Bài Huấn Dụ của ĐTC Phan-xi-cô, CN 16.07.2017: Dụ ngôn người đi gieo giống

0

Bài Huấn Dụ của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô
trong buổi đọc Kinh Truyền Tin chung, trưa CN 16.07.2017
Dụ ngôn người đi gieo giống

38

Anh chị em thân mến, xin chúc anh chị em một ngày tốt đẹp!

Khi Chúa Giê-su nói, Ngài luôn sử dụng một cách diễn đạt đơn giản, và Ngài cũng sử dụng những hình ảnh, chẳng hạn như những hình ảnh từ cuộc sống hằng ngày, để tất cả mọi người đều có thể dễ dàng hiểu được điều Ngài muốn nói. Vì thế, nhiều người thích đến nghe Ngài nói và rất coi trọng sứ điệp của Ngài, bởi những sứ điệp ấy đi vào lòng họ. Ngài không sử dụng ngôn ngữ phức tạp, khó hiểu, tức ngôn ngữ mà các Luật Sĩ thời đó sử dụng, còn người khác thì không hiểu rõ, bởi nó hoàn toàn xơ cứng và đẩy con người ra xa. Với ngôn ngữ đơn giản của mình, Chúa Giê-su đã làm cho mầu nhiệm Nước Thiên Chúa trở nên dễ hiểu; nó không phải là một Thần Học phức tạp. Một ví dụ cho điều đó chính là điều mà Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật lại: Dụ ngôn người đi gieo giống.

Người đi gieo giống chính là Chúa Giê-su. Chúng ta nhận ra rằng, với hình ảnh này, Ngài đã giới thiệu mình như là người không bao giờ kỳ kèo, nhưng chỉ mời chào. Ngài không lôi kéo chúng ta bằng cách xâm chiếm chúng ta, nhưng qua việc trao ban bản thân Ngài cho chúng ta: Ngài gieo những hạt giống. Ngài gieo với sự kiên nhẫn và quảng đại Lời của Ngài, mà Lời ấy không phải là cái cũi cũng không phải là cái bẫy, nhưng là một hạt giống có khả năng đơm bông kết trái. Và nó đơm bông kết trái như thế nào? Thưa, khi chúng ta đón nhận nó. Vì thế, dụ ngôn này liên hệ đến chúng ta cách đặc biệt: thực ra, nó nói nhiều về thửa đất hơn là về người gieo giống. Có thể nói được rằng, Chúa Giê-su đã thực hiện một cuộc “chụp X Quang thiêng liêng” con tim chúng ta, mà con tim ấy được ví như thửa đất, và hạt giống Lời Chúa được gieo trên đó. Con tim của chúng ta có thể giống như một thửa đất tốt, và rồi Lời sẽ đơm bông kết trái – rất nhiều trái -, nhưng con tim ấy cũng có thể giống như thửa đất khô cằn, đầy sỏi đá, chẳng hạt giống nào có thể phát triển được trên đó. Điều này sẽ diễn ra khi chúng ta nghe Lời Chúa, nhưng Lời ấy văng ra khỏi chúng ta, giống hệt như văng ra khỏi mặt đường: Lời không thấm được vào.

Bên cạnh thửa đất tốt và đường đi – đường trải nhựa – nếu chúng ta ném một nắm hạt giống xuống “Sampietrini” (sân lát đá tại quảng trường Thánh Phê-rô), thì rồi chẳng có có bất cứ hạt nào có thể mọc lên được, nhưng có hai thửa đất nằm giữa mà có thể chúng ta đang có trong mình theo mức độ khác nhau. Mảnh đất thứ nhất  – như Chúa Giê-su nói – đầy sỏi đá. Chúng ta hãy cố gắng hình dung ra nó: một mảnh đất đầy sỏi đá chính là mảnh đất “chỉ có một ít đất trên đó” (xc. Mt 13,5), vì thế hạt giống vẫn nảy mầm, nhưng nó không thể bén rễ sâu vào trong đó. Một con tim hời hợt cũng giống hệt như thế, nó đón nhận Thiên Chúa, muốn cầu nguyện, muốn sống Đức Ái và muốn làm chứng, nhưng không kiên định, mệt mỏi và không bao giờ “tiếp tục”. Đó là một con tim không có thực thể, nơi đó, những viên đá lười biếng đang áp đảo trước đất tốt, nơi Đức Ái thiếu kiên định và chỉ tạm bợ. Nhưng ai chỉ đón nhận Thiên Chúa khi điều đó thích hợp với mình, thì người ấy sẽ không đơm bông kết trái.

Và rồi có mảnh đất thứ hai, với những bụi rậm đầy gai bóp ngạt những cây tốt. Những bụi gai này thể hiện cái gì? Thưa, đó là “những nỗi lo lắng sự đời, và bả vinh hoa phú” (Mt 13,22) – Chúa Giê-su giải thích rất rõ ràng như thế. Những bụi gai ấy chính là những thói xấu chống lại Thiên Chúa, chúng bóp ngạt sự hiện diện của Ngài: đặc biệt là những ngẫu tượng giầu sang, cuộc sống tham lam, chỉ sống cho mình, cho tiền bạc và cho quyền lực. Khi chúng ta chăm sóc cho bụi gai đó, thì chúng ta sẽ bóp ngạt sự phát triển của Thiên Chúa trong chúng ta. Mỗi người đều có thể nhận ra những bụi gai lớn hay nhỏ nơi mình, những thói xấu mà chúng cư ngụ trong con tim chúng ta, những lùm cây bén rễ sâu hay nông mà chúng khiến Thiên Chúa không hài lòng, và rồi còn ngăn cản chúng ta có được một con tim tinh tuyền nữa. Chúng phải bị nhổ đi, nếu không, Lời Chúa sẽ không thể đơm bông kết trái, hạt giống sẽ không thể phát triển.

Anh chị em thân mến, hôm nay Chúa Giê-su đang mời gọi chúng ta hãy nhìn vào mình: hãy tạ ơn Chúa về thửa đất tốt của chúng ta, và hãy làm việc trên những thửa đất mà chúng chưa được tốt. Chúng ta hãy tự hỏi, liệu con tim của chúng ta có đang mở ra cho việc đón nhận hạt giống Lời Thiên Chúa một cách đầy tin tưởng hay không? Chúng ta cũng hãy tự hỏi, liệu những viên đá biếng nhác của chúng ta có còn lớn và nhiều không? Chúng ta hãy nhổ cho sạch những bụi gai thói xấu khỏi chúng ta, và hãy gọi thẳng tên nó ra. Chúng ta hãy can đảm tiến hành việc phục hồi thửa đất, hãy tiến hành việc “phục hồi” con tim của chúng ta, bằng cách là chúng ta mang đến cho Chúa trong tòa Cáo Giải và trong sự cầu nguyện, những tảng đá và những bụi gai của chúng ta. Nếu chúng ta làm điều đó, thì rồi, Chúa Giê-su – người gieo giống tốt lành – sẽ thực hiện những công việc tiếp theo: thanh tẩy con tim chúng ta, bằng cách là Ngài sẽ quăng những tảng đá và nhổ những bụi gai đang bóp nghẹt Lời Chúa, khỏi chúng ta.

Ước chi Mẹ Thiên Chúa mà hôm nay chúng ta cử hành việc tôn kính dưới tước hiệu “Đức Bà Núi Các-men”, Đấng trổi vượt trong việc đón nhận Lời Chúa và đưa Lời Chúa ra thực hành (xc. Lc 8,21), giúp chúng ta biết sửa đổi con tim và duy trì trong con tim mình sự hiện diện của Thiên Chúa.

Quảng trường Thánh Phê-rô

Trưa Chúa Nhật ngày 16 tháng 07 năm 2017

Đức Thánh Cha Phan-xi-cô

Lm. Đa-minh Thiệu O.Cist – chuyển ngữ

Comments are closed.