Bài GL của ĐTC Phanxico về cầu nguyện: “Chiến đấu trong cầu nguyện” (12.5.2021)

0

Chủ đề: “Chiến đấu trong cầu nguyện”
(Bài đọc sách Thánh: Thánh vịnh 10: 1,12-14)

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Cha rất vui được nối lại sự gặp gỡ trực tiếp này, vì cha nói với anh chị em điều này: chẳng thú vị gì khi nói trước không gian trống không, trước máy quay. Chẳng có gì thú vị. Và bây giờ, sau nhiều tháng, nhờ sự dũng cảm của Đức ông Sapienza, ngài nói, “Không, chúng ta sẽ thực hiện ở đó”, và chúng ta lại được tập trung ở đây. Đức ông Sapienza thật giỏi! Và nhìn thấy mọi người, thấy anh chị em ở đây, mỗi người với câu chuyện của riêng của mình, những người đến từ khắp mọi nơi, từ Ý, từ Hoa Kỳ, từ Colombia… Đội bóng nhỏ đó gồm bốn anh em người Thụy Sĩ, cha nghĩ… họ đang ở đằng kia… bốn người. Không thấy cô em gái nhỏ, cha hy vọng cô ấy sẽ đến… Và nhìn thấy từng người trong anh chị em làm cha hạnh phúc vì tất cả chúng ta đều là anh chị em trong Chúa, và nhìn thấy nhau giúp chúng ta cầu nguyện cho nhau. Và kể cả những người dù ở xa nhưng luôn hiệp nhất gần gũi với chúng ta. Sơ Geneviève luôn có mặt đến từ Lunapark, những người làm việc … Rất nhiều. Tất cả đều ở đây. Cảm ơn sự hiện diện và chuyến viếng thăm của anh chị em. Hãy mang thông điệp của Giáo hoàng đến với mọi người. Thông điệp của Đức Giáo hoàng là cha cầu nguyện cho tất cả mọi người, và cha xin mọi người cũng cầu nguyện cho cha, hiệp nhất trong lời cầu nguyện.

Và nói về cầu nguyện, cầu nguyện của người Kitô hữu, giống như toàn bộ đời sống người Kitô hữu, không phải là cuộc “đi dạo trong công viên”. Không ai trong số những người cầu nguyện vĩ đại mà chúng ta gặp trong Kinh thánh và trong lịch sử của Giáo hội tìm thấy việc cầu nguyện là “thoải mái”. Vâng, người ta có thể cầu nguyện như một con vẹt – bla, bla, bla, bla, bla – nhưng đó không phải là cầu nguyện. Cầu nguyện chắc chắn mang lại sự bình an lớn lao, nhưng phải thông qua cuộc chiến đấu nội tâm, đôi khi rất khó khăn, và điều đó có thể đi theo suốt thời gian dài của cuộc đời. Cầu nguyện không phải là điều gì đó dễ dàng, và đây là lý do tại sao chúng ta trốn tránh nó. Mỗi khi chúng ta muốn cầu nguyện, ngay lập tức chúng ta được nhắc nhớ đến nhiều hoạt động khác mà khi đó chúng dường như quan trọng hơn và cấp bách hơn. Việc này cũng xảy ra với tôi! Nó xảy ra với tôi. Tôi đi cầu nguyện một chút… và không, tôi phải làm việc này việc kia… Chúng ta chạy trốn việc cầu nguyện, cha không biết tại sao, nhưng nó là như vậy. Hầu như luôn luôn, sau khi bỏ việc cầu nguyện, chúng ta nhận thấy rằng những điều đó chẳng cần thiết chút nào, và chúng ta có thể đã lãng phí thời gian. Đây là cách Kẻ thù lừa gạt chúng ta.

Tất cả những người nam và người nữ tôn sủng Thiên Chúa không những nói về niềm vui khi cầu nguyện, mà còn cả sự tẻ nhạt và mệt mỏi mà nó có thể mang lại: đôi khi đó là một cuộc chiến khó khăn để tuân giữ thời gian và cách thức cầu nguyện. Một số vị thánh đã tiếp tục nó trong nhiều năm khi tìm thấy bất kỳ sự hài lòng nào trong đó, mà không nhận ra sự hữu ích của nó. Thinh lặng, cầu nguyện và tập trung là những bài thực hành khó, và lắm lúc bản chất con người nổi loạn. Chúng ta thà ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới, nhưng không phải ở đó, trên ghế nhà thờ đó, cầu nguyện. Những ai cầu nguyện phải nhớ rằng đức tin không dễ dàng, và đôi khi nó tiến tới trong bóng tối gần như hoàn toàn, không có những điểm quy chiếu. Có những khoảng thời gian trong đời sống đức tin là bóng tối, và vì thế một số thánh nhân gọi đây là “đêm đen”, vì chúng ta chẳng nghe thấy gì. Nhưng tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện.

Sách Giáo lý kể ra một loạt dài những kẻ thù của việc cầu nguyện, những kẻ thù gây khó khăn cho việc cầu nguyện, khiến chúng ta gặp khó khăn (xem số 2726-2728). Một số nghi ngờ rằng lời cầu nguyện nếu thực sự đến được với Đấng Toàn năng: tại sao Thiên Chúa vẫn im lặng? Nếu Chúa là Đấng Toàn Năng, Ngài có thể nói một vài lời và kết thúc vấn đề. Đứng trước sự khó hiểu của nước trời, có những người nghi ngờ rằng cầu nguyện chỉ là một hoạt động tâm lý thuần túy; một điều có thể hữu ích, nhưng không thật và không cần thiết: và người ta thậm chí có thể là một người thực hành nhưng không phải là một người tin. Và từ đó nó cứ tiếp tục, nhiều sự giải thích.

Tuy nhiên, những kẻ thù xấu nhất của việc cầu nguyện được tìm thấy trong chúng ta. Sách Giáo lý mô tả chúng như sau: “chán nản vì khô khan, buồn phiền vì mình không tiến dâng tất cả cho Chúa, (vì chúng ta có nhiều của cải), thất vọng vì Chúa không theo ý mình, kiêu ngạo nên chai lỳ trong tình trạng bất xứng của tội nhân, dị ứng với việc cầu nguyện vì cho rằng cầu nguyện là xin xỏ và việc cho không của Chúa” (2728). Đây rõ ràng là một bản tóm tắt có thể được mở rộng.

Nên làm gì trong lúc bị cám dỗ, khi mọi thứ dường như lung lay? Nếu chúng ta nhìn vào lịch sử tu đức, có thể thấy ngay rằng các bậc thầy của linh hồn đã rất rõ ràng về tình huống mà chúng ta đã miêu tả. Để vượt qua tình trạng đó, mỗi vị đưa ra một số đóng góp: một lời khôn ngoan, hoặc một gợi ý để đối phó với những khoảnh khắc đầy khó khăn. Đó không phải là vấn đề của những lý thuyết phức tạp, của những lý thuyết định sẵn, không, nhưng là những lời khuyên đúc kết từ kinh nghiệm cho thấy tầm quan trọng của việc kiên trì và bền bỉ trong cầu nguyện.

Sẽ rất thú vị khi xem lại một số lời khuyên này, bởi vì mỗi lời khuyên đều xứng đáng được khám phá thêm. Ví dụ: Các Bài Tập Linh Thao của Thánh Inhaxiô thành Loyola là một cuốn sách ngắn về sự khôn ngoan tuyệt vời dạy cách sắp xếp đời sống của một người vào trật tự. Nó giúp chúng ta hiểu rằng ơn gọi người Kitô hữu là sự chiến đấu, đó là quyết định tuân theo tiêu chuẩn của Chúa Giêsu Kitô chứ không phải tiêu chuẩn của ma quỷ, cố gắng làm việc thiện ngay cả khi điều đó trở nên khó khăn.

Trong những thời gian thử thách, chúng ta nên nhớ rằng chúng ta không cô đơn, nhưng có Đấng đang canh giữ cho chúng ta và bảo vệ chúng ta. Thánh Antôn Viện phụ, người sáng lập đời sống ẩn tu Kitô giáo, cũng phải đối mặt với thời gian kinh khủng ở Ai Cập, khi việc cầu nguyện trở thành một cuộc chiến gian nan. Người viết tiểu sử của ngài, Thánh Athanasius, Giám mục Alexandria, kể lại một trong những giai đoạn tồi tệ nhất trong cuộc đời của vị thánh ẩn tu khi ngài khoảng ba mươi lăm tuổi, một giai đoạn của tuổi trung niên xảy ra khủng hoảng đối với nhiều người. Thánh Antôn bị bất an bởi thử thách, nhưng đã kháng cự lại. Cuối cùng khi đã lấy lại được sự bình an, ngài ngước mặt lên Chúa với giọng nói gần như trách móc: “Nhưng thưa Chúa, Chúa đã ở đâu? Tại sao Chúa không đến ngay lập tức để chấm dứt sự khổ sở của con?” Và Chúa Giêsu trả lời: “Antôn, Ta đã ở đó. Nhưng Ta chờ đợi để xem con chiến đấu” (Cuộc đời Thánh Antôn, 10). Chiến đấu trong cầu nguyện. Và rất thường xuyên, cầu nguyện là một cuộc chiến đấu. 

Cha nhớ lại câu chuyện mà cha đã trải qua, khi cha ở giáo phận khác. Có một cặp vợ chồng với đứa con gái lên chín tuổi, mắc một căn bệnh mà các bác sĩ không thể chẩn đoán được. Và cuối cùng, trong bệnh viện, bác sĩ nói với người mẹ, “Thưa chị, hãy gọi điện cho chồng chị”. Và người chồng đã đi làm; họ là những người lao động phổ thông, họ làm việc hàng ngày. Và bác sĩ nói với người cha, “Đứa trẻ sẽ không qua được đêm nay. Chúng tôi không thể làm gì để ngăn chặn sự lây nhiễm này”. Có lẽ người đàn ông đó không tham dự thánh lễ mỗi Chúa nhật, nhưng anh ấy có một lòng tin tuyệt vời. Anh ấy bỏ đi, bật khóc; anh ấy để người vợ ở đó cùng đứa con trong bệnh viện, anh ta đón xe lửa và đi bảy mươi cây số đến Vương cung thánh đường Đức Mẹ Luján, Bổn mạng của nước Argentina. Và khi đến đó – Vương cung thánh đường đã đóng cửa, lúc đó đã gần mười giờ đêm, ban đêm – anh bám vào các ô cửa của Vương cung Thánh đường và trải qua cả đêm để cầu nguyện với Đức Mẹ, chiến đấu vì sức khỏe của con gái mình. Đây không phải là sự thêu dệt của trí tưởng tượng: cha đã nhìn thấy anh ấy! Chính mắt cha nhìn thấy anh ấy. Người đàn ông ở đó, chiến đấu. Cuối cùng, vào lúc sáu giờ sáng, Nhà thờ mở cửa, anh ấy bước vào để chào Đức Mẹ rồi trở về nhà. Và anh ấy nghĩ: “Mẹ đã bỏ chúng con. Không, Đức Mẹ không thể làm điều này với con”. Rồi anh ấy đến gặp [vợ mình], và người vợ mỉm cười, nói: “Em không biết chuyện gì đã xảy ra. Các bác sĩ nói rằng một điều gì đó đã thay đổi, và bây giờ con gái đã được chữa khỏi”. Người đàn ông đó, chiến đấu bằng lời cầu nguyện, đã nhận được ơn của Đức Mẹ. Đức Mẹ đã lắng nghe anh ta. Và cha thấy điều này: cầu nguyện dẫn đến các phép lạ, vì lời cầu nguyện đi thẳng vào trái tim từ bi của Thiên Chúa, Đấng chăm sóc chúng ta như một người cha. Và khi Ngài không ban cho chúng ta một ơn, Ngài sẽ ban cho chúng ta một ơn khác mà với thời gian chúng ta sẽ nhìn thấy. Nhưng phải luôn luôn chiến đấu trong lời cầu nguyện để xin ơn. Đúng vậy, đôi khi chúng ta xin những ơn mà chúng ta không thiếu thốn, nhưng chúng ta cầu xin mà không thực sự mong muốn, không chiến đấu… Chúng ta không xin những điều quan trọng theo cách này. Cầu nguyện là chiến đấu, và Thiên Chúa luôn ở với chúng ta.

Nếu trong giây phút mù lòa, chúng ta không thể nhìn thấy sự hiện diện của Người, thì trong tương lai chúng ta sẽ nhận thấy. Cuối cùng chúng ta cũng sẽ lặp lại cùng một câu mà tổ phụ Giacóp đã nói vào một ngày kia: “Quả thật, có Đức Chúa ở nơi này mà tôi không biết!” (St 28:16). Vào cuối cuộc đời của chúng ta, khi nhìn lại, chúng ta cũng có thể sẽ nói: “Tôi đã nghĩ rằng tôi đã đơn độc, nhưng không, tôi không đơn độc: Chúa Giêsu ở với tôi”. Tất cả chúng ta sẽ có thể nói điều này. Cảm ơn anh chị em.

Lời chào bằng tiếng Anh

Cha thân ái chào anh chị em hành hương và du khách nói tiếng Anh. Khi chúng ta đang chuẩn bị mừng Chúa Lên trời, cha khẩn xin sự bình an và niềm vui của Chúa Kitô Phục sinh đổ xuống trên anh chị em và gia đình. Xin Chúa chúc phúc cho anh chị em!

[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 13/5/2021]

Comments are closed.