
Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (24,13-35)
Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?”
Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.
Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Ðấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Ðoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người.
Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông. Ðang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?”
Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.
***
Có lẽ đa số trong chúng ta đã đọc hoặc được nghe câu chuyện có tựa đề “Dấu chân trên cát” (Footprints in the sand) của bà Mary Steel Stevenson, người Úc gốc Anh. Câu chuyện như sau:
Một đêm kia, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ đang đi dạo dọc theo một bãi biển, có Chúa cùng đồng hành. Trên bầu trời, tôi thấy lần lượt xuất hiện tất cả những sự việc đã xảy ra trong đời tôi.
Tôi nhìn và thấy rằng trong mỗi giai đoạn của cuộc đời tôi đều có hai cặp dấu chân in trên cát, của tôi và của Chúa. Chúng tôi tiếp tục bước đi cho đến khi tất cả những ngày của cuộc đời tôi đã hiện ra trước mặt tôi.
Và rồi, tôi dừng lại khi nhận thấy rằng ở một vài nơi, chỉ có dấu của một đôi chân, và nó tương ứng đúng với những ngày khó khăn nhất trong cuộc đời tôi, những ngày đau khổ nhất và hãi hùng nhất.
Vì thế, tôi hỏi Chúa: “Lạy Chúa, Chúa đã nói với con rằng Chúa ở bên con hằng ngày trong suốt cuộc đời con, và con đã chấp nhận sống với Chúa. Nhưng con nhận thấy rằng trong những thời điểm tồi tệ nhất của cuộc đời con, chỉ có một cặp dấu chân duy nhất. Con không thể hiểu tại sao Chúa lại để con cô đơn lúc con cần đến Chúa nhất.”
Và Chúa trả lời: “Con yêu dấu, con thật quý giá đối với Ta! Ta yêu thương con! Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi con, dù chỉ một phút! Những ngày gian nan đau khổ của con, những ngày mà con chỉ nhìn thấy một dấu chân trên cát, đó là dấu chân của Ta, vì những lúc đó, Ta đang bồng ẵm con.”
Câu chuyện muốn gởi đến mỗi người chúng ta sứ điệp này: đó là Chúa luôn đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường, Người không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Nhưng thách đố lớn đối với chúng ta đó là khó nhận ra hoặc không thể nhận ra Chúa đang hiện diện trong cuộc đời của mình.
Ai trong chúng ta, ít là một lần trong đời, cũng đã từng rơi vào tâm trạng như hai môn đệ trên đường Emmau hôm nay: một niềm hy vọng bị dập tắt, một cái tang đầy nước mắt, một thất bại cay đắng, một tương lai mù mịt không định hướng… Nhưng như Chúa Giêsu đã đến và đồng hành với hai môn đệ khi họ đang đau khổ, hôm nay, Người cũng đang quan tâm đến những lo lắng của chúng ta, Người biết những nỗi khổ và tuyệt vọng của chúng ta. Điều cần thiết là chúng ta phải tin rằng Chúa thấu hiểu những nỗi đau sâu kín của chúng ta, rằng Chúa luôn đồng hành với chúng ta ngay cả khi chúng ta tưởng mình đang bước đi một mình, hay lúc chúng ta cảm thấy dường như Người đã bỏ rơi chúng ta.
Tin Mừng Chúa nhật hôm nay giúp chúng ta cách nhận ra Chúa đang hiện diện, để rồi từ trong chính những nghi ngờ, tuyệt vọng của chúng ta, Người sẽ dẫn chúng ta đến đức tin và sự thanh thản, bình an.
Cách thứ nhất: nhận ra sự hiện diện của Chúa trong Lời Chúa. Trên đường đi về làng Emmau với hai môn đệ, cũng như khi hiện ra với các Tông đồ tại căn phòng đóng kín, Chúa Giêsu giải thích cho các ông biết ơn cứu độ được thực hiện ngang qua cái chết và sự phục sinh của Người đã được loan báo trong Kinh Thánh như thế nào. Cựu ước là sự chuẩn bị cho Tân Ước và dẫn vào Tin Mừng mà Chúa Kitô là trung tâm. Như vậy, chỉ khi nào chúng ta đọc, đọc lại và suy gẫm Lời Chúa, chúng ta mới nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa trong cuộc đời chúng ta. Vì chính trong Lời Chúa mà chúng ta tìm thấy sức mạnh, nguồn lương thực và ánh sáng cho cuộc lữ hành dương thế của mình.
Cách thứ hai: nhận ra sự hiện diện của Chúa trong tí tích Thánh Thể. Tin Mừng kể lại “Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người”. Các môn đệ nhận ra Chúa Giêsu vì đó chính là những cử chỉ mà Người đã làm trong Bữa Tiệc Ly, qua đó Người thiết lập bí tích Thánh Thể để trao ban chính Mình Người và tiếp tục ở lại với con người, nên bí tích Thánh Thể là sự hiện diện của Chúa Kitô Phục Sinh. Như vậy, khi đến với thánh lễ, chúng ta không chỉ được gặp Chúa, nhưng nhờ rước Mình Thánh Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể, chúng ta còn được đón nhận Người vào trong cuộc đời chúng ta, được kết hợp với Người và trở nên một với Người và hiệp nhất với anh chị em chúng ta.
Cách thứ ba: nhận ra sự hiện diện của Chúa trong Giáo hội. Sau khi nhận ra Chúa Kitô, hai môn đệ lập tức trở lại Giêrusalem để gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu của họ. Và niềm tin của họ vào Chúa Phục Sinh càng được củng cố khi họ chia sẻ cho nhau kinh nghiệm được gặp Đấng Phục Sinh, để rồi sau khi Chúa về trời, chính họ là những chứng nhân của Tin Mừng Phục Sinh. Và Tin Mừng cho biết “các Tông Đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông…” (Mc 16,20). Như vậy, ngang qua Giáo hội, mà các Tông Đồ là hình thái đầu tiên, Chúa Kitô vẫn tiếp tục hiện diện, hoạt động và đồng hành với mỗi người chúng ta trên con đường lữ hành trần gian này.
Sứ điệp Tin Mừng hôm nay có thể được tóm gọn trong ba cụm từ: Lời Chúa, bí tích Thánh Thể và Giáo hội. Đọc Lời Chúa, đến với bí tích Thánh Thể và sống trong Giáo hội là ba phương thế giúp chúng ta gặp được Chúa Kitô, Đấng duy nhất đem lại ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu cho chúng ta.
Hôm nay, bằng việc lắng nghe và thực hành Lời Chúa, siêng năng cử hành bí tích Thánh Thể, và trung thành sống theo những giáo huấn của Giáo hội là cách chúng ta đang làm chứng cho Chúa Kitô Phục Sinh!