Bài Huấn Dụ của ĐTC Phan-xi-cô, CN 28.08.2016: “Chỗ mà Thiên Chúa ban cho chúng ta thì gần với con tim của Ngài”

0

Bài Huấn Dụ của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô
trong buổi đọc Kinh Truyền Tin chung trưa CN 28.08.2016:
“Chỗ mà Thiên Chúa ban cho chúng ta thì gần với con tim của Ngài”

27

Anh chị em thân mến, xin chúc anh chị em một ngày tốt đẹp!

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật lại cho chúng ta biết về việc Chúa Giê-su đi vào trong nhà của một người Pha-ri-siêu. Tại đây, Ngài đã quan sát một cách cẩn thận và thấy tất cả các khách được mời đến dự tiệc đều rất lưu tâm tới chuyện tìm cho mình những chỗ danh dự. Đó là cảnh tượng mà chúng ta vẫn thường hay thấy: kể cả việc tìm kiếm “bằng những cùi chỏ” cho được một chỗ tốt nhất. Khi Ngài nhìn thấy cảnh tượng này, Ngài đã kể hai dụ ngôn ngắn, mà với chúng, Ngài đã đưa ra hai chỉ dẫn: chỉ dẫn thứ nhất liên quan đến chỗ ngồi, và chỉ dẫn thứ hai liên quan tới công trạng. Hình ảnh thứ nhất diễn ra ở một tiệc cưới. Chúa Giê-su nói: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: ´Xin ông nhường chỗ cho vị này.` Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối” (Lc 14,8-9). Với lời khuyên này, Chúa Giê-su không muốn đặt ra những tiêu chuẩn ứng xử xã hội, nhưng muốn đưa ra một giáo huấn về giá trị của sự khiêm nhượng.

Lịch sử dậy rằng, sự kiêu ngạo, thói ham danh, tính tự phụ, sự khoác lác chính là những nguyên nhân dẫn tới nhiều điều tồi tệ. Và Chúa Giê-su làm cho chúng ta hiểu được sự cần thiết trong việc chọn chỗ cuối cùng, điều đó có nghĩa là tìm kiếm những điều nhỏ bé, những điều thầm kín: sự khiêm tốn. Nếu chúng ta thủ đắc được thái độ khiêm nhượng này trước mặt Thiên Chúa, thì rồi Thiên Chúa sẽ nâng chúng ta lên. Ngài cúi xuống trên chúng ta để nâng chúng ta lên với Ngài. “Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11). Những lời của Chúa Giê-su hoàn toàn nhấn mạnh tới những thái độ khác biệt và mâu thuẫn: Thái độ của kẻ tự kiếm cho mình chỗ của mình, và thái độ của kẻ để cho mình được chỉ dẫn bởi Thiên Chúa, và chờ đợi phần thưởng từ Ngài. Chúng ta đừng quên rằng: Thiên Chúa thưởng công cách hậu hĩnh gấp nhiều lần con người! Ngài ban cho chúng ta một chỗ đẹp hơn nhiều so với chỗ mà con người tặng ban!

Chỗ mà Thiên Chúa ban cho chúng ta thì gần với con tim của Ngài, và phần thưởng của Ngài chính là sự sống vĩnh cửu. “Phúc cho bạn!” – Chúa Giê-su nói – “vì bạn sẽ được đáp lễ trong ngày những người công chính sống lại” (Lc 14,14). Đó là điều được mô tả trong dụ ngôn thứ hai, trong đó Chúa Giê-su chỉ cho thấy thái độ vô vị lợi mà lòng hiếu khác phải nêu ra. Ngài nói: “Khi bạn đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, bạn mới thật có phúc: vì bạn sẽ được đáp lễ trong ngày những người công chính sống lại.” (Lc 14,13-14). Vấn đề nằm ở chỗ là, chọn lựa cách nhưng không thay vì những tính toán đầy cơ hội mà chúng chỉ nhắm tới chuyện nhận được cho mình một mối lợi trước mặt, và cố gắng làm giầu cho mình hơn nữa. Vì những người nghèo, những người chất phác, và những người không được kể tới, sẽ không bao giờ có thể báo đáp khi được mời đến ăn cỗ. Qua đó, Chúa Giê-su cho thấy một sự ưu ái hơn đối với những người nghèo và những người bị loại bỏ, họ chính là những người có nhiều đặc ân trong vương quốc của Thiên Chúa, và Ngài công bố sứ điệp căn bản của Tin Mừng, mà sứ điệp ấy hệ tại ở chỗ phục vụ tha nhân vì Tình Yêu đối với Thiên Chúa. Hôm nay Chúa Giê-su đã nói thay cho những người không có tiếng nói, và dành cho mỗi người trong chúng ta một lời kêu gọi khẩn thiết là hãy mở con tim ra, và hãy biến những  nỗi khổ đau và những nỗi sợ hãi của người nghèo thành của riêng chúng ta; biến những nỗi khổ đau và những nỗi sợ hãi của những người đang đói khát, của những người đang bị đẩy ra bên lề, của những người tị nạn, của những người thua cuộc trong cuộc đời, và của tất cả những ai đang bị loại ra khỏi xã hội, ra khỏi sự đòi hỏi quá đáng của những kẻ có quyền lực, thành của riêng chúng ta. Và những người bị loại trừ đó, trong thực tế, lại đang là số đông trong số các cư dân.

Trong khoảnh khắc này, với tất cả niềm biết ơn, Cha nghĩ tới những bàn ăn mà tại đó, rất nhiều tình nguyện viên đang giới thiệu sự phục vụ của họ để trao đồ ăn thức uống cho những người cô thế cô thân, cho những người túng thiếu nghèo hèn, cho những người thất nghiệp hay cho những người vô gia cư. Những bàn ăn đó và những công việc khác của Đức Thương Người – chẳng hạn như viếng thăm các bệnh nhân, các tù nhân … – chính là những nơi để luyện tập Đức Ái đối với tha nhân, đó là những nơi đang khuếch trương nền văn hóa nhưng không, vì tất cả những người đang làm việc ở đó đều đang được thúc đẩy bởi Tình Yêu đối với Thiên Chúa, và đang được chiếu sáng bởi sự khôn ngoan của Tin Mừng. Vì thế, sự phục vụ những người anh chị em sẽ trở thành chứng tá của Tình Yêu, chứng tá đó làm cho Tình Yêu của Chúa Ki-tô trở nên đáng tin cậy và rõ ràng.

Chúng ta hãy cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, xin Mẹ dẫn chúng ta đi trên con đường khiêm nhượng trong cuộc sống hằng ngày. Mẹ chính là người đã sống sự khiêm nhượng trong suốt cuộc đời mình; và chúng ta hãy xin Mẹ giúp chúng ta biết thực hiện những cử chỉ nhưng không trong việc đón nhận và liên đới với những người bị loại bỏ, hầu xứng đáng lãnh nhận phần thưởng mà Thiên Chúa sẽ tặng ban.

Quảng trường Thánh Phê-rô trưa Chúa Nhật ngày 28 tháng 08 năm 2016

Đức Thánh Cha Phan-xi-cô

Lm. Đa-minh Thiệu – chuyển ngữ

Comments are closed.