa đi đâu rồi?” Các em lại trêu Mẹ tiếp: “Chị ấy đi lên phòng Bác sĩ để Bác sĩ cưa chân rồi. Cưa chân chị ấy chứ có phải cưa chân Mẹ đâu mà Mẹ cứ lo”. Mẹ lại nói tiếp và nói nhiều nữa để miễn là làm sao đưa ngay cái chị què ấy về cho Mẹ. Từ xa, Mẹ thấy con lăn xe trở về phòng. Mẹ la toáng lên: “Đã bảo rồi, thích đi chân gỗ lắm à. Bảo mà không nghe rồi khổ cả một đời…có mà đi ăn mày thì chết toi… Ở trong Nhà Ròng sao được… Thì cứ nói với bác sĩ là tôi không ký giấy cưa chân mà cũng không nói được à… Lớn như thế kia mà không biết gì cả…” Con chưa bao giờ thấy Mẹ nói nhiều như vậy và nói một cách giận dữ như thế. Hóa ra chỉ vì thương con, thương con thật nhiều mà Mẹ phải nổi khùng trước những điều con làm không hợp lý. Con đã đưa chân cho Mẹ xem, miếng băng còn giữ lại trên chân khiến Mẹ tưởng con đã cưa chân thật. Con thấy Mẹ buồn thật sự. Thấy khuôn mặt Mẹ tội nghiệp quá, con thưa Mẹ: “Mẹ xem xem có thật chân gỗ không?” Mẹ bảo: “Tao không xem, cho đáng đời…” Nhưng rồi Mẹ lại đến bên con, đôi tay mềm ấy có thói quen bóp chiếc chân đau của con, đôi tay Mẹ cứ từ từ lân tới miếng băng. Bỗng nhiên con nghe thấy tiếng Mẹ rất vui: “Bố mày…tạo hoẹt, chân gỗ đâu mà chân gỗ…” Thế là Mẹ tỏ ra rất vui, tưởng chừng như tìm được một điều gì rất quý đã mất mà nay tìm thấy được.

Rồi có một ngày, con thấy Mẹ thu dọn chiếc tủ cá nhân. Lẫn trong một vài đồ vật có một cuốn sổ nhỏ, trong đó có ghi ngày Sr. Huyền (em gái của Mẹ) chết và ngày an táng. Con xin Mẹ: “Mẹ cho con quyển sổ ấy”. Mẹ nói: “Tao cho hết các cuốn kia mà không cho cuốn này”. Con thì nói ngược lại: “Con thích mỗi cuốn này mà không thích những cuốn kia…”

Hai Mẹ con đôi co một hồi, Mẹ bảo con: “Mày đọc những chữ này đi”. Con đã cảm động khi đọc những dòng chữ cáo phó của chị Huyền. Rồi Mẹ nói: “Mày muốn cuốn này nữa không?” Thật tình, Mẹ còn tỉnh táo đấy chứ. Mẹ cao chiêu như thế thì con hết đường đi vào cõi riêng của Mẹ rồi. Chưa hết, con thấy hơi lạ vì Mẹ bọc rất kỹ cuốn “Nữ tu đọc văn thư Tòa Thánh” và cuốn “Nữ Tiến Sĩ Giáo Hội, THÁNH CATARINA DE SIENNE” của Hội Dòng thực hiện năm 1969, 1970. Con hỏi Mẹ: “Mẹ có cuốn gì mà đẹp thế?” Mẹ bảo: “Tu trong Ròng này mà không biết cuốn sách này à”. Con thưa Mẹ: “Mẹ cất kỹ như thế làm sao con có mà đọc”. Rồi Mẹ giở ra một trang có kiểu chữ viết tay, Mẹ bảo con: “Mày đọc trang này đi…” Con đọc xong, Mẹ hỏi: “Mày có biết ai viết không?” Con hỏi Mẹ: “Không biết chữ ai viết mà đẹp như vậy?” Mẹ phấn khởi trả lời ngay: “ĐÂY(Ý nói là Mẹ) thì làm việc trước Bà Ninh (Người kế nhiệm Mẹ) đấy. Bà ấy bây giờ không biết gì nữa rồi… Bà ấy cứ đi lung tung… ĐÂY cho chị em viết rồi gửi qua Tòa Thánh đấy”. Con cảm phục Mẹ rất nhiều. Thảo nào con cứ nghe người ta đặt cho Mẹ biệt hiệu là “BÀ GIÀ GÂN”.

Có lần con chào Mẹ: “Mẹ ơi! Con mới đi Mỹ về”. Mẹ hỏi cặn kẽ: “Đi với ai?” Nếu nói đi một mình thì Mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ cứ nhắc đi nhắc lại: “Đi nhớ về, không được thấy bên ấy sướng rồi ở lại luôn”. Con rủ Mẹ : “Mẹ ơi! Lần này Mẹ đi Mỹ với con nhé!” Mẹ trả lời ngay: “Tao không đi!” Con tiếp tục chọc Mẹ: “Mẹ qua đó nhặt lá có nhiều tiền lắm”. Mẹ trả lời dứt khoát: “Tao không đi… Ai đời… đi qua đó mà nhặt lá. Đã qua đó là phải làm việc khác chứ. Thế thì Bề trên bảo mày qua đó làm gì?” Con trả lời ngay: “Con qua nhặt lá…” Mẹ cười: “Tạo hoẹt!!!…” Rồi Mẹ khuyên: “Đã qua đó là phải chăm chỉ học hành để về giúp nhà Ròng. Đã qua được mấy người rồi? Làm nhà có to không? Phải biết mở mang nhiều ra chứ…” Câu chuyện giữa hai Mẹ con kết thúc khi tiếng máy bay vang rền cả khung trời. Con nói với Mẹ: “Mẹ có nghe tiếng máy bay không?” Mẹ Antonina: “Có, nó đến đón mày đấy à…” Con giả vờ vội vã: “Con chào Mẹ nhé, máy bay chờ con rồi”. Con chạy thật nhanh… tay cầm túi hành lý. Mẹ già dõi nhìn theo rồi gọi với: “Đi nhớ về nhé, không được đi luôn đâu nhé…” Mẹ đứng đó hồi lâu bên thềm Tu viện, mắt thoáng buồn nhìn con, nhưng vẫn rạng ngời niềm vui ẩn giấu khi nghĩ về tương lai của con.

Con còn rất nhiều chuyện về Mẹ, chỉ xin lược kể vài chuyện trên để tưởng nhớ Mẹ và hết lòng tri ân Mẹ.

Lá tìm về CỘI,

Mẹ vĩnh viễn đi rồi…

Mẹ ơi! Mẹ hãy mãi là lú lẫn và lãng quên để con được thấy Mẹ tinh anh và mình mẫn cách phi thường, vì chính lúc Mẹ không còn khả năng để nhận định, Mẹ vẫn mãi yêu thương dạy dỗ bằng lời ru thiên thu, đẹp như ca dao Mẹ, mãi không cũ đi vì tuổi tác nhưng vẫn ru hời đời con trên những chặng đường sứ vụ, để chắp cánh cho con vào đời trong an bình hạnh phúc.

Mẹ ơi! Mẹ hãy mãi già nua quê kệch để con được thấy sự trẻ trung tân kỳ của Mẹ trong những biến cố lớn của Hội Dòng, khi Mẹ cầm bánh lái dưới kỳ hiệu của Đại Hội Đồng Canh Tân 1969; hoặc khi Mẹ dám sinh ra những người con thế hệ vào thời son sẻ của Hội Dòng; hoặc lúc Mẹ đương đầu trước vũ bão của cường quyền để đòi lại Thư viện Hội dòng sau bao ngày bị quản chế… Còn nhiều nữa… ngút ngàn trang sử Mẹ.

Mẹ ơi! Mẹ hãy mãi chỉ biết có hiện tại dưới hình hài một bà lão nhà quê để con được thấy Mẹ rất tân thời, cập nhật và dám song hành với bước tiến của thời đại để rồi một quá khứ đau thương không làm Mẹ sờn lòng. Một tương lai bất ổn không làm Mẹ mất định hướng. Nhưng Mẹ đã sống kiên cường giây phút hiện tại một cách rất khôn ngoan với những trải nghiệm của quá khứ và với những hoạch định cho tương lai một cách đầy xác tín và cậy trông.

Mẹ ơi! Lá rụng về CỘI… thời gian xuyên thế kỷ. Không gian nào chứa đựng hết lá khô? Sáng kiến Mẹ vẫn muôn đời hữu lý. Mẹ cầm nắm trong tay từng chiếc lá rụng, như mãi chưa bằng lòng để chiếc lá ấy có một hồi kết nghiệt ngã. Mẹ đã trịnh trọng xếp vào tay, Mẹ đã chuẩn bị cho những chiếc lá ấy thực hiện được điều gì hữu ích.

Mẹ ơi! Lá vẫn rụng tưởng chừng như có điều gì tê tái, là gợi hứng cho các thi nhân, văn sĩ, nhạc sĩ và ca sĩ… Chỉ có Mẹ trong bản trường ca độc tấu đã cho con thưởng nếm những cung đàn dịu êm của từng chiếc lá rụng mà vẫn hưởng của nó đã đưa con vào điệu ru thế kỷ trong vòng tay yêu thương của Mẹ.

Nhớ Mẹ nhiều trong kinh nguyện đời con.

 Sr. Agnès Hoàng Thị Hòa

Comments are closed.