Triệt Để Cần Thiết – SN ngày 07.12.2020

0

Suy niệm:  Lc 5, 17-26

“Có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người”.

***

Một chi tiết đầu tiên trong Tin Mừng hôm nay đậm thắm ý nghĩa mà ít ai lưu ý, đó là, có rất đông các lãnh đạo tôn giáo từ “Galilêa, Giuđêa và Giêrusalem” đến nghe Chúa Giêsu; cho nên, đám đông nghe Ngài vốn đã đông lại càng đông hơn, đến nỗi một người bại liệt sẽ không tiếp cận được Ngài nếu các bạn của anh không có một động thái ‘triệt để cần thiết’ là mở toang mái nhà.

Thật lạ lùng, Chúa Giêsu nói với anh, “Tội anh được tha!”. Buồn thay, những lời ấy lập tức vấp phải sự chỉ trích gay gắt từ các lãnh đạo tôn giáo, “Người này là ai mà dám nói phạm thượng?”. Hành động đầu tiên của Ngài là tha tội cho người bại liệt vì lợi ích của anh; nhưng thâm trầm thay, việc chữa lành ‘bên trong’ cho người ‘liệt thật’ đó còn ‘triệt để cần thiết’ nhằm chữa trị ‘một bên trong khác’ vốn cũng bại liệt nơi những bậc vị vọng ‘không liệt’ đang vây quanh Ngài. Biết suy nghĩ của họ, Chúa Giêsu quyết định đi tới một hành động thứ hai hầu chứng tỏ “Con người có quyền tha tội dưới đất”, Ngài nói với người bất toại, “Hãy chỗi dậy vác chõng mà về”. Phép lạ đã xảy ra, Tin Mừng nói, “Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa”; ‘ai nấy’ có nghĩa là ‘mọi người’, dĩ nhiên, trong đó có cả các nhà lãnh đạo tôn giáo đang vây bủa để phán xét Ngài.

Vậy thì bài học nào được rút ra ở đây? Bài học ở đây, chính là bài học của lòng thương xót. Lòng thương xót Chúa Giêsu dành cho hàng lãnh đạo vẫn thật sâu sắc; Ngài yêu thương họ, dẫu họ luôn kiêu hãnh và luôn đố kỵ với Ngài. Vậy mà với bất cứ giá nào, Chúa Giêsu vẫn muốn thu phục họ, cứu độ họ, và đó vẫn luôn là một khát khao ‘triệt để cần thiết’ của thâm tâm Ngài; Ngài muốn họ hoán cải, hạ mình và thôi đừng cứng lòng nữa để hướng về Ngài. Sẽ khá dễ dàng để thể hiện xót thương trắc ẩn đối với một người bị liệt, bị xã hội từ chối và bị sỉ nhục; nhưng sẽ phải cần đến một lòng thương xót bao la hơn cả trùng khơi mới có thể quan tâm sâu sắc đến những kẻ hợm mình, cho mình là công chính và rồi đây, cũng là những kẻ sẽ giết chết Ngài.

Tin Mừng không nói đích danh ai trong số các lãnh đạo hôm ấy sẽ ăn năn trở lại; nhưng Tin Mừng cho biết, Chúa Giêsu vẫn yêu thương và dành nhiều thiện cảm cho những con người này. Cách riêng với Luca, giới biệt phái kinh sư cũng dành cho Ngài không ít tình cảm; bằng chứng, đã nhiều lần, Ngài đến nhà họ dùng bữa. Luca đặc biệt lưu ý mối tương quan này, bởi lẽ, với Chúa Giêsu, ơn cứu độ vẫn là một cái gì ‘triệt để cần thiết’ cho bất cứ ai, kể cả những biệt phái, rồi đây sẽ đóng đinh Ngài; hay với một biệt phái khác, rồi đây, sẽ là chứng nhân cho Ngài, Phaolô, đồ đệ thân tín của Luca, mà hầu chắc đã ảnh hưởng đến thầy mình. Một chi tiết độc đáo thâm thúy khác là trong cả bốn Phúc Âm, chỉ có Luca, ‘Tin Mừng của lòng thương xót’, có được lời nguyện đậm chất xót thương này, “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm”.

Một linh hồn được cứu là một sa mạc được tưới tiêu, một tâm hồn hoán cải là một hoang địa hoa nở rộ; Isaia đã thấy trước điều đó trong bài đọc hôm nay, “Sa mạc và hoang địa hãy vui mừng, đồng hoang hãy hoan hỷ và nở hoa!”; ơn cứu độ Đấng Thiên Sai mang đến vẫn ‘triệt để cần thiết’, tâm tình này bộc lộ qua Thánh Vịnh đáp ca, “Này đây Chúa chúng ta sẽ đến cứu độ chúng ta”.

Ngày kia, một nhà truyền giáo đang giảng thì có người xua tay phản đối, “Có hàng trăm tôn giáo và không ai có thể xác định, đâu là con đường đúng đắn!”. Nhà truyền giáo bình tĩnh trả lời, “Tôi chỉ biết hai tôn giáo, “Một”, tất cả những ai mong đợi sự cứu rỗi bằng ‘việc làm’; “Hai”, tất cả những ai đã được cứu bởi ‘một cái gì đó đã làm’. Vấn đề thật đơn giản, như những người bắn cung, không ai bắn vu vơ, nhưng nhắm ngay đích điểm để bắn; bạn có thể tự cứu mình, hay bạn phải ‘triệt để cần thiết’ được cứu bởi một Đấng nào khác?”.

***

‘Đấng nào khác’ ấy là Giêsu Thiên Sai, muôn dân trông đợi; ‘Đấng nào khác’ ấy là Đấng đã liều chết để cứu cho bằng được cả thế giới; ‘Đấng nào khác’ ấy là Giêsu Xót Thương đang muốn cứu cả người ‘liệt thật’ và cả những ai cho mình ‘không liệt’; ‘Đấng nào khác’ ấy cũng là Đấng đang chờ đợi mỗi người chúng ta vốn cũng đang ‘triệt để cần thiết’ phải được cứu.

“Lạy Chúa, Chúa xót thương cả những người ‘không liệt’ muốn giết Chúa, Chúa xót thương cả những người ‘sắp liệt’ muốn yêu Chúa; xin cho con hiểu rằng, Chúa đang muốn cứu con, vì rất có thể, con cũng đang ‘triệt để cần thiết’ phải được cứu, vì con ‘liệt thật’, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Comments are closed.