Ở Đó Gió Sẽ Lặng – SN ngày 03.8.2020

0

Emmanuel, “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.

Sẽ rất ngạc nhiên khi nói, Emmanuel, “Thiên Chúa ở cùng chúng ta” là chủ đề của phụng vụ Lời Chúa hôm nay dù chúng ta không ở trong mùa giáng sinh nhưng đang ở giữa mùa thường niên; đó là một “Thiên Chúa ở cùng” với lòng nhân ái xót thương như là hằng tính của Người. Chúa đã ở cùng Giêrêmia, ban cho ông sự khôn ngoan để ông phân định ai là ngôn sứ thật, ai là ngôn sứ giả; Chúa đã ở cùng Phêrô, ban cho ông can đảm để ông đi trên nước mà đến với Ngài, sau đó, kịp đưa tay chộp lấy ông khi ông sắp chìm nghỉm.

Sách Giêrêmia bất ngờ kể chuyện sự xuất hiện của một ngôn sứ giả, Hanania. Giêrêmia, người có Chúa ở cùng, thoạt tiên xử sự rất khôn ngoan và đúng mực. Tiên vàn, ông phải bênh vực quyền lợi tôn giáo của đất nước, không để dân thỏa hiệp chính trị với người ngoại vì điều này sẽ phương hại đến niềm tin vào Thiên Chúa của mình. Hanania lộ diện, đưa ra những lời tuyên sấm thuận tai mê hoặc lòng dân. Trước những lời đường mật của vị ‘ngôn sứ mới’, Giêrêmia bình tĩnh lắng nghe, ông không vội trả lời, cũng không phản đối; Giêrêmia đợi chờ Thiên Chúa, Đấng ông hoàn toàn tùy thuộc. Và một khi Chúa đã ngỏ lời với ông, ông lên tiếng nhân danh Người và thẳng thừng với ngôn sứ giả, “Chúa phán như sau, ‘Này, Ta sẽ bứng ngươi ra khỏi mặt đất, ngay năm nay, ngươi phải chết vì ngươi đã hô hào chống lại Thiên Chúa’”. Quả thế, Hanania đã chết năm đó. Thiên Chúa ở cùng Giêrêmia, ban cho ông khôn ngoan và sức mạnh.

Điều tương tự đã xảy ra với Phêrô qua trình thuật Tin Mừng. Giữa đêm khuya, biển khơi dậy sóng, gầm rú đến rợn người, thuyền các môn đệ bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió; ấy thế, Chúa Giêsu, người Thầy nhân ái vẫn đồng hành xa xa bên cạnh các học trò thân yêu của mình. Và câu chuyện xảy ra sau đó vốn thường được coi như một bài học về đức tin khi Phêrô đi trên nước mà đến cùng Thầy; vậy mà, bài học về lòng nhân ái và xót thương ở đây còn lớn hơn. Giữa trùng khơi đen kịt hãi hùng, một bóng người xuất hiện thấp thoáng trên sóng, các môn đệ la lên, “Ma kìa”, thì Chúa Giêsu, Thầy họ, lại thanh thản như đứng trên đất liền hoặc trên một bờ cát, Ngài lên tiếng trấn an, “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ”. Ôi, dịu dàng!

Nghe thế, Phêrô lên tiếng, “Thưa Thầy, nếu quả là Thầy, xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Thầy”. Nói như thế, cách nào đó, Phêrô thách thức Thầy; không chỉ thách thức có phải Thầy đó hay không nhưng còn thách thức quyền năng của Thầy. Liệu Thầy có thể làm nước hóa cứng hay chắp cho tôi đôi cánh vô hình để tôi đến được với Thầy? Bên cạnh đó, Phêrô còn muốn ngang sức với Thầy, tài giỏi như Thầy và đằng sau những lời đó, còn cả một Phêrô tự phụ khi ông ỷ mình là người bơi giỏi, lỡ chìm thì bơi. Chúa Giêsu không chấp xét, trách móc; một lần nữa, Ngài nhân từ bảo ông như không có chuyện gì, “Cứ đến”. Ôi, dịu dàng!

Từ thuyền bước xuống, Phêrô đi trên nước, đến với Thầy nhưng khi thấy gió mạnh và bắt đầu chìm, ông la lên, “Lạy Thầy xin cứu con”. Tin Mừng nói, “Chúa Giêsu liền đưa tay nắm lấy ông”. Lòng nhân ái và xót thương của Thiên Chúa nơi Ngài không cho phép Ngài ngần ngừ một giây; với một người thầy nào khác, có lẽ họ sẽ để cho người học trò đầy tự phụ no nước đến lả người rồi mới đưa tay cứu. Còn Chúa Giêsu, Ngài chỉ nhẹ nhàng trách yêu, “Hỡi kẻ kém lòng tin, sao lại hoài nghi?”. Ôi, dịu dàng!

Tin Mừng nói, “Khi Thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng”. Ở đâu có Chúa Giêsu, ở đó gió sẽ lặng; ở đâu có Thiên Chúa, ở đó có bình an. Tin Mừng kể tiếp, “Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói, ‘Quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa’”, và hẳn trong số người bái lạy Ngài, chúng ta tin, thế nào cũng có cả Phêrô, người được Ngài ở cùng nhiều hơn cả. Ôi, dịu dàng!

Cha Charles de Foucauld đã thưa lên điều tương tự như Phêrô, “Lạy Chúa, nếu quả có Chúa, xin tỏ cho con nhận ra Ngài”. Chúa đã tỏ mình cho vị chân phước vốn đã mất đức tin từ thời thiếu niên; Chúa đã ở cùng Charles de Foucauld mãi đến những ngày cuối đời trong sa mạc.

Chúa Giêsu, Đấng Emmanuel, đang ở cùng và yêu thương chúng ta cả khi chúng ta không nhận ra Ngài trong đêm tối giữa dông tố cuộc đời hoặc cả khi chúng ta dám thách thức Ngài cách này cách khác. Ngài vẫn luôn sẵn sàng đưa tay cứu lấy chúng ta cả khi đức tin của chúng ta đầu hàng và bất lực trước những nỗi sợ và nghi ngờ có thực vốn chúng ta có thể sắp ngã lòng. Ngài vẫn hằng yêu thương chúng ta dù chúng ta có nghi ngờ đến mấy, thách thức Ngài đến đâu; Ngài không thể bỏ chúng ta vì Ngài là Thiên Chúa đời đời nhân ái và xót thương.

“Lạy Chúa, Chúa luôn ở cùng con nhưng con ít ở cùng Chúa; xin cho con biết quay về với Ngài nhất là giữa lúc bão tố vì tin rằng, Chúa đang đưa tay ra cho con, bàn tay đẫm ân sủng”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Comments are closed.