Khi đời tôi vắng mẹ

0

Thời gian vùn vụt trôi, chẳng thèm biết đến buồn vui, hạnh phúc, khổ đau của con người. Ngẫm lại, tôi thấy khoảng thời gian cũ là những ngày tháng tươi đẹp nhất. Đẹp bởi ngày ấy tôi còn mẹ. Tôi thích được trở về quê sau những ngày thi căng thẳng, tránh xa những tiếng ồn ào náo động nơi phố thị, để tìm cho mình khoảng lặng với bầu khí dịu mát của đất trời và nhất là được về bên mẹ, được tựa đầu vào vòng tay an toàn của mẹ, được mẹ bồi dưỡng cho một năm “hao mòn” vì xa mẹ, chỉ nơi mẹ tôi mới cảm được sự bình yên đến lạ

Bây giờ khi có người hỏi tôi lúc nhớ mẹ tôi thường làm gì ? Tôi cười mà rằng: ngước mắt nhìn trời, lẩm bẩm tiếng kinh cầu. Với tôi những ký ức về mẹ giờ đây sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp còn đọng lại trong ký ức.

Mẹ tôi – một người phụ nữ nơi miền quê nghèo, quanh năm vất vả với nương rẫy cà phê, thế nhưng mọi việc mẹ làm đều vì chồng con. Mẹ chẳng biết đi xe máy, vậy mà với đôi chân của mẹ, mẹ đi khắp nơi: chạy tiền cho chị em tôi ăn học, đi họp, đi gọi người… Cuộc đời mẹ đi biết bao nhiêu dặm trường, chưa bao giờ tôi thấy mẹ kêu ca hay phàn nàn, cái gì mẹ cũng âm thầm, chịu đựng bao thống khổ, nhọc nhằn rồi bệnh tật. Nhà không khá giả gì, nhưng chưa khi nào trong phần chợ của mẹ lại thiếu những phần quà dành cho tôi.

Ngày tôi quyết tâm đi tu, mẹ chẳng nói gì, mẹ chỉ lo tôi không tu được rồi về, lại khổ. Nhưng tôi biết rằng, hàng đêm với tràng chuỗi Mân Côi, mẹ luôn nguyện cầu cho tôi ơn bền đỗ.

Tôi nhớ những lần mẹ gói gém hộp cà phê, quả sầu riêng vẫn còn đậm hương thơm cho tôi mang về Nhà Dòng. Những lần cùng tôi ra bến xe mua vé vào Sài Gòn. Nhớ những lần mẹ dẫn đi may quần áo cho phù hợp với nhà tu, những lần ấy tôi sẽ cố giữ lại và mãi là kỷ niệm đẹp trong cuộc đời tôi.

Mẹ chưa bao giờ vào Dòng thăm tôi và cũng không bao giờ gọi điện thoại. Mẹ không muốn tôi phân tâm chuyện gia đình mà chỉ mong tôi sống vui, hạnh phúc trong Nhà Chúa. Lòng đầy tín thác, mẹ luôn dạy tôi biết sống tin tưởng, phó thác, dẫu cho cuộc sống còn đó bao nỗi khó khăn.

Nhưng bỗng có một ngày tôi nhận được điện thoại của mẹ. Mẹ hứa cuối năm sẽ đi dự lễ tốt nghiệp của tôi, rồi vào Dòng cám ơn các Dì luôn. Tôi vui vì lời hứa của mẹ nhưng đâu biết rằng đó là cuộc điện thoại cuối cùng, vì sau đó Chúa đã đưa mẹ đi xa tôi mãi mãi. Lần cuối cùng bên mẹ, xung quanh tôi phủ đầy màu trắng của bao nỗi tang thương. Nghe đứa em kể lại, trước lúc lâm chung mẹ có gọi tên chị rồi đi vào hôn mê, mẹ đi mà mắt chẳng nhắm, có lẽ đang đợi chị…. Một chút ân hận dâng lên trong lòng vì tôi không kịp về tiễn mẹ ra đi, nhưng tôi tin, mẹ luôn dõi theo và hằng chuyển cầu để bước chân tôi được vững chãi giữa đời.

Tôi sẽ chẳng hiểu mất mát là gì cho đến khi tôi trải nghiệm nó, một trải nghiệm đắng lòng, đủ để tôi hiểu thế nào là cảm giác mất đi người thân, mất đi mãi mãi. Tôi vẫn thường nghe người ta nói sẽ đau lắm, nhưng thực tình tôi chẳng thấy đau, hay là chẳng thể đau nổi nữa, cảm giác như hẫng đi, chênh vênh.

Khi đời tôi vắng mẹ rồi, tôi vẫn nhớ mãi lời hứa của mẹ, dẫu cho lời hứa đó mẹ không bao giờ thực hiện. Mẹ sẽ không thể đến thăm tôi và cũng không thể sánh bước cùng tôi trong ngày tôi tuyên khấn. Tôi cũng sẽ nhớ mãi lần cuối cùng mẹ cười với tôi, lần cuối cùng mẹ la tôi khi tôi có ý định về quê với mẹ, nếu biết trước, tôi sẽ về thật nhanh, mặc kệ mẹ có la, có đánh, chỉ để được một lần cảm nhận hơi ấm từ lòng mẹ.

Khi đời tôi vắng mẹ rồi, tôi vẫn nhớ mãi lần cuối cùng nắm bàn tay mẹ cứng đờ, lạnh buốt. Cố nắm thật chặt nhưng sao nó chẳng ấm lại được. Mẹ ra đi, tôi mất chỗ dựa an toàn, mất đi một hậu phương vững chắc. Tất cả những gì tôi có thể làm là gửi tặng mẹ những lời kinh nguyện cầu cùng những đóa hoa hy sinh âm thầm, mong mẹ sớm được hưởng phúc Thiên Đàng bên Chúa. Dẫu biết rằng mẹ luôn sát cánh bên tôi, nhưng nhiều lúc tôi vẫn thấy bơ vơ khi vắng bóng mẹ, dù thế nào đi nữa hình ảnh mẹ với nụ cười đôn hậu, ấm áp yêu thương mãi mãi là điểm tựa cho tôi trong hành trình dâng hiến.

Hôm nay, Ngày Của Mẹ, tôi muốn trao về mẹ những lời yêu thương nhất của một người con đã hiểu sâu xa thế nào là tình mẹ sau khi mẹ không còn…. Nơi xa xôi kia, tôi vẫn mong mẹ thật hạnh phúc vì mẹ đã là một người mẹ thật tuyệt vời, mẹ đã sống thật trọn vẹn thiên chức làm mẹ, cho dù ngắn ngủi. Tôi muốn nói cho mẹ nghe hàng triệu lần lời yêu thương: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Con nhớ mẹ” …!

Thùy Linh (Tập sinh)

 

 

Comments are closed.