Chữa lành

0

chũa lành

Kiếp phàm nhân có rất nhiều nỗi khổ, đủ kiểu và đủ mức độ, tóm tắt trong bốn lĩnh vực chính: Sinh, Bệnh, Lão, Tử. Trong tứ khổ đó, cái “đệ nhị khổ” là thứ khổ dai dẳng nhất: Bệnh tật. Bệnh thể lý là cái khổ rõ ràng rồi, nhưng còn cái khổ còn “dữ dội” hơn, đó là “tâm bệnh” và “bệnh tâm linh”.

Vì mắc bệnh tật nên mới cần được chữa trị, còn có “lành” hay không lại là chuyện khác. Về thể bệnh, chúng ta cần sự hỗ trợ của các y bác sĩ và dược sĩ; về tâm bệnh, chúng ta cần Đại Lương Y Giêsu. Các lương y phải như từ mẫu để chứng tỏ Ý Chúa thể hiện qua họ, chứ chính họ không thể chữa lành, vì Kinh Thánh xác định: “Không phải lá cây, chẳng phải thuốc đắp đã chữa họ lành, nhưng chính Lời Ngài chữa lành tất cả” (Kn 16:12).

Quả thật, chỉ trong ba năm Ngài thi hành sứ vụ công khai, Chúa Giêsu đã chữa lành rất nhiều người – cả thể bệnh và tâm bệnh: Chữa nhạc mẫu của Simôn Phêrô (Mt 8:14-15; Mc 1:29-31; Lc 4:38-39), chữa hai người bị quỷ ám, lũ quỷ xin được nhập vào bầy heo, rồi cả bầy heo lao xuống biển chết đuối hết (Mt 8:29-34; Mc 5:1-20; Lc 8:26-39), chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật và trừ nhiều quỷ (Mt 8:16-17; Mc 1:32-34; Lc 4:40-41), chữa lành người bại liệt (Mt 9:1-8; Mc 2:1-12; Lc 5:17-26), chữa người đàn bà bị băng huyết và phục sinh con gái của một vị thủ lãnh (Mt 9:18-26; Mc 5:21-43; Lc 8:40-56), chữa hai người mù (Mt 9:27-31), chữa người câm bị quỷ ám (Mt 9:32-34), chữa con gái bị quỷ ám của người đàn bà Canaan (Mt 15:21-28; Mc 7:24-30), chữa nhiều bệnh nhân tại ven Biển Hồ Galilê (Mt 15:29-31),… và rồi ngay trước lúc bị bắt, Ngài còn chữa lành tai cho tên đầy tớ của thầy thượng tế (Mt 26: 47-55; Mc 14:43-49; Lc 22:47-51; Ga 18:3-11), cuối cùng là làm sáng mắt cho Long-gi-nô (Longinus, kẻ đã cầm lưỡi giáo đâm thâu trái tim Chúa Giêsu khi Ngài đã chết trên Thập Giá, x. Ga 19:34).

Và ngày nay, cho tới tận thế, đang có và sẽ có biết bao trường hợp được Thiên Chúa chữa lành… Cụ thể là hàng triệu trường hợp thể bệnh được ghi nhận do phép lạ chữa lành ở Lộ Đức.

Thời Cựu Ước, dân Ít-ra-en bị rắn độc hoành hành, Thiên Chúa bảo ông Mô-sê làm một con rắn đồng để “hễ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng thì được sống” (Ds 21:9). Thời Tân Ước, Chúa Giêsu đi tới đâu cũng được người ta tìm đến, họ “tìm cách sờ vào Ngài, vì từ nơi Ngài phát ra một năng lực chữa lành hết mọi người” (Lc 6:19). Và Ngài xác định: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12:32). Ai tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa làm người để cứu độ nhân gian thì sẽ được “chữa lành”.

Người ta thường nói: “Chỉ sợ trời hại, chứ không sợ người ta hại”. Thật vậy, Thiên Chúa đã xác nhận: “Ta cầm quyền sinh tử, Ta đánh phạt, rồi Ta lại chữa lành, không ai cứu khỏi tay Ta được” (Đnl 32:39). Trốn trời không khỏi nắng. Phàm nhân chỉ là thụ tạo, không thể “qua mặt” Thiên Chúa. Ngoan thì được thương, ương thì bị phạt!

Ngày nay, ung thư xuất hiện nhiều, đủ loại, bất cứ độ tuổi nào cũng có thể phải đối mặt với “cái chết được báo trước” này. Không phải ngày nay mới có bệnh ung thư, mà thời Cựu Ước cũng đã có đủ chứng bệnh rồi: “Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị ung nhọt Ai-cập, bị u bướu, ghẻ lở, ngứa ngáy, mà không thể chữa khỏi. Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị điên khùng, mù loà, loạn trí. Anh em sẽ mò mẫm giữa trưa, như người mù mò mẫm trong bóng tối, và sẽ không thấy đường mà đi. Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị ung độc không thể chữa lành ở đầu gối và ở đùi, từ bàn chân cho tới đỉnh đầu” (Đnl 28:27-29 và 35).

Vì Ông Bà Nguyên Tổ bất tuân lệnh Chúa nên con cháu bị “di truyền”, chứng “ung thư” này “di căn” tới tận thế. Ôi, khốn khổ thay! Và cũng đáng sợ thay, vì loài người có “máu” nổi loạn, lúc nào cũng chỉ rình cơ hội để bạo động, phản trắc, bất tuân. Thế nhưng Thiên Chúa vẫn giàu lòng thương xót, Ngài “tội nghiệp” chúng ta lắm, Ngài “đánh” vì yêu thương chứ không vì ghét bỏ. Chúng ta đau một thì Ngài thương mười: “Người gây thương tích, cũng chính Người băng bó, đánh bầm dập xong, lại ra tay chữa lành” (G 5:18). Trong “tứ khổ” của phàm nhân, cái “đệ tứ khổ” (sự chết – tử) là cái khổ lớn nhất và đáng sợ nhất.

Chúng ta khổ vì “di truyền” chứng ung-thư-tội-lỗi. Kinh Thánh cho biết rõ ràng: “Thiên Chúa không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong” (Kn 1:13). Lý do đơn giản và minh nhiên: “Vì Người đã sáng tạo muôn loài cho chúng hiện hữu, mọi loài thọ tạo trên thế giới đều hữu ích cho sinh linh, chẳng loài nào mang độc chất huỷ hoại. Âm phủ không thống trị địa cầu. Quả vậy, đức công chính thì trường sinh bất tử” (Kn 1:14-15). Cha mẹ trần gian chỉ là tội nhân, là “người xấu” (Lc 11:13), mà còn biết yêu thương và muốn điều tốt cho con cái, huống chi Thiên Chúa là Đấng cực tốt cực lành?

Thiên Chúa yêu thương chúng ta bằng tình yêu muôn thuở (Gr 31:3) và yêu thương chúng ta thật nhiều (Gr 31:20). Kinh Thánh cho biết thêm: “Quả thế, Thiên Chúa đã sáng tạo con người cho họ được trường tồn bất diệt. Họ được Người dựng nên làm hình ảnh của bản tính Người. Nhưng chính vì quỷ dữ ganh tị mà cái chết đã xâm nhập thế gian. Những ai về phe nó đều phải nếm mùi cái chết” (Kn 2:23-25). Rất rõ ràng, Satan ghen tỵ với chúng ta nên chúng mới “gài bẫy” chúng ta, chúng muốn kéo chúng ta về phía chúng, chịu cái-chết-đời-đời với chúng nơi vương quốc hỏa ngục của chúng.

Chuyện kể rằng ma quỷ cám dỗ một anh chàng nọ theo phe nó, nhưng anh ta không chịu. Ma quỷ ra ba điều kiện: Một là giết mẹ, hai là giết vợ, ba là uống rượu. Anh ta suy nghĩ: Mẹ là người sinh ra mình, dù chưa đáp đền chữ hiếu thì cũng không thể là nghịch tử mà đành lòng giết mẹ; vợ là người đồng hành với mình, nên một xương một thịt, đầu ắp tay gối, chưa thể yêu thương đủ thì cũng không thể là kẻ sát phu mà giết vợ; cuộc đời có nhiều lúc buồn, người ta bảo “nhất túy giải vạn sầu” (rượu có thể giải nhiều nỗi sầu), vả lại uống rược chẳng hại ai, có chăng chỉ khổ mình, thôi thì mình chọn cách này.

Sua những lần làm đệ tử Lưu Linh, riết đâm nghiện. Một lần nọ, anh ta uống rượu say và cố gắng về nhà, anh ta kiếm chuyện rồi đập phá lung tung, mẹ và vợ can ngăn không được, anh ta lấy dao chém chết cả mẹ va vợ. Mưu mô ma quỷ thâm độc vô cùng!

Trước mắt Thiên Chúa, chúng ta thật quý giá, luôn được Ngài trân trọng và mến thương (Is 43:4). Có bệnh thì vái tứ phương, còn nước còn tát. Thể bệnh còn vậy, huống chi tâm bệnh. Thiên Chúa sẽ chữa lành chúng ta ngay nếu chúng ta sám hối. Vua Đa-vít phạm “lưỡng tội” (gián tiếp giết Urigia và cướp vợ của Urigia), nhưng ông đã sám hối nên được Thiên Chúa “chữa lành” – tha thứ và không kết án tử (2 Sm 12:13); tướng cướp Dismas (cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu) chỉ xin lỗi một lời liền được Chúa Giêsu “chữa lành” tâm bệnh và cho theo vô Thiên Đàng ngay đêm hôm đó (Lc 23:42-43). Và còn rất nhiều trường hợp như vậy mà chúng ta không biết!

Chúng ta cũng đã bao lần được Thiên Chúa “chữa lành” qua Bí Tích Thương Xót – Bí Tích Hòa Giải. Càng sống lâu càng được chữa lành nhiều. Vì thế, chúng ta phải biết chúc tụng và tạ ơn: “Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt, không để quân thù đắc chí nhạo cười con” (Tv 30:2). Với trí óc phàm nhân, chúng ta không thể nào hiểu nổi việc Chúa thực hiện vì yêu thương chúng ta: “Lạy Chúa, từ âm phủ Ngài đã kéo con lên, tưởng đã xuống mồ mà Ngài thương cứu sống” (Tv 30:4).

Chắc chắn tác giả Thánh Vịnh cũng đã được chữa lành nhiều, vì thế mà không thể im lặng: “Hỡi những kẻ tín trung, hãy đàn ca mừng Chúa, cảm tạ Thánh Danh Người. Người nổi giận, giận trong giây lát, nhưng yêu thương, thương suốt cả đời. Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống, hừng đông về đã vọng tiếng hò reo” (Tv 30:5-6).

Hiệp thông với tâm tình của tác giả Thánh Vịnh, chúng ta cùng dâng lời nguyện tạ ơn và thề hứa: “Lạy Chúa, xin lắng nghe và xót thương con, lạy Chúa, xin phù trì nâng đỡ. Khúc ai ca, Chúa đổi thành vũ điệu, cởi áo sô, mặc cho con lễ phục huy hoàng. Vì thế, tâm hồn con ca ngợi Chúa, và không hề nín lặng. Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, xin tạ ơn Ngài mãi mãi ngàn thu” (Tv 30:11-13).

Thiên Chúa chan chứa lòng thương xót, Ngài yêu thương chúng ta trước (1 Ga 4:19), dù chúng ta hoàn toàn bất xứng. Thánh Phaolô nói: “Anh em biết Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2 Cr 8:9).

Thánh Phaolô giải thích: “Vấn đề không phải là bắt anh em sống eo hẹp để cho người khác bớt nghèo khổ. Điều cần thiết là phải có sự đồng đều. Trong hoàn cảnh hiện tại, anh em có được dư giả, là để giúp đỡ những người đang lâm cảnh túng thiếu, để rồi khi được dư giả, họ cũng sẽ giúp đỡ anh em, lúc anh em lâm cảnh túng thiếu. Như thế, sẽ có sự đồng đều, hợp với lời đã chép: Kẻ được nhiều thì không dư, mà người được ít thì không thiếu” (2 Cr 8:13-15). Cách chia sẻ đó là sống yêu thương, thể hiện lòng thương xót, thực hành đức ái, và cũng là “chữa lành” lẫn nhau.

Trình thuật Mc 5:21-43 cho chúng ta biết Chúa Giêsu chữa lành hai con người, một lớn và một nhỏ.

Hôm đó, Đức Giêsu vừa từ thuyền lên bờ Biển Hồ, một đám người rất đông liền tụ lại quanh Ngài. Lúc đó, có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia tới sụp xuống dưới chân Ngài và khẩn khoản nài xin Ngài đến đặt tay cứu sống con gái nhỏ của ông, vì nó gần chết. Khi Ngài theo ông về nhà ông, một đám rất đông kéo theo và chen lấn Ngài.

Trong đám đông đó có một bà bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Bà nghe đồn về Đức Giêsu nên cố lách qua đám đông để đến phía sau và sờ vào áo Ngài. Bà chỉ mong sờ được vào áo Ngài thôi thì sẽ được chữa lành ngay. Quả thật, vừa chạm vào áo Ngài thì máu trong bà liền cầm lại, bà cảm thấy trong mình được khỏi bệnh.

Lúc đó, Đức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Ngài liền quay lại giữa đám đông mà hỏi xem ai đã sờ vào áo Ngài. Các môn đệ vừa ngạc nhiên vừa mắc cười, đám đông chen lấn như thế, ai đã sờ vào Ngài thì có trời mới biết. Đúng, phàm nhân không thể biết, và chỉ có trời biết. Trời là Thiên Chúa, mà Thiên Chúa chính là Thầy Giêsu đấy thôi. Vâng, Ngài biết rõ nên Ngài ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Có tật giật mình. Bà này sợ phát run lên vì bà biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Ngài, và thú thật ngọn nguồn. Ngài cười và nhẹ nhàng nói: “Này bà Hai, chính LÒNG TIN của bà đã cứu chữa bà đấy. Bà hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh. An tâm nhé, bà Hai!”.

Ngay khi Đức Giêsu còn đang nói với bà Hai như vậy, có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo rằng con gái ông chết rồi, đừng làm phiền Thầy nữa. Đức Giêsu nghe được nói vậy liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần TIN thôi!”. Rồi Ngài không cho ai đi theo mình, trừ ba đệ tử ruột (Phêrô, Giacôbê và Gioan). Đến nhà ông trưởng hội đường, Đức Giêsu thấy người ta khóc lóc thảm thiết, Ngài bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”. Họ chế nhạo Ngài. Đúng là người trần, mắt thịt. Chả biết quái gì còn chảnh!

Chuyện nhỏ! Chúa Giêsu bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi vào nơi con bé đang nằm. Ngài cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha Kum” (Ταλιθά κούμ[ι]) – nghĩa là “Bé ơi, bé trỗi dậy đi!” (ta-li-tha là “con bé” hoặc “bé gái”). Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Ai nấy kinh ngạc sững sờ, mắt chữ O, miệng chữ A, há hốc nhìn nhau, như kiểu ngày nay người ta thường nói: “Bó tay!”. Chứ còn gì nữa! Tuy nhiên, Đức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn. Tiếng khóc trở thành tiếng cười, hạnh phúc ngập tràn…

Chúa Giêsu chữa lành thể bệnh, nhưng Ngài muốn chúng ta quan tâm tâm bệnh. Được yêu thương thì phải biết yêu thương, được chữa lành thì cũng phải biết chữa lành: “Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành! Nó chẳng biết thương người đồng loại, mà lại dám xin tha tội cho mình! Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận thì ai sẽ xin tha tội cho nó? Hãy nhớ đến ngày tận số mà chấm dứt hận thù, nhớ mình sẽ phải hao mònphải chếttrung thành giữ các điều răn” (Hc 28:2-6). Đọc mấy câu này mà thấy “nhột gáy” hết sức. Vì thế, rất có thể người ta “ngại” nhắc tới đoạn Kinh Thánh này!

Để được chữa lành, chúng ta cùng chữa lành lẫn nhau bằng cách noi gương tác giả Thiên Chúa cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin đoái thương, này con đang kiệt sức, chữa lành cho, vì gân cốt rã rời (Tv 6:3); xin thương xót và chữa lành con, quả thật con đắc tội với Ngài” (Tv 41:5). Và hãy ghi nhớ câu này: “Lành dữ, sống chết, giàu nghèo, tất cả đều do Đức Chúa” (Hc 11:14).

Ai cũng bị bệnh, cả thể bệnh và tâm bệnh, nên luôn cần được chữa lành. Muốn được chữa lành thì phải thành tâm cầu xin ơn chữa lành (*).

Lạy Thiên Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con và giúp chúng con biết mau mắn đến với Ngài để được chữa lành cả hồn và xác, đồng thời cũng thúc giục chúng con luôn mau mắn chữa lành cho nhau. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

———–

(*) Kinh Xin Ơn Chữa Lành:

Lạy Chúa Giêsu, con ra trước nhan Chúa với thân phận khốn hèn của con. Con đau buồn vì lỗi mình, con hối tiếc đã phạm tội, xin Chúa dủ lòng tha thứ cho con. Nhân danh Đức Giêsu, con sẵn sàng tha thứ cho kẻ xúc phạm đến con. Con xin từ bỏ Satan, từ bỏ ma quỷ và các hành vi của nó. Con xin trao hiến mình cho Chúa. Ôi Chúa Giêsu, con mời Chúa hãy bước vào cuộc sống con.

Lạy Chúa Giêsu, con xin tiếp nhận Ngài làm Đức Chúa của con, Thiên Chúa của con và Đấng Cứu Độ của con. Xin Ngài chữa lành con, biến đổi con, ban sức mạnh cho con cả hồn, xác và tinh thần.

Lạy Chúa Giêsu, xin Ngài hãy đến, xin lấy Máu Thánh Ngài tắm gội con, xin đổ tràn Thánh Thần Chúa trên con. Ôi Chúa Giêsu, con yêu mến Ngài, con chúc tụng Ngài, con tạ ơn Ngài. Ôi Chúa Giêsu, con xin theo Ngài hết mọi ngày trót cả đời con. Lạy Mẹ Maria là Nữ Vương bình an, lạy toàn thể các Thánh trên trời, xin hộ giúp con. Amen.

Comments are closed.