Nguồn Gốc Sự Dữ Là Cái Tôi – Suy niệm CN III, TN năm A

0

CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN A

249

Con người ngày hôm nay thường lấy mình làm trung tâm nên họ luôn quy chiếu về mình và không bận tâm tới luật lệ hay luân thường đạo lý. Họ quan niệm rằng: phàm làm việc gì chỉ cần mình sống vui vẻ hạnh phúc là được!

– Có nhiều bạn trẻ khi được hỏi: quan hệ nam nữ trước hôn nhân có tội không? Đa số các bạn cho rằng không có tội, vì họ yêu nhau và muốn dâng hiến cho nhau thì đâu có tội! Thế nên, họ vẫn thản nhiên sống thử như vợ chồng với nhau.

– Có nhiều người vô tư lấy của công làm của riêng, vì họ lý luận rằng họ có quyền lấy để bù đắp công sức mà họ bỏ ra, nên họ đáng được hưởng!

– Có người bớt xén của chủ, của công ty vì cho rằng mình bị chủ chèn ép hay công ty trả lương quá thấp nên bớt xén để đền bù!

– Có người khi thấy thai nhi bị dị tật hay sự sinh ra của đứa trẻ sẽ gây khó khăn cho mình nên bình thản phá bỏ thai nhi !

Tất cả những điều trên cho ta thấy họ đều quy hướng về mình. Vì hạnh phúc, vì quyền lợi của mình mà họ vượt trên lề luật. Họ xem thường lề luật, xem thường đạo lý. Những bài giáo lý trở thành vô dụng khi con người ngày nay chỉ quan tâm tới nhu cầu của bản thân.

Đó là lý do con người ngày nay sống chai lỳ trong tội. Một hiện tượng mà Thánh Giáo Hoàng Gioan Phao-lô II đã nói là : “con người ngày nay đã mất ý thức về tội”.  Khi con người mất ý thức về tội thì họ sẽ sống theo nhu cầu xác thịt, họ sẽ lao vào những đam mê hưởng thụ bất chấp luân thường đạo lý. Có khi còn bất chấp thủ đoạn để đạt được điều mình mong muốn. Điều này đã làm cho xã hội tội lỗi tràn lan đến mức độ chưa bao giờ tội phạm nhiều như ngày nay.

Ngay từ thời Chúa Giê-su tội lỗi đã tràn lan. Thế nên, lời rao giảng đầu tiên của Chúa Giê-su là kêu gọi sám hối canh tân. Chúa kêu gọi con người phải sám hối vì cội rễ của bất công, của sa đọa, tội lỗi là con người mất ý thức về giá trị cuộc sống. Con người không tuân theo luân thường đạo lý thì làm sao có một xã hội văn minh tình thương. Con người cần phải sám hối để nhận ra những lỗi lầm của mình đã gây nên thiệt hại tinh thần lẫn vật chất cho tha nhân. Chính hành vi tội lỗi mình đã làm cho sự dữ lan tran, xã hội loạn lạc lầm than.

Là người đều có những lầm lỗi hay có những lần vấp ngã, điều quan yếu là biết nhận lỗi và đứng lên làm lại cuộc đời. Không nhận ra sai lỗi. Không cảm nhận sự vấp ngã. Con người cũng mất ý thức về tội. Con người càng mất lòng sám hối ăn năn. Thực ra, nhân vô thập toàn. Con người cần biết giới hạn của mình để sám hối từng ngày, để canh tân từng phút. Có sám hối, có canh tân con người mới thăng tiến từ tinh thần đến vật chất.

Ước gì mỗi người ky-tô hữu hãy biết xét mình hằng ngày, hãy ăn năn từng giờ để đừng ngủ mê trong tội lỗi, nhưng biết thay đổi đời sống cho phù hợp với Tin Mừng. Xin đừng vì quyền lợi cá nhân mà gây thiệt hại cho xã hội. Xin đừng đề cao tự do cá nhân để làm mất trật tự cho xã hội và cộng đồng. Xin Chúa giúp chúng ta luôn biết khiêm tốn nhìn nhận sự yếu đuối của bản thân để nhờ ơn Chúa mà canh tân đời sống mỗi ngày một tốt hơn. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Comments are closed.