Ông là ai?

0

Sống sứ điệp Mùa Vọng theo cung cách của Gioan Tẩy Giả là một con đường khiêm nhường và quảng đại trao đi. Bằng một suy tư dừng lại cụm từ “Đấng đến sau” và tôi tự hỏi cuộc đời mình có sẵn lòng như Gioan Tẩy Giả dọn đường cho Đấng đến sau.

Tôi chỉ là người không đáng cởi dép.

Nhận ra sứ vụ của mình chỉ là dọn đường, sau khi đường dọn đã xong biết thu mình vào trong im lặng để tiếp tục hoàn tất cuộc đời. Giống như chiếc chổi, sau khi quét dọn, chiếc chổi lại được cất vào trong góc khuất.

Gioan Tẩy Giả là một mẫu gương thật đẹp cho tất cả những con người đang làm phận vụ của những con người dọn dẹp. Người phu quét đường chỉ quét vào đêm tối, khi đường phố không còn người qua lại, người công nhân lặng lẽ với đồng lương ít ỏi, âm thầm đang sống thanh bần trong ngõ nhỏ, căn hộ thuê nhỏ, những con người đang phục vụ sự sống con người trong âm thầm lặng lẽ với lương tâm ngay thẳng. Khồng ồn ào, khi thi hành xong sứ vụ, người dọn đường cao thượng âm thầm rút lui và còn nhận ra trách vụ của mình như: “đầy tớ vô dụng” (Lc 17, 10).

Là người khiêm nhượng trong khi thực thi sứ mệnh. Gioan chỉ mong muốn cho mọi người nhận biết rõ về Đấng đến sau chứ không phải là mình. Biết nhận chìm cái tôi của mình đi, là một đòi hỏi của cả đời sống nhiệm nhặt và cầu nguyện. Con đường dứt bỏ chính mình là con đường tu luyện, nếu không dứt bỏ chính mình thì chẳng dứt bỏ gì cả. Chính vì thế, Gioan trước khi xuất hiện trước đám đông, ông đã sống cả một thời gian dài trong nhiệm nhặt và cầu nguyện trong nơi thanh vắng. Sứ vụ của người loan báo hôm nay thực sự cần trở nên con người biết sống nhiệm nhặt để thắng được cái tôi của mình, biết cầu nguyện để nhận ra chính mình cũng yếu đuối và bất toàn.

Tôi chỉ là tiếng hô.

Tiếng hô chỉ nhất thời khi cần loan báo hay cảnh báo, không phải lúc nào người ta cũng thích nghe tiếng hô. Tiếng hô nếu còn lại sau sự việc đã xảy ra thì chỉ là tiếng át đi của người to tiếng. Biết nhường chỗ là một thái độ khiêm nhường cao thượng khi biết sứ vụ của mình đã hoàn tất. Là tiếng hô, Gioan biết sứ vụ của tiếng hô ấy chấm dứt khi Chúa Giêsu xuất hiện, Gioan đã rút lui vào đời sống âm thầm cho người đến sau hoạt động. Không ai ngoài Thiên Chúa là người “không thể thay thế”. Thiên Chúa dùng người này, người kia trong một sứ vụ, với một thời đoạn, rồi sau đó, người này người khác. Là khí cụ trong tay của Thiên Chúa, người khiêm nhường cũng chỉ biết thưa sau khi xong công việc: “Chúng tôi chỉ làm việc vì bổn phận” (Lc 17, 10).

Thi hành sứ vụ thành công là một chuyện nhưng biết sẵn sàng ra đi mới là quyết định một đời hiến dâng. Bài thơ của Tagore diễn tả tâm tình của người hiến dâng đó. “Tôi đã được phép giã từ. Chúc tôi ra đi may mắn nhé, anh em! Tôi cúi đầu chào tất cả trước khi lên đường. Này đây chìa khóa tôi gài lên cửa, và cả căn nhà cũng trao trọn anh em. Chỉ xin anh em lời tạ từ lần cuối thắm đượm tình thân. Từ lâu rồi, sống bên nhau, chúng mình là láng giềng lối xóm; nhưng anh em đã cho tôi nhiều hơn tôi cho lại anh em”. ( 93, Lời dâng, R.Tagore).

Gioan Tẩy Giả là nhân vật của mùa vọng, Tôi tự bảo tôi, học bài học khiêm nhượng nơi ngài đòi hỏi một thời gian mùa vọng, sống nhiệm nhặt và cầu nguyện. Sống đời khiêm nhường như Gioan Tẩy Giả là biết nhận rõ trách vụ của mình là làm hết mình với trách vụ ấy, nhưng khi hoàn tất hãy trao về cho Chúa và nhận ra mình chỉ là người đấy tớ vô duyên làm việc bổn phận phải làm.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

Comments are closed.