Ai hơn ai? – Suy niệm Chúa Nhật 16 TN, Năm C

0

Suy niệm: Lc 10,38 -42

Người việt chúng ta có tính hiếu khách, mỗi khi khách đến chơi dù thân hay lạ, người Việt dù nghèo đến đâu cũng cố gắng tiếp đón chu đáo và thân tình. Cha ông chúng ta thường bày tỏ tâm tình này qua câu nói: “ nhịn miệng đãi khách” hay câu rất quen thuộc trên môi miệng người dân quê chất phác: “Đói năm không bằng đói bữa.” Dù nghèo đến đâu người Việt vẫn cố gắng làm cơm gà canh gỏi để tiếp khách. Bài thơ: “Bạn đến chơi nhà” của nhà thơ Nguyễn Khuyến cho ta thấy nét văn hóa đặc biệt này. Mang tính hiếu khách này nên chúng ta dễ hiểu việc tiếp đón của Matta và Maria khi Chúa đến thăm nhà. Mỗi người có cách đón khác nhau để biểu lộ lòng yêu mến Thầy.

Tôi còn nhớ mãi câu chuyện tiếp khách của cộng đoàn chúng tôi thời bao cấp: Cộng đoàn của chúng tôi ở vùng sâu vùng xa so với thời đó. Mỗi lần có một chị em ở nhà Dòng đến thăm chúng tôi mừng như mẹ về chợ. Ngày hôm đó chúng tôi nghỉ việc nương rẫy, bày ra đủ món ăn chơi bằng khoai mì, bắp đỏ, bắp trắng và các loại đậu chúng tôi trồng được. Chúng tôi xào xáo lẫn lộn để nó trở thành nhiều món hấp dẫn.Thế mà các Bề trên cũng như chị em đến với chúng tôi đều hài lòng với cách tiếp đón của chúng tôi, mặc dù thiếu tiện nghi, không có những món cao lương mĩ vị hay phong cảnh nên thơ. Chúng tôi tâm đắc với sự niềm nở đón tiếp của mình. Một ngày kia, khi chị em chúng tôi đang chuẩn bị ra đồng thì Đức Víp Vồ đến, Ngài đến quá bất ngờ, quá sự mong ước của chúng tôi. Chị em chúng tôi cuống quýt bỏ Ngài đứng đó một mình, ai nấy luống cuống đi thay đồ vì quần áo lên nương của chúng tôi không giống ai và càng không được phép trình diện trước Đấng Đại diện Chúa đến thăm. Ngài đi một vòng xuống chuồng heo gặp chị Cả 70t quần ống thấp ống cao đang tắm heo. Chị Cả thấy Đức Cha kêu thất thanh: “Lạy Chúa, con lạy Đức Cha”. Rồi chị cũng bước thấp bước cao ra khỏi chuồng heo và  vội tìm chỗ sửa lại quần áo lao động cho nghiêm chỉnh. Sau khi đã  tươm tất với bộ đồ ăn nói của mình, chúng tôi cuống quýt người tìm chanh, người tìm đường, tìm dao vì thời đó mỏi mắt mới tìm được một muỗng đường. Đức cha đứng đó nhìn chúng tôi chạy ngược chạy xuôi, Ngài lên tiếng: “Các con ơi, cha đến thăm chúng con chứ có phải đến uống nước đâu. Lên đây đi!”. Chúng tôi thẹn đỏ mặt và khúm núm lên tiếp chuyện Đức Cha. Cơn thẹn chưa nguôi ngoai thì chị quản lý lên tiếng: “Thưa Đức Cha, Đức Cha ở lại dùng bữa với chúng con vì bây giờ về Tòa Giám Mục trễ rồi. Đức Cha lại nhắc lại điệp khúc cũ: Cha không ăn mà chúng con còn vất vả như thế, nếu Cha ăn thì chắc chúng con để Cha ngồi một mình”. Cha đến thăm chúng con thôi chứ không phải đến để ăn.

Khi đọc bài Tin Mừng hôm nay tôi lại nhớ lại câu chuyện hôm ấy xảy ra ở cộng đoàn tôi. Câu nói của Chúa Giêsu với Matta: Cha đến thăm chúng con chứ không phải đến ăn, sao con tất bật quá vậy. Cho dù Matta là chị cả trong nhà phải quán xuyến mọi việc và khách đến nhà cô phải tiếp đãi tử tế để “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”, đó là phong tục hiếu khách của xứ sở cô. Chúa không phiền trách Matta, nếu Matta không nhờ Chúa can thiệp. Chúa trân trọng cách tiếp đãi của cô vì nếu ai cũng như Maria thì Chúa và các môn đệ sẽ đói sau một cuộc hành trình dài. Nếu cô cứ để Maria hầu truyện Chúa, lắng nghe Chúa tâm sự về câu truyện truyền giáo, và nhất là để Chúa dạy dỗ em mình qua những sứ điệp Chúa muốn chuyển trao, vì chắc Maria rất cần để gặp gỡ Chúa và càng rất cần để lắng nghe Chúa dạy bảo trong cuộc sống của mình thì mọi sự đều lắng dịu tốt đẹp.

Matta tận tâm phục vụ Chúa rất tốt nhưng Maria thì phủ phục lắng nghe. Lắng nghe là tư thế của người môn đệ. Đó cũng là bổn phận đầu tiên của người môn đệ đích thực. Thái độ của Maria là thái độ để Chúa uốn nắn mình, một thái độ lắng nghe đích thực. Maria chấp nhận để Chúa làm cho mình. Còn Matta mẫu người môn đệ muốn mình làm cho Chúa và muốn cả Chúa lẫn đồng môn phải làm theo yêu cầu của mình. Cô khó chịu với em vì không làm như mình và cũng khó chịu cả với Chúa vì không nhìn ra sự việc: “Thầy xem em con để con làm việc tất bật một mình. Hãy bảo nó giúp con một tay chứ!”

Thương cho Matta chỉ nghĩ đến việc làm cho khách mà quên chính ngôi vị khách, Chúa nhẹ nhàng bảo: Matta ơi, con lo lắng nhiều chuyện quá, cha đến thăm chúng con chứ không phải Cha đến ăn đâu mà con lo lắng quá! Em con đã chọn phần tốt hơn rồi. Tin mừng không diễn tả phản ứng của Matta khi nghe Chúa nói như thế nhưng chúng ta cũng hiểu phần nào khi phục vụ Matta sẽ nghĩ cô làm cho Chúa và mãn nguyện về việc phục vụ của mình. Cô sẽ nghĩ cô làm cho Chúa và như thế là Chúa mắc nợ cô.

Còn Maria kẻ đón nhận và không có gì để cho nên cô hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa. Cô khiêm tốn nhận mình là không trước mặt Chúa. Khi Chúa ra đi, Matta có thể hãnh diện vì mình đã hết mình với Thầy, còn Maria sẽ cảm thấy mình thiếu  cái gì đó khi không tiếp Thầy chu đáo.

Chúng ta có thể có nhiều cái để cho nhưng lại nghèo nàn khi nhận. Tin Mừng cho chúng ta thấy sự khác biệt giữa Matta và Maria. Matta không thể nhận còn Maria lại khác Maria dâng cho Chúa quà tặng của việc mở trí mở lòng để đón nhận lời Chúa.

Matta là mẫu người đam mê công việc nên trở thành kẻ rất bận rộn luôn luôn lo lắng, lo âu, kẻ nô lệ cho công việc. Chúng ta dễ bị cám dỗ lao đầu vào công việc mà quên Chúa. Chúa dạy: “Hãy tìm nước Chúa trước rồi mọi sự khác Chúa sẽ ban cho” (Lc 12, 29 -31).

Chúng ta thường lầm lẫn giữa việc khẩn cấp và chính yếu. Chúng ta có khuynh hướng ưu tiên cho việc khẩn cấp còn việc chính yếu rất cần chúng ta lại chậm trễ. Chúng ta dồn thời gian, sức lực cho việc khẩn cấp còn phần linh hồn chúng ta bê trễ. Có thể chúng ta thành công về mọi mặt nhưng phần hồn chúng ta không quan tâm. Một bà Hoàng hậu nọ khi gần chết bà sai người hầu để những hạt Kim cương hột soàn trên một chiếc nệm trắng và bà thảng hốt kêu lên:”Ôi tôi phải bỏ tất cả những cái này lại ư? Tôi đã dành nhiều thời gian để nâng niu, trau chuốt nó, giờ đây tôi phải giã từ nó”.

Người dành thời giờ cho Thiên Chúa cuộc sống sẽ bình an, hạnh phúc, là người giàu có nhất vì họ có tất cả những gì mà người khác không có. Mọi sự đều trở nên hữu ích cho họ, những người yêu mến Chúa.

Lao động và chiêm niệm không trái ngược nhau, cả hai đều cần thiết nhưng nó phải được tháp nhập hài hòa vào cuộc sống để đạt đến đích điểm của nó là lao động trong chiêm niệm. Tuy nhiên hình thức cao nhất của việc thờ phượng vẫn là trầm lắng để lắng nghe, lắng nghe Chúa dạy bảo như Maria: “ Maria đã chọn phần tốt hơn”.

Xin Chúa giúp chúng ta luôn biết những gì đẹp ý Chúa nhất. Biết ngồi dưới chân Chúa để trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta lắng nghe Chúa dạy bảo.

Nt. Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.