Thơ: Nghệ Thuật Chết

0

1

NGHỆ THUẬT CHẾT

Phàm cái gì cũng phải có nghệ thuật
Đó là cách thể hiện độc đáo riêng
Sống bình thường mà lại rất khác thường
Sống và chết đều cần có nghệ thuật

Người biết sống luôn nhớ mình sẽ chết (1)
Vì sẽ chết nên cố sống tốt hơn
Biết như thế mới là người khôn ngoan
Người biết sống cũng là người biết chết (2)

Chết là điều chắc chắn không ai thoát
Chẳng thuốc nào giúp bất lão, trường sinh (3)
Kiếp luân hồi là ảo tưởng khiếp kinh
Nếu có thật, chẳng có gì đáng sợ

Thế gian này chỉ có một thảm họa
Mọi phàm nhân phải trở về bụi tro (4)
Sống gian ác thì sợ hãi, lắng lo
Sống yêu thương thì chết là mối lợi (5)

Chết là ngưỡng bước vào sự sống mới
Được diện kiến Tôn Nhan Chúa nhân từ
Được tái ngộ Đức Giêsu Kitô
Cùng Đức Mẹ, chư thần và chư thánh

Chết nghệ thuật là cái chết công chính
Một phàm nhân trở thành một thánh nhân
Vì Thiên Chúa là Đấng rất từ nhân
Ngài không muốn cho ai phải tiêu diệt (6)

TRẦM THIÊN THU
Lễ Chư Thánh Hiển Vinh – 2017

……………………………………………………

(1) La ngữ: “Memento Mori” (Hãy Nhớ Mình Phải Chết).
(2) La ngữ: “Ars Moriendi” (Nghệ Thuật Chết).
(3) Kn 2:1 – “Không thuốc nào chữa cho con người khỏi chết”.
(4) Gv 9:3 – “Tai hoạ thảm hại nhất trong tất cả những gì xảy ra dưới ánh mặt trời là hết mọi người đều chịu chung một số phận như nhau”.
(5) Pl 1:21 – “Sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi”.
(6) 2 Pr 3:9 – “Người kiên nhẫn đối với anh em, vì Người không muốn cho ai phải diệt vong, nhưng muốn cho mọi người đi tới chỗ ăn năn hối cải”.

Comments are closed.