Kinh Truyền tin của Đức Thánh Cha Phanxicô: Chúa Nhật XXV TN, năm B (19.9.2021)

0

Anh chị em thân mến, buongiorno!

Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay (Mc 9:30-37) thuật lại rằng, trên đường đến Giêrusalem, các môn đệ của Chúa Giêsu bàn tán “với nhau xem ai là người lớn hơn cả” (c. 34). Vì vậy, Chúa Giêsu đã dạy bảo các ông bằng những lời gay gắt mà vẫn rất giá trị cho ngày nay: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người” (c. 35). Nếu bạn muốn đứng đầu, bạn cần phải xếp vào hàng, đứng cuối cùng và phục vụ mọi người. Qua cách nói gây sốc này, Chúa mở đầu cho một sự đảo ngược: Ngài lật ngược các tiêu chuẩn về những gì thực sự quan trọng. Giá trị của một người không còn phụ thuộc vào vai trò của họ, công việc họ làm, số tiền họ có trong ngân hàng. Không, không, không, nó không phụ thuộc vào điều này. Sự vĩ đại và thành công trong mắt Thiên Chúa được đánh giá khác: chúng được đo lường bằng sự phục vụ. Không dựa trên những gì một người có, mà dựa trên những gì người đó cho đi. Anh chị em có muốn là người đứng đầu không? Phục vụ. Đây là con đường.

Ngày nay, từ “phục vụ” có vẻ hơi sáo mòn, đã lỗi thời về cách sử dụng. Nhưng nó có một ý nghĩa chính xác và cụ thể trong Tin Mừng. Phục vụ không phải là một cách diễn đạt hoa mỹ: nó có nghĩa là hành động giống như Chúa Giêsu, Đấng đã tóm tắt cuộc đời mình bằng một vài từ, nói rằng Ngài đến “không phải để được phục vụ, mà là để phục vụ” (Mc 10,45). Đây là những lời Chúa nói. Vì vậy, nếu muốn theo Chúa Giêsu, chúng ta phải đi theo con đường mà chính Ngài đã vạch ra, con đường phục vụ. Sự trung thành của chúng ta với Chúa tùy thuộc vào sự sẵn lòng phục vụ của chúng ta. Và chúng ta biết điều này thường phải trả giá, bởi vì “nó có sự nếm trải như một thập giá”. Tuy nhiên, khi sự quan tâm và sẵn sàng của chúng ta đối với tha nhân ngày càng tăng, chúng ta trở nên tự do trong lòng, trở nên giống Chúa Giêsu hơn. Càng phục vụ, chúng ta càng ý thức về sự hiện diện của Thiên Chúa. Trên hết, khi chúng ta phục vụ những người không có gì để đáp lại, là những người nghèo, ôm lấy những khó khăn và nhu cầu của họ với lòng trắc ẩn dịu dàng: và về phần chúng ta lại khám phá ra tình yêu và cái ôm của Chúa ở đó.

Sau khi nói về sự ưu tiên cho việc phục vụ, Chúa Giêsu làm một cử chỉ để minh họa điều này. Chúng ta thấy rằng những hành động của Chúa Giêsu còn mạnh mẽ hơn lời Ngài sử dụng. Và hành động đó là gì? Ngài đem một em nhỏ và đặt nó ở giữa các môn đệ, ở trung tâm, ở vị trí quan trọng nhất (xem câu 36). Trong Tin Mừng, trẻ em không tượng trưng cho sự trong trắng nhiều cho bằng sự nhỏ bé. Vì trở nên như đứa trẻ, những đứa trẻ phải phụ thuộc vào người khác, vào người lớn, chúng cần được tiếp nhận. Chúa Giêsu ôm những đứa trẻ đó và nói rằng những ai tiếp đón một em nhỏ, một đứa trẻ, là tiếp đón chính Ngài (xem câu 37). Những người cần được phục vụ trước hết là: những người cần được đón nhận và không có bất cứ thứ gì để đáp lại. Phục vụ những người cần được đón nhận và không có bất cứ thứ gì để đáp lại. Khi tiếp đón những người bị gạt ra bên lề, những người bị bỏ rơi, là chúng ta tiếp đón Chúa Giêsu vì Ngài ở đó. Và nơi những người bé nhỏ, nơi những người nghèo mà chúng ta phục vụ, chúng ta cũng đón nhận được vòng tay âu yếm của Thiên Chúa.

Anh chị em thân mến, trước thách đố của Tin Mừng, chúng ta tự hỏi: Tôi, một người theo Chúa Giêsu, có quan tâm đến người bị bỏ rơi không? Hay tôi thích tìm kiếm sự ban thưởng cá nhân, giống như các môn đệ ngày đó? Có phải tôi hiểu cuộc sống là sự ganh đua để tìm không gian cho bản thân với cái giá phải trả là người khác, hay tôi tin rằng trở thành người đứng đầu có nghĩa là phục vụ? Và nói một cách cụ thể: tôi có dành thời gian cho “một người bé nhỏ”, cho một người không có cách nào để trả lại cho tôi không? Tôi có quan tâm đến người không thể đáp lại cho tôi bất cứ thứ gì, hay chỉ quan tâm tới người thân và bạn bè của tôi? Đây là những câu hỏi mà chúng ta cần phải đặt ra cho bản thân.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, người nữ tỳ khiêm nhường của Chúa, giúp chúng ta hiểu rằng phục vụ không có nghĩa là hạ thấp giá trị chúng ta, nhưng giúp chúng ta trưởng thành. Và rằng cho đi thì vui hơn khi nhận (xem Cv 20:35).

 ________________________________________

Sau Kinh Truyền tin Đức Thánh Cha tiếp tục:

Anh chị em thân mến,

Tôi xin bày tỏ sự gần gũi với các nạn nhân của trận lụt xảy ra ở Bang Hidalgo của Mexico, đặc biệt là những người bệnh đã chết trong bệnh viện Tula và gia đình của họ.

Tôi dâng lời cầu nguyện cho những người bị giam giữ một cách bất công ở nước ngoài: thật đáng buồn là có một số trường hợp, vì những nguyên nhân khác nhau, và đôi khi là phức tạp. Tôi hy vọng rằng, khi công lý được thực thi đầy đủ, những người này có thể trở về quê hương càng sớm càng tốt.

Cha gửi lời chào tất cả anh chị em, người dân Rôma và anh chị em hành hương đến từ nhiều quốc gia khác nhau – người Ba Lan, người Slovakia, anh chị em đến từ Honduras – anh chị em thật tuyệt vời! – các gia đình, các nhóm, các hội đoàn và tín hữu. Đặc biệt, cha chào mừng các ứng sinh Thêm Sức đến từ Scandicci và Hiệp hội Allievi (Hiệp hội Sinh viên) được thành lập bởi Tôi tớ Chúa là Cha Gianfranco Maria Chiti, một tu huynh dòng Capuchin, nhân kỷ niệm một trăm năm ngày sinh của ngài.

Suy nghĩ của tôi hướng về anh chị em đang tập trung tại Đền thờ La Salette ở Pháp, nhân kỷ niệm 175 năm ngày Đức Mẹ hiện ra, Mẹ đã khóc với hai trẻ. Những giọt nước mắt của Mẹ Maria khiến chúng ta liên tưởng đến những giọt nước mắt của Chúa Giêsu đối với Giêrusalem và sự thống khổ của ngài ở vườn Cây Dầu: chúng phản ánh sự đau khổ của Chúa Giêsu vì tội lỗi của chúng ta và là lời kêu gọi luôn mang tính thời đại, hãy phó thác cho lòng thương xót của Chúa.

Cha mong tất cả anh chị em tận hưởng ngày Chúa nhật vui, và đừng quên cầu nguyện cho cha. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng và arrivederci!

Thiếu nhi của nhà thờ Immacolata thật tuyệt vời!

[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 20/9/2021]

Comments are closed.