“Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn” – Suy niệm ngày 01.12.2018

0

Ngày 01 tháng 12 năm 2018
Thứ bảy, sau Chúa Nhật XXXIV Thường Niên

I. LỜI CHÚA: Lc 21, 34-36

34 “Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo Ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em,

35 vì Ngày ấy sẽ ập xuống trên mọi dân cư khắp mặt đất.

36 Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người.”

(Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)

II. SUY NIỆM

1. Thời điểm tận cùng

Trong bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay, Đức Giê-su tiếp tục nói cho chúng ta về thời điểm tận cùng. Như chúng ta đã nhận ra, để nói về thời điểm này, Đức Giê-su dùng nhiều hình ảnh để giúp chúng ta hiểu và sống thời điểm sau cùng ngay hôm nay.

Trước hết, Đức Giê-su nói trong bài Tin Mừng hôm kia: « Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét » (c. 25). Như thế, trật tự mà Thiên Chúa đã thiết lập khi sáng tạo, sẽ bị phá vỡ. Nhưng đó chính là kết cục tất yếu của mọi sự, bởi vì tất cả đang hiện hữu trong thời gian, chứ không phải trong vĩnh cửu ; và để đi vào thế giới mới và vĩnh cửu tuyệt đối, mọi sự phải đi qua khoảng khắc « tan biến ». Như chính Đức Ki-tô đã phải chết, để đi vào sự sống mới.

Bù lại với những hình ảnh gây sợ hãi, trong bài Tin Mừng hôm qua, Đức Giê-su dùng hình ảnh cây vả, đâm chồi nẩy lộc, loan báo mùa hè sắp đến; và hình ảnh thật bình an của sự thay đổi luân phiên giữa các mùa, nói cho chúng ta rằng Nước Thiên Chúa chắc chắn sẽ đến và đem lại sự sống mới trong niềm vui khôn tả, được qui tụ mãi mãi bên Chúa và bên nhau, nhất là những người thân yêu của chúng ta trong gia đình và trong đời sống ơn gọi.

Và trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su dùng hình ảnh tấm lưới:

Ngày ấy như một chiếc lưới
bất thần chụp xuống đầu anh em,
vì Ngày ấy sẽ ập xuống trên mọi dân cư khắp mặt đất. 
(c. 34)

Hình ảnh tấm lưới làm cho chúng ta hiểu rằng, không ai tránh được thời điểm tận cùng này. Đơn giản, đó là vì quy luật của thời gian, con người có tài tránh né được nhiều điều, nhưng tuyệt đối không ai tránh được thời gian, mọi sự trong đó có sự sống của con người đều bị chi phối bởi thời gian, nghĩa là buộc phải đi tới điểm cuối: cuối tuần, cuối tháng,cuối năm phụng vụ, cuối năm dương lịch, và rồi sẽ đến thời điểm cuối của một lứa tuổi (thanh niên, trung niên, cao niên), điểm cuối của cuộc đời!

2. “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn”

Và lời cuối của Đức Giê-su, mà Giáo Hội mời gọi chúng ta ghi nhớ trong ngày hôm nay, là ngày cuối năm phụng vụ, là lời này:

Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn,
hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến
và đứng vững trước mặt Con Người. 
(c. 36)

Vậy, chúng ta được mời gọi tỉnh thức và cầu nguyện, để chờ đợi ngày Chúa đến vào “thời điểm tận cùng”. Nhưng thực ra Chúa vẫn đến với chúng ta mỗi ngày trong Thánh Lễ, qua những ân huệ và biến cố của từng ngày sống. Do đó, chúng ta có thể thực tập đón Chúa đến mỗi ngày, để cho lúc Chúa thực sự đến, chúng ta không còn bị bất chợt và sợ hãi; nhưng chúng ta đón mừng Chúa đến trong niềm vui của đợi chờ, giống như niềm vui được lập lại hằng năm của thời gian chờ đợi Chúa đến lần thứ nhất, trong đêm Giáng Sinh.

Và để có thể nhận ra Chúa đến và hiện diện và để sống tâm tình sẵn sàng của người tôi tớ khôn ngoan và trung tín, không có cách nào tốt hơn là cầu nguyện, cầu nguyện với Lời Chúa và cầu nguyện với ngày sống hay với một giai đoạn sống của chúng ta.

  • Cầu nguyện trong những giờ dành riêng cho việc cầu nguyện.
  • Và chúng ta cũng được mời gọi sống ngày sống của chúng ta như là một lời cầu nguyện.

Nhưng ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm gặp rất nhiều khó khăn trong đời sống cầu nguyện hằng ngày. Không có cách nào khác, là chính chúng ta phải tự tìm ra cho riêng mình những phương cách để vượt qua khó khăn và duy trì đời sống cầu nguyện. Có hai tâm tình có thể giúp chúng ta vượt qua khó khăn trong việc cầu nguyện:

  • Cầu nguyện là dâng lại cho Chúa một ít thời gian của chúng ta một cách nhưng không.
  • Và cầu nguyện là lời tạ ơn và ca tụng Chúa, về “những điều cao cả” Chúa làm cho chúng ta trong cuộc đời, trong hành trình ơn gọi và trong từng ngày sống.

*  *  *

Tỉnh thức và cầu nguyện chính là con đường và cách sống Đức Giê-su mời gọi chúng ta sống mỗi ngày, để “thoát khỏi mọi điều sẽ xảy đến” và đứng vững trước mặt Con Người, và nhất là làm cho chúng ta bình an và vui mừng, thay vì lo âu và sợ hãi, bởi lẽ chúng ta thuộc về Con Người, là Đức Giê-su Ki-tô, chúng ta là anh chị em, là người thân của Ngài ngang qua ơn gọi đi theo Ngài, trong đời sống Ki-tô hữu hay đời sống dâng hiến.

3. “Thánh Maria… , cầu cho chúng con”

Thứ bảy là ngày cuối cùng của năm Phụng Vụ, mời gọi chúng ta cùng hướng về Đức Mẹ, vì Mẹ là mẫu gương tuyệt vời của một đời sống tỉnh thức và cầu nguyện. Xin Mẹ đồng hành và dạy dỗ chúng ta trong cách chúng ta tỉnh thức và cầu nguyện, và nhất là trong cách chúng ta lắng nghe và đón nhận Ngôi Lời vào trong tâm hồn và cuộc đời chúng ta, để chúng ta cũng có thể theo Ngài đến cùng như Mẹ. Và như chúng ta vẫn xin Mẹ trong kinh Kính Mừng:

Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời,
cầu cho chúng con, là kẻ có tội,
khi nay và trong giờ lâm tử.

Xin Mẹ đồng hành với chúng ta trong những thời điểm cuối cùng trong hành trình làm người và hành trình ơn gọi, Ki-tô hữu hay dâng hiến, của chúng ta, với tình hiền mẫu; và xin Mẹ mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta vào Gia Đình Mới của Con Mẹ và cũng là của chính Mẹ.

A-men, lạy Chúa Giê-su,
xin ngự đến ! 
(Kh 22, 20)

Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc

Comments are closed.