Luật yêu thương – Suy niệm CN XXX TN, năm A

0

CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN, NĂM A
LUẬT YÊU THƯƠNG

211

LỜI CHÚA: Mt 22, 34 – 40

Hôm nay phái Pharisieu tiếp tục giăng bẫy Chúa Giê-su bằng một câu hỏi đặc biệt, một câu hỏi trường lớp về lề luật: Điều răn nào lớn nhất? Họ muốn lôi kéo Ngài vào cuộc tranh cãi về việc chú giải luật. Chúa Giê-su không tránh né, Ngài khởi đi từ điều chính yếu để trả lời cho họ: Tất cả lề luật và các tiên tri được tóm gọn trong hai điều luật này là yêu mến Chúa và yêu tha nhân.

Ai có thể nói mình yêu Thiên Chúa thật? Ai có thể nói mình yêu Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn mà lại ghét anh em mình? Tình yêu thật khởi đi từ tình yêu Chúa và đến với anh em.Từ tình yêu Chúa chúng ta được mời gọi yêu anh em. Đây không phải là tình yêu trừu tượng chung chung nhưng là tình yêu cụ thể bằng hành động, bằng việc làm tình yêu.

Khi yêu Thiên Chúa, chúng ta khám phá ra tình yêu anh em và chúng ta được mời gọi yêu họ như Thiên Chúa yêu họ. Tình yêu Thiên Chúa và tình yêu tha nhân chỉ là một vì ngay từ đầu tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa trào tràn xuống chúng ta, những tạo vật của Ngài. Chúng ta được dựng nên vì tình yêu và trong tình yêu giống hình ảnh của Thiên Chúa. Bản chất tình yêu đó luôn ở trong chúng ta nên chúng ta luôn được mời gọi sống yêu thương. Cuộc sống loại trừ nhau ngay từ đầu đã bị Thiên Chúa kết án: Chúa đuổi Cain ra khỏi thế giới loài người khi hắn giết em mình. Thủ tiêu nhau là loài thú nên không thể sống trong cộng đoàn yêu thương được. Cain đã phải ra đi khỏi cộng đoàn những người yêu thương.

Để giúp chúng ta hiểu tình yêu tha nhân cũng giống tình yêu Thiên Chúa, Thiên Chúa đã dùng sư phạm thật sự ý nghĩa để cho chúng ta hiểu điều răn quan trọng này. Trong sách xuất hành, Thiên Chúa đã nghiêng mình xuống dân lầm than, đói khổ, lưu đày khi họ kêu lên Ngài. Ngày nay chúng ta đang sống trong một thế giới chiến tranh, nghèo khổ, cấm cách, bóc lột, chúng ta đang được nghe lời mời gọi của Chúa: Hãy thi thố tình yêu đối với những người cùng khốn hơn ngươi: “Ngươi đừng hành hạ người di dân đang cư ngụ ở nhà ngươi, ngươi đừng áp bức họ, vì chính ngươi cũng là những kẻ tha phương cầu thực nơi Ai Cập.” Nếu Israel được mời để yêu đến tận cùng, đó là họ đã có kinh nghiệm về lòng thương xót của Thiên Chúa trong đời sống của họ. Họ có cảm nghiệm Thiên Chúa yêu họ và luôn đứng về phía họ, những con người đang bị áp bức.: “Nếu người nghèo kêu đến Ta, ta sẽ nghe họ vì Ta là Đấng xót thương!”

Tình yêu Thiên Chúa trước hết là lòng thương xót. Tình yêu này rất lạ lùng đối với thế giới. Tình yêu này không hạ thấp người được thương nhưng nâng họ lên. Thương xót là yêu tha nhân như họ được yêu, đó là làm cho họ vào trong cùng một thực tại của tình yêu, đó là cho họ tất cả những gì mình có như Thiên Chúa yêu họ. Chúa Giê-su nói: “Hãy thương xót như cha anh em trên trời là Đấng xót thương” (Lc 6,36). Khởi từ tình yêu đó Thiên Chúa cho chúng ta hiểu sự liên kết tình yêu giữa Ngài và anh em. Thiên Chúa muốn khi kinh nghiệm về tình yêu tha nhân, chúng ta sẽ là những người thương xót. Từ đó chúng ta sẽ kinh nghiệm về lòng thương xót của Thiên Chúa, một tình yêu vô bờ, khôn cùng.

Trong cuộc sống tại thế, Chúa Giê-su cho chúng ta thấy việc hoàn trọn tôn ý của Chúa Cha và tình yêu phục vụ nhân loại được nối kết trong một thực tại duy nhất. Vì tình yêu tha nhân, Chúa Giê-su hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại, nhưng tình yêu này không tách khỏi tình yêu Thiên Chúa, vì đó là ý Chúa Cha ( 20,28). Thánh Gioan đã cho chúng ta biết cái biệt điểm của tình yêu này: “ Nếu ai nói tôi yêu Thiên Chúa, mà lại ghét anh em mình thì nó là kẻ nói láo, vì kẻ không yêu mến người anh em nó thấy trước mắt, tất không thể yêu mến Thiên Chúa, Đấng họ không thấy bao giờ. Và đây là lệnh truyền ta đã lĩnh lấy nơi Ngài: “Ai yêu mến Thiên Chúa thì hãy yêu anh em mình.”( 1Ga 4, 20-21). Thiên Chúa đã đi vào lịch sử con người; Ngài liên đới với con người; Ngài đồng hóa với con người( Cv 9,5) đến nỗi từ nay ta không thể phân biệt Ngài khỏi con người nữa. Thành thử khi thực sự yêu tha nhân vì họ, ta sẽ yêu Thiên Chúa vì Ngài. Chỉ có một tình yêu cũng như con người chỉ có một quả tim, một tấm lòng.

Đó là một cộng đoàn nền tảng được gắn bó bởi tình yêu. Đó là cộng đoàn lạ lùng của những người được hiệp nhất trong tình yêu Thiên Chúa và tha nhân trong Lời của Thiên Chúa.

Chúa Giê-su đã làm gương cho chúng ta về tình yêu này khi Ngài tự nguyện đi đến cùng của nghĩa yêu thương. Thập giá mà Ngài hi hiến chính là sự loan báo tình yêu hữu hiệu trên thế gian này. Sự loan báo này giúp chúng ta mở ra với Thiên Chúa thật, Đấng yêu đến nỗi đặt mình dưới chân các môn đệ và tự hiến trọn vẹn. Chúng ta chỉ có thể yêu anh em khi chúng ta cảm nghiệm về một Thiên Chúa xót thương, một Thiên Chúa cúi xuống trên sự khốn cùng của chúng ta để nâng chúng ta lên.

Ngày nay đói khát hoành hành, đau khổ bao trùm thế giới, chúng ta phải là những người mang những vết thương này vào trong lòng chúng ta và biến đổi những thảm khốc này trong khả năng và trong tầm tay chúng ta.. Đó là điều mà Thiên Chúa đang mời gọi chúng ta: “Hãy yêu Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn.” Đó là điều răn trọng nhất. Và điều răn thứ hai cũng giống như vậy: “Hãy yêu tha nhân như chính mình.” Nếu giữ được như thế chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa vì chúng ta thấy trong cộng đoàn Ki-Tô hữu có Đấng đang sống, đang hướng dẫn và yêu chúng ta.

Đến đây chúng ta tự hỏi: Tại sao Chúa Giê-su lại đòi buộc khắt khe như thế?

Thưa: Khi yêu mà không phải vì người thì chưa phải là tình yêu thực. Yêu vì mình chỉ là lòng ích kỷ trá hình mà thôi cho nên tình yêu nhất thiết đòi phải quên mình. Yêu kẻ thù là dạng tình yêu đòi phải quên mình một cách rõ ràng. Chết cho người mình yêu tức là bỏ mình vì người yêu, cho nên đó là tình yêu đúng nghĩa nhất.

Tình yêu đối với Thiên Chúa cũng phải triệt để như vậy. Thiên Chúa là Đấng tuyệt đối nên tình yêu đối với Ngài cũng phải tuyệt đối. Phải yêu Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn. Đó là đòi buộc tất yếu của tình yêu đối với Thiên Chúa. Không có những đòi buộc tất yếu này thì không còn là tình yêu đối với Thiên Chúa nữa.

Đòi buộc này quá sức con người, nhưng đó là con đường cần thiết để cứu độ con người. nó giúp con người nhận ra sự bất lực của mình trong tương quan tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân. Từ đó con người phải dựa vào Thần Khí của Chúa mới có thể chu toàn hai giới răn này.

Đức Giê-su đòi buộc tình yêu vượt quá sức con người, nên sự hiện diện của tình yêu này là dấu chỉ rõ ràng có sự hiện diện của Thiên Chúa: “Ai sống theo tình yêu thì có Thần Khí của Thiên Chúa hoạt động nơi người ấy, cho nên họ là con cái của Thiên Chúa và là môn đệ của Đức Giê-su.”

Chúa Giê-su đã đi bước trước trong tình yêu này và Ngài mời gọi chúng ta bước theo Ngài. Chúng ta hãy xin Thánh Thần mở lòng chúng ta ra với Tin Mừng của Ngài. Xin uốn ý muốn của chúng ta theo ý muốn của Ngài. Xin Ngài giúp chúng ta đi tới sự điên rồ của tình yêu, đó là sự khôn ngoan duy nhất để chúng ta biết yêu như Chúa Giê-su đã yêu. Amen.

Nữ tu Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.