Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi! – Suy niệm song ngữ 10.03 (Thứ bảy sau CN III Mùa chay)

0

Suy niệm Lời Chúa mỗi ngày – song ngữ
Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi!

Saturday (March 10): “God, be merciful to me a sinner!”

Gospel Reading:  Luke 18:9-14  

9 He also told this parable to some who trusted in themselves that they were righteous and despised others: 10 “Two men went up into the temple to pray, one a Pharisee and the other a tax collector. 11 The Pharisee stood and prayed thus with himself, `God, I thank you that I am not like other men, extortioners, unjust, adulterers, or even  like this tax collector. 12 I fast twice a week, I give tithes of all that I get.’ 13 But the tax collector, standing far off, would not even lift up his eyes to heaven, but beat his breast, saying, `God, be merciful to me a sinner!’ 14 I tell you, this man went down to his house justified rather than the other; for every one who exalts himself will be humbled, but he who  humbles himself will be exalted.”

Thứ Bảy     10-3                Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi!

Lc 18,9-14

9 Đức Giê-su còn kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác:10 “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế.11 Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia.12 Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.13 Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.14 Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”

Meditation: How can we know if our prayer is pleasing to God or not? The prophet Hosea, who spoke in God’s name, said: “I desire steadfast love and not sacrifice” (Hosea 6:6). The prayers and sacrifices we make to God mean nothing to him if they do not spring from a heart of love for God and for one’s neighbor. How can we expect God to hear our prayers if we do not approach him with humility and with a contrite heart that seeks mercy and forgiveness? We stand in constant need of God’s grace and help. That is why Scripture tells us that “God opposes the proud, but gives grace to the humble” (James 4:6; Proverbs 3:34).

 

 

Jesus reinforced this warning with a vivid story of two people at prayer. Why did the Lord accept one person’s prayer and reject the other’s prayer? Luke gives us a hint: despising one’s neighbor closes the door to God’s heart. Expressing disdain and contempt for others is more than being mean-minded. It springs from the assumption that one is qualified to sit in the seat of judgment and to publicly shame those who do not conform to our standards and religious practices. Jesus’ story caused offense to the religious-minded Pharisees who regarded “tax collectors” as unworthy of God’s grace and favor. How could Jesus put down a “religious person” and raise up a “public sinner”?

Jesus’ parable speaks about the nature of prayer and our relationship with God. It does this by contrasting two very different attitudes towards prayer. The Pharisee, who represented those who take pride in their religious practices, exalted himself at the expense of others. Absorbed with his own sense of self-satisfaction and self-congratulation, his boastful prayer was centered on his good religious practices rather than on God’s goodness, grace, and pardon. Rather than humbling himself before God and asking for God’s mercy and help, this man praised himself while despising those he thought less worthy. The Pharisee tried to justify himself before God and before those he despised; but only God can justify us. The tax collector, who represented those despised by religious-minded people, humbled himself before God and begged for mercy.  His prayer was heard by God because he had true sorrow for his sins. He sought God with humility rather than with pride.

This parable presents both an opportunity and a warning. Pride leads to self-deception and spiritual blindness. True humility helps us to see ourselves as we really are in God’s eyes and it inclines us to seek God’s help and mercy. God dwells with the humble of heart who recognize their own sinfulness and who acknowledge God’s mercy and saving grace. I dwell in the high and holy place, and also with him who is of a contrite and humble spirit (Isaiah 57:15). God cannot hear us if we boast in ourselves and despise others. Do you humbly seek God’s mercy and do you show mercy to others, especially those you find difficult to love and to forgive?

“Lord Jesus, may your love and truth transform my life – my inner thoughts, intentions, and attitudes, and my outward behavior, speech, and actions. Where I lack charity, kindness, and forbearance, help me to embrace your merciful love and to seek the good of my neighbor, even those who cause me ill-favor or offense. May I always love as you have loved and forgive others as you have forgiven.”

Suy niệm: Làm sao chúng ta biết lời cầu nguyện của mình làm vui lòng Thiên Chúa hay không? Ngôn sứ Hôsê, người nhân danh Chúa đã nói: “Ta muốn tình yêu kiên định chứ không cần hy lễ” (Hs 6,6). Những lời cầu nguyện và hy lễ chúng ta dâng lên Thiên Chúa chẳng là gì đối với Người, nếu chúng không phát xuất từ một trái tim yêu thương dành cho Thiên Chúa và cho tha nhân. Làm sao chúng ta có thể mong đợi Thiên Chúa lắng nghe lời cầu nguyện của mình nếu chúng ta không đến với Người với lòng khiêm nhường và một tâm hồn thống hối tìm kiếm lòng thương xót và tha thứ? Chúng ta luôn cần đến ơn sủng và sự trợ giúp của Người. Đó là lý do tại sao thánh Giacôbê tông đồ nói với chúng ta rằng “Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, và ban ơn cho những kẻ khiêm nhường” (Gc 4,6; Cn 3,34).

Đức Giêsu củng cố lời cảnh báo của mình bằng một câu chuyện sống động về hai người lên đền thờ cầu nguyện. Tại sao Chúa chấp nhận lời cầu nguyện của người này và khước từ lời cầu nguyện của người kia? Luca cho chúng ta câu trả lời: việc coi thường người khác sẽ đóng cửa lòng Chúa lại. Việc bày tỏ sự coi thường người khác còn tệ hơn cả có ác ý. Nó phát xuất từ sự giả định rằng mình xứng đáng ngồi trên ghế xét xử và công khai nhục mạ những ai không theo tiêu chuẩn của mình và những việc đạo đức. Câu chuyện của Đức Giêsu gây ra sự chống đối với những ai coi “những người thu thuế” là bất xứng với ơn huệ của Chúa. Làm thế nào Đức Giêsu có thể hạ bệ “người đạo đức” xuống, và nâng “người tội lỗi” lên?

Dụ ngôn của Đức Giêsu nói về bản chất của cầu nguyện và mối quan hệ với Thiên Chúa. Điều này được thể hiện qua hai thái độ cầu nguyện khác nhau. Người Pharisêu, đại diện cho những ai kiêu ngạo trong việc giữ đạo, tự tôn mình lên qua việc xúc phạm tới người khác. Chăm chú vào cảm giác tự mãn và tự tôn chính mình, nên lời cầu nguyện khoe khoang của họ chỉ quy hướng về những việc làm đạo đức của mình, hơn là về lòng nhân hậu, ơn sủng, và sự tha thứ của Thiên Chúa. Thay vì hạ mình trước mặt Thiên Chúa và cầu xin lòng thương xót và sự trợ giúp của Thiên Chúa, người này ca tụng chính mình đồng thời coi thường những ai hắn nghĩ tệ hơn mình. Người Pharisêu cố gắng bào chữa cho mình trước mặt Thiên Chúa và trước những ai họ coi thường; nhưng chỉ có Thiên Chúa mới có thể bào chữa chúng ta mà thôi. Người thu thuế, đại diện cho những ai bị coi thường bởi những người nghĩ mình đạo đức, hạ mình trước mặt Thiên Chúa và cầu xin lòng thương xót. Lời cầu nguyện của anh đã được Chúa nhận lời, bởi vì anh đã hối tiếc về những tội lỗi của mình. Anh đã tìm kiếm Thiên Chúa với lòng khiêm tốn hơn là kiêu ngạo.

Dụ ngôn này vừa đưa ra một cơ hội, vừa đưa ra lời cảnh báo. Kiêu ngạo dẫn tới ảo tưởng và tự lừa dối mình.  Khiêm nhường giúp chúng ta nhận ra mình như chúng ta thật sự là, và hướng chúng ta về ơn sủng và lòng thương xót của Chúa. Thiên Chúa ở với những tâm hồn khiêm tốn, những người nhận ra tình trạng tội lỗi của chính mình, và những người nhận biết lòng thương xót và ơn cứu độ của Thiên Chúa. Ta ngự chốn cao vời và thánh thiện, nhưng vẫn ở với tâm hồn khiêm cung tan nát  (Is 57,15). Thiên Chúa không thể nào nghe lời cầu nguyện của chúng ta, nếu chúng ta coi thường người khác. Bạn có khiêm tốn tìm kiếm lòng thương xót của Chúa và bạn có bày tỏ lòng thương xót đối với người khác, đặc biệt với những ai bạn thấy khó yêu thương và tha thứ không?

Lạy Chúa Giêsu, chớ gì tình yêu và chân lý của Chúa biến đổi cuộc đời con – mọi tư tưởng, ý định, thái độ và hành vi, lời nói, và hành động bên ngoài của con. Khi con thiếu lòng bác ái, nhân hậu, và kiên nhẫn, xin giúp con bám lấy tình yêu thương xót của Chúa và tìm kiếm lợi ích của tha nhân, ngay cả những ai làm hại và chống đối con. Xin cho con luôn luôn yêu thương như Chúa đã yêu thương và tha thứ người khác như Chúa đã tha thứ.

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu 
– chuyển ngữ

Comments are closed.