Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán – Suy niệm Chúa Nhật 8 Thường Niên – C

0

Có một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.

“Tấm vải bẩn thật” – Cô vợ thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn”. Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn lặng im. Thế là, vẫn cứ lời bình phẩm ấy thốt ra từ miệng cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân. 

Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: “Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?” 

Người chồng đáp: “Không. Sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy”. 

Thực ra mỗi người trong chúng ta, ai cũng đều giống như cô vợ trong câu truyện kia. Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính loang lổ những vệt màu của cảm xúc, bám dày lớp bụi bặm của thành kiến và tính tự cao tự đại. Chúng ta trở nên phán xét, bực dọc và khó chịu vềcách sống và thành công của người khác.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta đừng cho mình đạo đức, không mắc lỗi lầm. Đừng chê bai người khác mà hãy khiêm tốn nhìn nhận sự bất toàn của bản thân mà sửa đổi. Thiên Chúa luôn yêu thích người khiêm nhường. Ngài nâng cao kẻ khiêm nhường và ra tay bênh vực những kẻ yếu đuối. Nhưng con người với tính cao ngạo nên dễ nhìn những khiếm khuyết của anh em để kết án, để nhận xét bất khoan dung. Đây là tính xấu mà Chúa Giê-su nói là kẻ đạo đức giả đáng ghê tởm: “Sao anh lại có thể nói với người anh em : ‘ Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra ‘, trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình ? Hỡi kẻ đạo đức giả ! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em !”

Có người nhận xét rằng “không phải là thế giới có vấn đề, hay người khác quá sai quấy, mà vấn đề nằm chính ngay nơi tâm ta. Khi nhìn đời bằng cái tâm có vấn đề, mang đầy những cảm xúc và thành kiến tiêu cực, thì chúng ta thấy ai cũng thành sai quấy, đụng chuyện gì cũng hóa tổn thương”.

Đúng là “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Mọi sự đều từ tâm mà ra. Tâm bình an sẽ tạo ra cách ăn nết ở hòa hợp thân thiện và cảm thông với mọi người. Tâm bất an sẽ khiến con người dễ nổi cáu và bất mãn với mọi người chung quanh.

Ngoài ra những nhận xét phê bình của chúng ta còn ảnh hương bởi phe cánh hay cảm tình. Người cùng phe thì nhìn họ với lăng kính màu hồng, và ngược lại, nhìn những người mình không ưa bằng chiếc kính tiêu cực màu đen. 

Như vậy, việc nhận xét của chúng ta luôn thiển cận và thiếu công bằng. Thế nên hãy học nơi Thiên Chúa về cái nhìn bao dung tha thứ. Dầu Ngài là Đấng thấu hiểu mọi ngọn nguồn nhưng cũng không kết án ai bao giờ. Trong vụ án người đàn bà bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại tình, Chúa Giê-su đã nói: Ta không kết án chị đâu, nhưng từ nay đừng phạm tội nữa. Và với dụ ngôn lúa và cỏ lùng, Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn chờ đợi lòng sám hối ăn năn của con người.

Xin cho chúng ta biết khiêm tốn nhìn nhận sự bất toàn của mình để cầu xin lòng thương xót Chúavà can đảm canh tân sửa đổi. Ước gì chúng ta luôn có lòng bao dung như Chúa để luôn nói tốt, nghĩ tốt với anh chị em của mình. Amen

Comments are closed.