Kết hợp với Chúa và tha nhân – Lễ Mình Máu Chúa Kitô, năm A

0

Lm. Giuse Vũ Thái Hòa

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (6,51-58)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân Do-thái rằng: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống”. Vậy người Do-thái tranh luận với nhau rằng: “Làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?” Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Ðây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời”.

***

Nếu chúng ta được hỏi: “Tại sao ông, bà, anh, chị tham dự thánh lễ?”, thì câu trả lời chắc chắn sẽ rất đa dạng: để gặp gỡ anh chị em Kitô hữu, để làm thành một cộng đoàn hiệp nhất trong một niềm tin, để cầu nguyện, để nuôi dưỡng đời sống đức tin, để lắng nghe Lời Chúa… Qua tất cả những câu trả lời này, chúng ta thấy rằng việc đi lễ đem lại rất nhiều ích lợi. Điều đó tốt! Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì chúng ta chưa chạm được đến điểm chính yếu của thánh lễ.

Thánh lễ là một bí tích, một hiện thực cứu độ trong đó Chúa Giêsu tự hiến mình cho chúng ta qua nghi thức phụng vụ. Chúa Giêsu nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” Khi Chúa Giêsu nói Người ban thịt Người làm lương thực, đó không phải chỉ là một phần thân thể, mà là trọn vẹn thân thể Người. Khi Chúa Giêsu nói đến việc ban máu của Người làm thức uống, Người không nói đến thứ chất lỏng màu đỏ, nhưng là sự sống làm cho con người được sống. Nói về Mình và Máu Chúa Kitô tức là nói về chính Người, chính sự sống của Người.

Chúa Giêsu đã đi vào lịch sử nhân loại với thân xác con người như chúng ta. Vì thế, Thánh lễ là mầu nhiệm Nhập thể luôn tiếp diễn, vì ở đó Chúa Giêsu trao ban chính Người cho chúng ta. Thánh Tôma Aquinô nói: “Thánh lễ là phép lạ lớn nhất của Chúa Giêsu.”

Trong thánh lễ, chúng ta cử hành việc Chúa Giêsu tự hiến mình như của lễ dâng lên Chúa Cha, và cùng với Người, chúng ta dâng hiến bản thân mình. Chúng ta dâng bánh và rượu, là hoa màu ruộng đất và cũng là thành quả lao động của con người. Do đó, khi dâng lên Chúa Cha bánh và rượu để trở thành Mình và Máu Chúa Kitô, chúng ta dâng lên Người trọn vẹn đời sống của chúng ta, với những hoạt động thể lý và tinh thần, với mọi niềm vui, nỗi buồn. Chúa Cha kết hợp lễ dâng của chúng ta với hy lễ của Chúa Kitô, làm cho lễ dâng này có tầm vóc thần linh và vĩnh cửu. Từ lúc đó, bánh và rượu trở nên biểu tượng cuộc sống toàn diện của chúng ta, với tất cả những hoạt động và các mối tương quan. Tóm lại, bánh và rượu là của lễ cuộc đời chúng ta dâng lên Thiên Chúa để được kết hợp với lễ dâng của Chúa Giêsu, trở thành lương thực nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của chúng ta.

Ðối với chúng ta, trong đức tin, bánh và rượu này tuy không thay đổi thành phần vật chất, nhưng đã trở thành chính Chúa Kitô do quyền năng của Chúa Thánh Thần.

Mục đích của Thánh lễ là chúng ta được kết hiệp với Chúa Kitô, trở thành thân thể huyền nhiệm của Người là Hội Thánh, vì thế thánh lễ là sự chuẩn bị cho hiệp lễ. Như vậy, hiệp lễ thực sự quan trọng trong thánh lễ: hiệp lễ tóm lược toàn bộ thánh lễ. Hay nói cách chính xác hơn, toàn thánh lễ trở thành hiệp lễ.

Có một số người không dám lên rước lễ vì nghĩ rằng mình không xứng đáng. Thực ra, việc được rước lễ không phụ thuộc vào công trạng hoặc là phần thưởng cho những người sống gương mẫu, thánh thiện. Trong thánh lễ, chính Chúa Giêsu tự ban mình làm lương thực nuôi sống linh hồn chúng ta. Vì thế, rước lễ là một ân huệ, và thánh lễ không phải là một ân huệ trong số những ân huệ khác. Thánh lễ là chính Chúa, Ðấng ban ân huệ. Khoảng cách giữa sự thánh thiện của Chúa và của chúng ta lớn đến mức không thể nào nêu lên vấn đề chúng ta có xứng đáng hay không để rước Chúa Kitô vào lòng. Lời nguyện trước khi rước lễ nhắc chúng ta điều đó: “Lạy Chúa, con chẳng (xứng) đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh.” Đây là lời của viên sĩ quan đã không dám tiếp đón Chúa Giêsu vào nhà mình: “nhưng xin Ngài phán một lời” (Lc 7,7). Nơi Chúa Giêsu, Lời là chính Người.

Vì vậy, để ý đến lời mời của Chúa Giêsu “Hãy cầm lấy mà ăn” thì quan trọng hơn là việc nhìn vào phẩm cách của chúng ta.

Tuy nhiên, có một vài ngoại lệ. Ngoài vấn đề những người bị vạ tuyệt thông hoặc phạm tội trọng không được rước lễ, thì cũng có trường hợp vào lúc rước lễ, một số người cảm thấy thực sự chưa sẵn sàng trong nội tâm để tiến lên đón nhận Mình Thánh Chúa. Trong trường hợp đó, tuy họ không rước Chúa trong bí tích Thánh thể, nhưng họ vẫn có thể rước Lời Chúa, kết hiệp với Chúa, kết hiệp với nhiệm thể của Người là Giáo Hội. Rước lễ là một hành vi của đức tin, vì thế phải cố gắng làm sao tránh rước lễ theo thói quen hoặc rước lễ vì sợ bị người khác nghĩ mình có tội trọng không dám lên rước lễ.

Khi cùng chia sẻ tấm bánh duy nhất, chúng ta hiện thực hóa ý định của Chúa Giêsu, là làm cho chúng ta được hiệp nhất nên một nơi Thân Thể Người. Được hiệp nhất với Chúa thúc đẩy chúng ta ra đi đến với anh chị em, loan báo Tin Mừng và cùng nhau xây dựng một thế giới huynh đệ và tình thương như Chúa đã mời gọi.

Ước gì trong mỗi thánh lễ, chúng ta được kết hiệp mật thiết với Chúa, để trong Chúa, chúng ta cũng được liên kết nên một với mọi anh chị em chúng ta trong cuộc sống. Amen.

Comments are closed.

phone-icon