
Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (10,1-10)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ”. Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì.
Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.
***
Chúa Nhật IV Phục Sinh là Chúa Nhật Chúa Chiên Lành. Nhưng trong văn hóa ngày nay, hình ảnh “cừu” và “chiên” nhiều khi không được hiểu theo nghĩa tích cực vì nó thường gợi lên sự ngoan ngoãn và phục tùng. Trong một vài hoàn cảnh, người ta dùng hình ảnh “bầy chiên”, “đàn chiên” để chỉ một khối vô danh những người kém thông minh và không có ý chí.
Tuy nhiên, chiên cừu đối với dân du mục vùng Palestine lại rất quý giá. Chúng cung cấp sữa, thịt làm thức ăn và len dệt quần áo. Trong một quốc gia chuyên sống bằng nghề chăn nuôi thì đàn cừu, đàn chiên là cả gia tài, và số lượng đàn chiên cừu nói lên sự giàu có của một gia đình. Tuy được chăn thả nhưng buổi tối những người chăn chiên vẫn lùa chiên về chuồng để tránh thú dữ, và mỗi sáng lại dẫn ra những đồng cỏ cho chiên ăn. Thường thì người chăn chiên sẽ biết chiên của mình, và còn biết đặc điểm của từng con trong đàn. Và ngược lại, chiên cũng sẽ quen với tiếng của chủ mình và chỉ đi theo sự dẫn dắt của người chăn chiên. Sự xuất hiện của người lạ có thể làm cho chiên hoảng sợ.
Đoạn Tin Mừng hôm nay gồm hai dụ ngôn nhỏ kế tiếp nhau: dụ ngôn người mục tử và dụ ngôn về cửa chuồng chiên. Thánh Gioan xác định rằng Chúa Giêsu kể hai dụ ngôn này cho những người Pharisiêu (x. Ga 9,40; 10,6). Nhưng sau khi Chúa Giêsu kể dụ ngôn thứ nhất về người mục tử, thì thánh sử cho biết “họ không hiểu những điều Người nói với họ.” Hình ảnh người mục tử rất quen thuộc trong văn hóa và đời sống của người Do Thái, vậy rại sao những người Pharisiêu lại không hiểu? Vì họ là những người Do Thái rất sùng đạo, họ có ý thức đặc biệt nhạy bén về sự cao cả của Thiên Chúa là Đấng-Toàn-Năng, nên họ không thể hiểu được một Thiên Chúa lại gần gũi với con người như vậy.
Thật vậy, dụ ngôn về người mục tử đi ngược lại với quan niệm của họ, nó nói đến mối quan hệ gắn bó giữa mục tử và chiên: “Chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra… Anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh.” Những người Pharisiêu chỉ dừng lại ở sự hiểu biết về một Thiên Chúa là Thánh, là Đấng-Toàn-Năng, là Đấng-Không-Thể-Tiếp-Cận. Con người không thể đến với Người bằng sức mạnh của chính mình. Họ không hiểu vì họ chỉ dừng lại ở hiểu biết của lý trí mà không đi đến con tim để “hiểu” được tình yêu mà Thiên Chúa muốn dành cho họ. Thiên Chúa là Đấng bất khả đạt thấu nhưng cũng lại là Thiên Chúa hết sức gần gũi, Ngài là tình yêu. Thiên Chúa yêu thương từng người chúng ta như thể chúng ta là duy nhất. Người không phân loại chúng ta như các tập tin trên máy tính! Quả thật, tự sức mình chúng ta không thể đến với Chúa, nhưng chính Người đã đến gặp chúng ta nơi Đức Giêsu. Chúa Giêsu chính là cánh cửa mà qua đó con người có thể gặp được Thiên Chúa. Và đây là ý nghĩa của dụ ngôn thứ hai.
Chúa Giêsu nói: “Tôi là cửa” vì ngoài Người ra, không ai có thể mang lại ơn cứu rỗi cho nhân loại. Người chính là cửa dẫn đưa vào sự sống đích thực và sự sống vĩnh cữu.
Khi nói với các môn đệ “Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6), Chúa Giêsu cho thấy Người là Đấng trung gian giữa Thiên Chúa và con người, là “cửa” mà chỉ qua đó con người mới có thể đến với Thiên Chúa Cha. Đó là nền tảng của đời sống Kitô hữu, và cũng là nền tảng của phụng vụ Kitô giáo của chúng ta. Chính trong đức tin này mà chúng ta cầu nguyện và tuyên xưng, đặc biệt là trong thánh lễ: “Chính nhờ Người, với Người, và trong Người…”. Trong ý nghĩa này mà chúng thấy các nhà thờ chánh tòa hoặc các nhà thờ xưa thường tạc tượng Chúa Giêsu Kitô trên các cổng hoặc cửa chính vào nhà thờ.
Như người mục tử, Chúa Giêsu đã ra đi khắp nơi tìm kiếm chiên lạc, quy tụ và hiệp nhất, ban ơn tha thứ và chữa lành, an ủi và chăm sóc, và cuối cùng, Người đã hiến dâng mạng sống mình cho đàn chiên. Sau khi phục sinh, Người trao cho các tông đồ sứ mạng loan báo Tin Mừng, tiếp tục công trình của Người. Bài đọc I thuật lại việc ông Phêrô và Nhóm Mười Một đã vâng lời ra đi rao giảng danh Chúa Giêsu chịu đóng đinh, để loan báo ơn cứu rỗi, để kêu gọi sám hối và chịu phép rửa. Sứ mạng này không kết thúc nơi các Tông Đồ nhưng vẫn được tiếp tục qua các thế hệ, cho đến ngày Chúa Giêsu trở lại trong vinh quang. Giáo hội luôn cần những người mục tử nhân lành dám hiến mạng sống vì đàn chiên của mình theo gương Chúa Giêsu. Vì vậy chúng ta được mời gọi cầu nguyện cách đặc biệt cho ơn gọi linh mục và tu sĩ trong ngày Chúa nhật này.
Tuy nhiên, mỗi Kitô hữu đều có một ơn gọi, nghĩa là có một vị trí và một vai trò không thể thay thế trong Giáo hội và trong thế giới. Mỗi tín hữu đều được kêu gọi để làm cho thế giới tốt đẹp hơn và nhân văn hơn trong môi trường mình đang sống. Mỗi chúng ta là một viên đá sống động mà Chúa Kitô sử dụng để xây dựng Giáo hội của Người. Ơn gọi thì rất đa dạng nhưng có cùng một mục đích, đó là phụng sự Thiên Chúa và phục vụ anh chị em của mình.
Hôm nay, Giáo hội cầu nguyện cách đặc biệt cho ơn thiên triệu, vì Giáo hội và thế giới vẫn cần có những người được Chúa kêu gọi cách riêng để họ dấn thân cho việc loan báo Tin Mừng, làm chứng cho Chúa bằng đời sống phục vụ và cầu nguyện.
Chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau để mỗi người chúng ta được trung thành với ơn gọi của mình và sống hạnh phúc trong ơn gọi đó. Và nhất là chúng ta cầu nguyện thật nhiều cho các bạn trẻ, những người đang cần sự hướng dẫn của gia đình và cộng đoàn để họ có thể nghe được tiếng gọi của Chúa và quảng đại đáp trả hầu có thể sống sung mãn ơn gọi của mình. Vì Chúa Giêsu, vị Mục Tử nhân lành, đã đến trần gian để chúng ta được sống và sống dồi dào.