Ngôi Sao Dẫn Đường – SN Lễ Chúa Hiển Linh, năm B

0

Suy niệm: Mt 2, 1-12

Trong Thánh lễ an táng của cố danh hài Chí Tài, linh mục chủ tế đã kết thúc bài giảng bằng một bài hát của Linh mục Duy Thiên rất xác tín và cảm động như sau: “Con tin Chúa ơi! Chúa chính là niềm vui của con. Tình Ngài đỡ nâng cho con qua muôn ngàn nguy khó. Con tin Chúa ơi! Chúa chính là niềm an ủi của con. Ngài hằng chở che cho con thoát những ngày tối tăm.” Nghe xong những lời này, chắc chắn ca sĩ Phương Loan, vợ của người đã nằm xuống được an ủi rất nhiều vì xác tín: Chúa là niềm an ủi duy nhất và Ngài sẽ đỡ nâng chị trong lúc đau khổ tột cùng này. Tôi cũng rất hãnh diện vì những nghi thức tiễn đưa cố danh hài rất sốt sắng và hoành tráng theo nghĩa tôn giáo. Người tổ chức chắc chắn phải có ý lồng xen  truyền giáo vào biến cố này. Chính tôi khi xem thánh lễ trực tuyến này cũng cảm nhận được tình yêu Chúa trong cơn thử thách thì chắc người trong cuộc sẽ cảm nghiệm lời được hát lên: “Con luôn bước trong an bình. Ngài gọi con sống trong an bình. Ngài chờ con giữa ánh bình minh.” Một ngôi sao Đức tin đã bừng lên trong đêm tối để soi lối cho người mờ lệ tiến bước trong cuộc hành trình Đức Tin.

Trong những danh nghệ ca sĩ và những người hâm mộ người quá cố đã tham dự cách này hay cách khác phải đọc được ý nghĩa của người muốn chuyển trao chân lý trong đám tang này. Họ đọc ra được dấu chỉ này hay không còn tùy vào thiện chí tìm kiếm của họ. Ba nhà Đạo sĩ hôm nay đã lên đường tìm kiếm Hài Nhi vì họ đã nhìn thấy vì sao lạ dẫn đường và quyết tâm lên đường tìm kiếm.

Ngày nay giới trẻ thích tìm cho mình những ngôi sao màn bạc, thể thao, ca nhạc hay tài năng để làm thần tượng cho mình. Họ bắt chước phong cách, cách ăn mặc và lối sống của họ bất chấp sự lố bịch khi hiện diện trước đám đông. Còn các nhà Đạo sĩ hôm nay đi tìm ngôi sao Vua Bình An và Hạnh Phúc. Ngài đến trần gian mang nguồn ơn cứu độ cho nhân loại nhưng nhiều người chưa nhận ra Ngài vì bị nhiều thứ che chắn.

Thiên Chúa là Đấng yêu thương, Ngài muốn tỏ mình cho người tin cũng như người chưa tin, người Do Thái cũng như dân ngoại, người ở trong đất hứa cũng như người không ở trong đất hứa. Những người dân ngoại hôm nay được sự chỉ đường của ngôi sao. Họ được biết ngày sinh của Đấng Cứu Thế nhờ tôn giáo riêng của họ. Ba nhà Đạo Sĩ hôm nay được dẫn không phải bởi các Thiên Thần nhưng là ngôi sao. Khi thấy dấu chỉ của Chúa, các Ngài lập tức lên đường để tìm kiếm, tuy không biết điểm đến. Họ bỏ lại vợ con,  người thân, bạn bè lối xóm, công việc, ngày hội…Những khó khăn, bất lợi không cản bước chân các họ.

Hôm nay ta thấy hai điều mâu thuẫn nhau trong ngày Đấng Messia đến trần gian. Các Đạo sĩ tìm để thờ lạy và dâng lễ vật, còn Herode tìm cách tiêu diệt. Ngày lễ Hiển Linh cũng là ngày chúng ta chọn tôn thờ Ngài hay đối đầu với Ngài. Qua các dấu chỉ thời đại, Chúa không ngừng mời gọi chúng ta qua các biến cố vui buồn, sướng khổ, hi vọng hay thất vọng, qua những quà tặng hay qua mất mát. Người mời gọi chúng ta qua Lời của Ngài, qua bạn bè, anh em, qua gương sống thánh của những người chung quanh. Ngài mời gọi chúng ta qua những lỗi lầm, yếu đuối của chúng ta nữa. Vì trong sự khôn ngoan vô cùng của tình yêu, Ngài có thể rút điều tốt nơi điều xấu.

Thiên Chúa muốn biến đổi chúng ta trong ánh sáng của Ngài. Ánh sáng soi chiếu, ánh sáng xuyên thủng, ánh sáng soi thấu chiều sâu tâm hồn để mở chúng ta ra với mầu nhiệm cứu độ. Như các Ngài, chúng ta dâng tất cả những gì phải dâng: Lòng tin, niềm hy vọng, tình bác ái…

Lễ Hiển Linh là hồng ân ánh sáng. Ánh sáng sẽ chiếu soi và làm cho chúng ta trở thành hữu thể mới. Các đạo sĩ đã không trở lại con đường Herode căn dặn để có thể loan báo cho muôn dân mầu nhiệm cứu độ. Cũng thế, chúng ta hãy bỏ ra bên ngoài tất cả những gì ngăn cản chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa. Ngài sẽ đến với chúng ta bằng tình yêu, sự bình an và niềm hi vọng. Hãy mở tráp bảo vật để dâng cho Ngài. Sự nghèo khó của Con trẻ là cơ hội thúc đẩy chúng ta mở lòng ra. Ngài không cần lễ vật của chúng ta nhưng anh em của Ngài cần. Ngài muốn chúng ta chia sẻ chính chúng ta cho anh em và chúng ta sẽ thấy mình giàu có hơn khi trao ban.

Một câu truyện thần thoại rất ý nghĩa với chúng ta ngày nay. Câu truyện đề cập đến bốn đạo sĩ chứ không phải ba. Ông đã nhìn thấy ngôi sao lạ và quyết định đi theo ngôi sao. Ông mang theo một viên bích ngọc, một viên hồng ngọc và một viên ngọc trai để dâng cho vua Giê-su. Ba người bạn của ông là Caspar, Melchior và Balthasar đang chờ ông ở một điểm hẹn. Nhưng trên đường đi ông thấy một người bị thương nằm bên vệ đường, ông đưa người đó vào quán trọ săn sóc. Rồi ông lại tiếp tục cuộc hành trình đến nơi đã hẹn, nhưng các bạn ông đã bỏ ông. Ông bán một viên bích ngọc mua con lạc đà để đi qua sa mạc. Khi ông lần được tới Belem thì đã quá trễ vì thánh Giuse và Mẹ Maria đã đem Hài Nhi trốn sang Ai-cập.

Trời đã khuya, ông vào trọ một gia đình có một bé trai một tuổi. Bà mẹ luôn luôn lo sợ cho tính mạng con mình. Một buổi chiều kia quân lính đến cửa để bắt đứa trẻ, ông ra gặp họ và đưa cho họ viên hồng ngọc để xin họ tha chết cho đứa trẻ. Mạng sống đứa trẻ được cứu. Tuy nhiên Artaban buồn vì ông chỉ còn một viên ngọc để dâng cho vua Giê-su.

Ông vẫn tiếp tục theo đuổi ý định tìm Vua Giê-su ở nhiều nơi, nhưng ông luôn luôn bị trễ. Ba mươi ba năm sau, ông đến Gierusalem nhưng bây giờ ông đã kiệt sức và yếu đuối. những nơi ông đến đều có những kẻ bị đóng đinh. Ông kinh hãi khi nghe Chúa Giê-su ở trong những kẻ đóng đinh đó. Ông vội vã tiến đến đồi hành quyết tin tưởng với hòn ngọc còn lại ông sẽ cứu được Ngài. Nhưng trên đường tới Calve, ông gặp một cô gái đang chạy trốn bọn lính. Cha cô không thể trang trải món nợ lớn nên cô bị bán làm nô-lệ. Artaban lấy hòn ngọc đưa cho quân lính và cô gái được trả tự do. Nhưng bây giờ ông phải làm gì khi gặp vua của ông với hai bàn tay trắng.

Màn đêm dần buông, một trận động đất xảy ra nơi chỗ ông đang đứng. Các ngôi nhà bắt đầu rung chuyển và mái ngói bay xuống đầu ông, ông đã chết trước khi tới đồi hành xử. Dẫu ông không bao giờ được gặp vua của ông nhưng trong cuộc sống ông đã gặp Ngài cách hiện sinh qua những người bị đe dọa tính mạng. Ông đã tìm thấy Chúa của Mình nơi những người đau khổ. Ông là mẫu người tin và yêu. Ông đã được biến đổi và có lối sống cũng như  hành động của tình yêu. Ông thực sự đã gặp Đấng lòng ông khao khát và yêu mến. Ông là một người tìm Chúa cách đúng nghĩa nhất.

Hạnh phúc cho chúng ta khi chúng ta đáp lại lời mời gọi của Chúa như thế. Sự nghèo khó của Hài Nhi nơi những người nghèo, những người đau khổ phải giúp chúng ta mở lòng, mở bảo tráp của chúng ta ra để giúp đỡ, để băng bó vết thương, để an ủi mọi phiền muộn nơi anh em. Sự bất hạnh của Vua Vũ trụ là một cơ hội để chúng ta động lòng xót thương. Mở trái tim là bắt đầu sống. Chúa Giê-su không cần quà tặng của chúng ta nhưng anh em cần. Người muốn chúng ta chia sẻ chính chúng ta cho anh em và chúng ta sẽ thấy mình giàu có hơn.

Chúng ta sống trong một xã hội luôn xẩy ra tình trạng người giàu khinh người nghèo ở phạm trù cá nhân, đoàn thể, xã hội và quốc gia… Nhưng nơi máng cỏ Chúa thì sự nghèo khó và giàu có lại xích lại gần nhau. Những người giàu có về tiền bạc, về địa vị đến với một con trẻ nghèo nàn. Sự nghèo khó của Bethlem mà họ tìm thấy không xua đuổi họ vì mặc cảm, nhưng lôi kéo họ, không hạ nhục họ cách cao ngạo, nhưng tôn trọng họ cách khiêm tốn. Và họ đã thờ lạy Con Trẻ này như con của một vị vua.

Cũng như ba nhà Đạo Sĩ, Thiên Chúa luôn hướng dẫn chúng ta bằng những cách khác nhau. Người không ngừng kêu gọi chúng ta ra khỏi sự tối tăm đang bủa vây chúng ta không cho chúng ta mau mắn đáp lại lời mời gọi của Ngài. Ngài vẫn nói qua các dấu chỉ nhưng chúng ta mù lòa, điếc lác cách cố tình để không phải trả lời. Ngài vẫn tỏ lộ cách kiên nhẫn chờ đợi nhưng lòng chai cứng của chúng ta không tiếp nhận.

Xin Chúa, Đấng đã dẫn ba nhà Đạo Sĩ phương đông đến thờ lạy, xin Ngài xuyên màn đêm dày đặc của hồn chúng ta, để chiếu ánh sáng cứu độ quyền năng của Ngài vào những góc tối lạnh lùng, thúc đẩy chúng ta làm một bước mạo hiểm, phóng mình vào lòng thương xót của Ngài để dâng cho Ngài những lễ vật là chính chúng ta.

Nt. Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.