Ân sủng của Thiên Chúa ở cùng Người – Suy niệm song ngữ 29.12

0

Suy niệm Lời Chúa mỗi ngày – song ngữ

big_simeone2

Friday (December 29): “The favor of God was upon him”

Scripture: Luke 2:22-35  

22 And when the time came for their purification according to the law of Moses, they brought him up to Jerusalem to present him to the Lord 23 (as it is written in the law of the Lord, “Every male that opens the womb shall be called holy to the Lord”) 24 and to offer a sacrifice according to what is said in the law of the Lord, “a pair of turtledoves, or two young pigeons.” 25 Now there was a man in Jerusalem, whose name was Simeon, and this man was righteous and devout, looking for the consolation of Israel, and the Holy Spirit was upon him. 26 And it had been revealed to him by the Holy Spirit that he should not see death before he had seen the Lord’s Christ. 27 And inspired by the Spirit he came into the temple; and when the parents brought in the child Jesus, to do for him according to the custom of the law, 28 he took him up in his arms and blessed God and said, 29 “Lord, now let your servant depart in peace, according to your word; 30 for my eyes have seen your salvation 31 which you have prepared in the presence of all peoples, 32 a light for revelation to the Gentiles, and for glory to your people Israel.” 33 And his father and his mother marveled at what was said about him; 34 and Simeon blessed them and said to Mary his mother, “Behold, this child is set for the fall and rising of many in  Israel, and for a sign that is spoken against 35 (and a sword will pierce through your own soul also), that thoughts out of many hearts may be revealed.” 

Thứ sáu   29-12           Ân sủng của Thiên Chúa ở cùng Người

Lc 2,22-35

 22 Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa,23 như đã chép trong Luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa”,24 và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non.25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông.26 Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa.27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người,28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: 29 “Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. 30 Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ 31 Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: 32 Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.” 33 Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những lời ông Si-mê-ôn vừa nói về Người.34 Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu cho người đời chống báng;35 và như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.”

Meditation: Do you know the favor of the Lord? After Jesus’ birth, Mary fulfills the Jewish rite of purification after childbirth. Since she could not afford the customary offering of a lamb, she gives instead two pigeons as an offering of the poor. This rite, along with circumcision and the redemption of the first-born point to the fact that children are gifts from God. Jesus was born in an ordinary home where there were no luxuries. Like all godly parents, Mary and Joseph raised their son in the fear and wisdom of God. He, in turn, was obedient to them and grew in wisdom and grace. The Lord’s favor is with those who listen to his word with trust and obedience. Do you know the joy of submission to God? And do you seek to pass on the faith and to help the young grow in wisdom and maturity?

The Holy Spirit reveals the presence of the Savior of the world  

What is the significance of Simeon’s encounter with the baby Jesus and his mother in the temple? Simeon was a just and devout man who was very much in tune with the Holy Spirit. He believed that the Lord would return to his temple and renew his chosen people. The Holy Spirit also revealed to him that the Messiah and King of Israel would also bring salvation to the Gentile nations. When Joseph and Mary presented the baby Jesus in the temple, Simeon immediately recognized this humble child of Bethlehem as the fulfillment of all the messianic prophecies, hopes, and prayers. Inspired by the Holy Spirit he prophesied that Jesus was to be “a revealing light to the Gentiles”. The Holy Spirit reveals the presence of the Lord to those who are receptive and eager to receive him.  Do you recognize the indwelling presence of the Lord with you?

The ‘new temple’ of God’s presence in the world

Jesus is the new temple (John 1:14; 2:19-22). In the Old Testament God manifested his presence in the “pillar of cloud” by day and the “pillar of fire” by night as he led them through the wilderness. God’s glory visibly came to dwell over the ark and the tabernacle (Exodus 40:34-38). When the first temple was built in Jerusalem God’s glory came to rest there (1 Kings 8). After the first temple was destroyed, Ezekiel saw God’s glory leave it (Ezekiel 10). But God promised one day to fill it with even greater glory (Haggai 2:1-9; Zechariah 8-9). That promise is fulfilled when the “King of Glory” himself comes to his temple (Psalm 24:7-10; Malachi 3:1).  Through Jesus’ coming in the flesh and through his saving death, resurrection, and ascension we are made living temples of his Holy Spirit (1 Corinthians 3:16-17). Ask the Lord to renew your faith in the indwelling presence of his Spirit within you. And give him thanks and praise for coming to make his home with you.

Mary receives both a crown of joy and a cross of sorrow

Simeon blessed Mary and Joseph and he prophesied to Mary about the destiny of this child and the suffering she would undergo for his sake. There is a certain paradox for those blessed by the Lord.  Mary was given the blessedness of being the mother of the Son of God. That blessedness also would become a sword which pierced her heart as her Son died upon the cross. She received both a crown of joy and a cross of sorrow. But her joy was not diminished by her sorrow because it was fueled by her faith, hope, and trust in God and his promises. Jesus promised his disciples that “no one will take your joy from you” (John 16:22). The Lord gives us a supernatural joy which enables us to bear any sorrow or pain and which neither life nor death can take away.  Do you know the peace and joy of a life surrendered to God with faith and trust?

 

Our hope is anchored in God’s everlasting kingdom of righteousness, peace, and joy

What do you hope for? The hope which God places in our heart is the desire for the kingdom of heaven and everlasting life and happiness with our heavenly Father. The Lord Jesus has won for us a kingdom of righteousness, peace, and joy in the Holy Spirit (Romans 14:17). The Holy Spirit gives hope to all who place their trust in the promises of God. God never fails because his promises are true and he is faithful. The hope which God places within us through the gift of the Spirit enables us to persevere with confident trust in God even in the face of trails, setbacks, and challenges that may come our way. 

Is there anything holding you back from giving God your unqualified trust and submission to his will for your life? Allow the Lord Jesus to flood your heart with his peace, joy, and love. And offer to God everything you have and desire – your life, family, friends, health, honor, wealth, and future. If you seek his kingdom first he will give you everything you need to know, love, and serve him now and enjoy him forever.

 

 

 

“Lord Jesus, you are my hope and my life. May I never cease to place all my trust in you. Fill me with the joy and strength of the Holy Spirit that I may boldly point others to your saving presence and words of everlasting life.”

Suy niệm: Bạn có biết ân sủng của Chúa không? Sau khi sinh Đức Giêsu, Maria chu toàn nghi thức thanh tẩy của Do thái sau khi sinh con. Vì cô không thể mua nổi lễ vật con chiên thông thường, cô đã dâng một cặp chim như lễ vật của người nghèo. Nghi thức này đi cùng với sự cắt bì và chuộc lại người con đầu lòng theo sự kiện con cái là hồng ân của Thiên Chúa. Đức Giêsu được sinh ra trong một gia đình bình thường, không có gì sang trọng. Giống như các cha mẹ đạo đức khác, Maria và Giuse nuôi dưỡng con mình trong sự kính sợ và khôn ngoan của Thiên Chúa. Phần mình, Người vâng phục cha mẹ và lớn lên trong sự khôn ngoan và ân sủng. Ân sủng của Chúa ở cùng những ai lắng nghe lời Người với sự tin cậy và vâng phục. Bạn có biết niềm vui vâng phục Thiên Chúa không? Và bạn có tìm cách thông đạt niềm tin và giúp người trẻ lớn lên trong sự khôn ngoan và trưởng thành không?

Chúa Thánh Thần mặc khải sự hiện diện của Đấng Cứu thế

Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ giữa cụ già Simêon với hài nhi Giêsu và mẹ Người trong đền thờ là gì? Cụ Simêon là người công chính và đạo đức, rất hòa hợp với Chúa Thánh Thần. Ông tin rằng Chúa sẽ trở lại đền thờ và canh tân dân tuyển chọn của Người. Chúa Thánh Thần cũng mặc khải cho ông rằng Đấng Mêsia và Vua dân Israel cũng sẽ đem ơn cứu độ đến cho mọi dân tộc. Khi Giuse và Maria dâng con trẻ Giêsu trong đền thờ, cụ Simêon ngay lập tức nhận ra trẻ thơ ở Bêlem khiêm tốn này là sự hoàn thành tất cả lời ngôn sứ, hy vọng, và cầu nguyện. Được Chúa Thánh Thần thúc đẩy, ông đã nói tiên tri rằng Đức Giêsu sẽ là “ánh sáng chiếu soi cho dân ngoại”. Chúa Thánh Thần mặc khải sự hiện diện của Thiên Chúa cho những ai sẵn sàng và tha thiết đón nhận Người. Bạn có nhận ra sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn bạn không?

 

Đền thờ mới của sự hiện diện TC trong thế giới

Đức Giêsu là đền thờ mới (Ga 1,14; 2,19-22). Trong Cựu ước, Thiên Chúa tỏ lộ sự hiện diện của Người trong “cột mây” lúc ban ngày, và “cột lửa” lúc ban đêm khi Người dẫn dắt họ đi qua hoang địa. Vinh quang của Thiên Chúa đến rõ ràng trên hòm bia và nhà lều (Xh 40,34-38). Khi đền thờ thứ nhất được xây dựng ở Giêrusalem, vinh quang của Thiên Chúa đã ngự xuống đền thờ (1V 8). Sau khi đền thờ bị phá hủy, ngôn sứ Ezekiel nhìn thấy vinh quang của Thiên Chúa rời khỏi đền thờ (Ed 10). Nhưng Thiên Chúa đã hứa sẽ có một ngày để lập lại vinh quang của Người, thậm chí còn lớn lao hơn thế nữa (Kg 2,1-9; Dcr 9-8). Lời hứa ấy được thực hiện khi “Vua Vinh quang” đến đền thờ của Người (Tv 24,7-10; Ml 3,1). Ngang qua việc Đức Giêsu đến trong thân xác và qua cái chết, sự sống lại, và lên trời cứu độ của Người, chúng ta được xây dựng làm những ngôi đền thờ sống động của Chúa Thánh Thần (1Cor 3,16-17). Bạn có nhận ra rằng bạn là đền thờ của Thiên Chúa và Thần Khí của Người ở trong bạn không?

 

Maria đón nhận cả triều thiên của niềm vui và thánh giá của đau khổ

Simêon chúc phúc cho Maria và Giuse, và ông tiên báo với Maria về số phận của con trẻ này, và sự đau đớn bà phải chịu vì Người. Có một sự nghịch lý nào đó về những chúc lành kia của Thiên Chúa. Đức Maria được “chúc phúc” vì được làm Mẹ của Con Thiên Chúa. Sự diễm phúc đó cũng trở nên lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn bà khi Con của bà chết trên thập giá. Đức Maria đón nhận cả hai, triều thiên của vui mừng và thập giá của đau khổ. Niềm vui của bà không bị tan biến bởi sự thống khổ, bởi vì nó được đốt cháy bởi đức tin, đức cậy, và đức mến nơi Thiên Chúa và những lời hứa của Người. Đức Giêsu hứa với các môn đệ rằng “Không ai có thể lấy mất niềm vui của anh em” (Ga 16,22). Thiên Chúa ban cho chúng ta một niềm vui siêu nhiên, giúp chúng ta mang lấy đau khổ và nổi đau đớn, mà cho dù cuộc sống hay cái chết có thể lấy mất được. Bạn có biết sự bình an và niềm vui của cuộc đời dâng hiến cho Chúa trong niềm tin tưởng và trông cậy không?

Hy vọng của chúng ta bám chặt vào vương quốc công chính, bình an, và niềm vui của Thiên Chúa

Bạn hy vọng điều gì? Niềm hy vọng mà Thiên Chúa đặt để trong lòng chúng ta là sự khao khát nước trời và sự sống vĩnh cửu và hạnh phúc với Cha trên trời của chúng ta. Chúa Giêsu đã đem lại cho chúng ta vương quốc công chính, bình an, và niềm vui trong Chúa Thánh Thần (Rm 14,17). Chúa Thánh Thần ban niềm hy vọng cho tất cả những ai đặt niềm trông cậy vào những lời hứa của Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ quên bởi vì lời hứa của Người là thật và Người hằng trung tín. Niềm hy vọng mà Thiên Chúa đặt trong lòng chúng ta qua hồng ân của Thánh Thần giúp chúng ta kiên vững với sự tin cậy kiên vững nơi Thiên Chúa cho dù đối đầu với những con đường, những nghịch cảnh,và những thách đố xảy ra trên con đường của chúng ta đi.

Có bất cứ điều gì ngăn cản bạn không cho bạn dâng cho Thiên Chúa lòng tin cậy và suy phục hoàn toàn trước ý Người dành cho đời bạn không? Hãy để cho Chúa Giêsu lấp đầy lòng bạn với sự bình an, niềm vui, và tình yêu. Và hãy dâng cho Thiên Chúa mọi sự bạn có và ước muốn – cuộc sống, gia đình, bạn bè, sức khỏe, danh dự, tài sản, và tương lai của bạn. Nếu bạn tìm kiếm nước của Người trước, Người sẽ ban cho bạn mọi thứ bạn cần để biết, để yêu, và để phục vụ Người bây giờ và được ở bên Người mãi mãi.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là hy vọng và là sự sống của con. Xin cho con không bao giờ ngừng đặt tất cả sự tin cậy nơi Chúa. Xin ban cho con niềm vui và sức mạnh của Chúa Thánh Thần để con có thể can đảm chỉ cho người khác biết sự hiện diện cứu độ và lời ban sự sống vĩnh cửu của Chúa.

 

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu
– chuyển ngữ

Comments are closed.