Toàn văn tiếp kiến chung của Đức Thánh Cha

0

Toàn văn Tiếp Kiến Chung của Đức Thánh Cha

‘Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày’

27 tháng Ba, 2019 14:41

VIRGINIA FORRESTER

Buổi Tiếp Kiến Chung sáng nay được tổ chức lúc 9:20 trong Quảng trường Thánh Phê-rô, tại đây Đức Thánh Cha gặp gỡ các nhóm tín hữu và người hành hương đến từ nước Ý và khắp nơi trên thế giới.

Tiếp tục loạt giáo lý về “Kinh Lạy Cha,” Đức Thánh Cha tập trung phân tích lời cầu “Xin cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày” (Trích đoạn Kinh Thánh: trích Tin mừng theo Thánh Mát-thêu 14:15-19).

Sau phần tóm lược bài giáo lý bằng một số ngôn ngữ, Đức Thánh Cha gửi lời chào đặc biệt đến các nhóm tín hữu có mặt. Sau đó ngài chào Sơ Maria Concetta Esu, nhà thừa sai ở Châu Phi, thuộc Dòng Thánh Giu-se ở Genoni, người mà ngài đã gặp ở Bangui (Cộng hòa Trung Phi) nhân dịp khai mạc Năm Thánh Thương xót.

Buổi Tiếp Kiến Chung kết thúc với bài hát Kinh Lạy Cha và Phép Lành Tòa Thánh.

* * *

Bài Giáo lý của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến, xin chào anh chị em!

Hôm nay chúng ta chuyển qua phân tích phần thứ hai của “Kinh Lạy Cha,” là phần chúng ta dâng lên Chúa những nhu cầu của mình. Phần này bắt đầu bằng câu mang hương vị của mỗi ngày: lương thực.

Lời cầu nguyện của Chúa Giê-su bắt đầu bằng một nhu cầu cấp bách, nó tương tự như lời khẩn nài của một người hành khất: “Xin cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày!” Lời cầu nguyện này xuất phát từ thực tế mà chúng ta thường lãng quên, tức là chúng ta không phải là những thụ tạo tự dưỡng, mà hàng ngày chúng ta cần phải ăn uống.

Các Sách Thánh cho chúng ta thấy rằng nhiều người gặp gỡ Chúa Giê-su chỉ bắt đầu từ một vấn đề. Chúa Giê-su không đòi hỏi những lời khẩn nguyện trau chuốt, nhưng là toàn bộ cuộc sống của con người, với những vấn đề cụ thể nhất hàng ngày, đều có thể trở thành một lời cầu nguyện. Chúng ta tìm thấy trong Tin mừng nhiều người hành khất, họ nài xin được tự do và cứu độ. Người thì xin bánh ăn, người khác xin chữa lành, một số người xin được thanh tẩy, những người khác xin được sáng mắt, hoặc là xin cho một người thân yêu được sống lại … Chúa Giê-su không bao giờ thờ ơ bước qua trước những khẩu cầu và những nỗi đau khổ này.

Vì vậy, Chúa Giê-su dạy chúng ta xin Chúa Cha lương thực hàng ngày. Người dạy chúng ta làm việc này hiệp nhất với rất nhiều người nam và nữ để cùng với họ lời cầu nguyện này trở thành một tiếng kêu xin — thường được giữ thầm kín bên trong — cùng đồng hành với những mối lo âu mỗi ngày. Không biết bao nhiêu người mẹ và không biết bao nhiêu người cha, ngày hôm nay cũng vậy, đi ngủ với nỗi đau khổ vì không có đủ lương thực cho con cái của họ trong ngày hôm sau! Chúng ta hãy hình dung lời kinh này không đọc trong môi trường an toàn của một căn hộ tiện nghi, nhưng trong sự bấp bênh của một căn phòng vừa đủ chỗ cho chúng ta, nơi thiếu tất cả những gì cần thiết cho cuộc sống. Lời của Chúa Giê-su mang lấy một sức mạnh mới. Sự cầu nguyện của Ki-tô hữu bắt đầu từ mức độ này. Nó không phải là một bài tập cho các nhà tu khổ hạnh; nó khởi đầu từ thực tế, từ tâm hồn và từ da thịt của con người đang sống thiếu thốn, hoặc những người đang chia sẻ tình trạng của những người không có được những thứ cần thiết để sống. Ngay cả những bậc thần nghiệm Ki-tô giáo cao nhất cũng không thể thực hiện mà không mang lấy sự đơn sơ của lời cầu xin này. “Lạy Cha, xin cho chúng con và cho tất cả mọi người hôm nay có được lương thực cần thiết.” Và “lương thực” ở đây cũng là đại diện cho nước sinh hoạt, thuốc trị bệnh, nhà cửa, việc làm … để xin những điều cần thiết cho cuộc sống. Lương thực mà một người Ki-tô hữu xin trong lời cầu nguyện không phải là cho “con” nhưng cho “chúng con. Đó là điều Chúa Giê-su muốn. Người dạy chúng ta xin lương thực không chỉ cho riêng chúng ta nhưng cho toàn thể anh chị em trên thế giới. Nếu chúng ta không cầu nguyện theo cách này thì “Kinh Lạy Cha” không còn là một lời kinh của Ki-tô giáo nữa. Nếu Thiên Chúa là Cha của chúng ta, thì làm sao chúng ta có thể trình diện trước mặt Ngài mà lại không dắt theo một người anh em khác? — tất cả chúng ta. Và nếu chúng ta ăn cắp lương thực mà Ngài ban cho chúng ta, thì làm sao chúng ta có thể nói rằng chúng ta là con cái của Người? Lời kinh này chứa đựng một thái độ cảm thông và hiệp thông. Trong cái đói của tôi, tôi cảm nhận được cái đói của nhiều người, và rồi tôi dâng lời cầu xin lên Chúa cho đến khi lời cầu nguyện được nghe thấy. Đây là cách Chúa Giê-su dạy cho cộng đoàn của Người, Giáo hội của Người, để dâng lên Chúa sự thiếu thốn của tất cả mọi người: “Ôi lạy Cha, tất cả chúng con là con cái của Người, xin thương xót chúng con!” Và giờ đây thật tốt lành vô cùng cho chúng ta khi tạm lắng đọng lại một chút và nghĩ đến những trẻ em đang bị đói. Chúng ta hãy nghĩ đến những trẻ em ở những quốc gia chiến tranh: những trẻ em đang đói khát của Yemen, những trẻ em đang đói khát của Syria, những trẻ em đang đói khát ở rất nhiều quốc gia nơi không có lương thực, ở Nam Sudan. Chúng ta hãy nghĩ đến những trẻ em này, và khi nghĩ đến các em, chúng ta hãy cùng đồng thanh lớn tiếng kêu cầu: “Lạy Cha, xin cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày” — tất cả cùng đồng thanh.

Lương thực mà chúng ta xin với Chúa trong lời cầu nguyện cũng sẽ là lương thực mà một ngày nào đó sẽ tố cáo chúng ta. Nó sẽ khiển trách về thái độ nhỏ bé của chúng ta bẻ bánh với người gần gũi với chúng ta, thái độ nhỏ bé chia sẻ nó. Nó là lương thực được ban cho nhân loại, nhưng thay vì vậy chỉ có một số ít người ăn nó: sự yêu thương không thể chịu được việc này. Sự yêu thương của chúng ta không thể chịu đựng được điều này; và tình yêu của Thiên Chúa cũng không thể chịu đựng được tính ích kỷ không chia sẻ lương thực.

Đã từng có một đám đông khổng lồ trước mặt Chúa Giê-su; họ là những người đang đói. Chúa Giê-su hỏi xem có ai đó thứ gì không, và chỉ có một cậu bé được tìm thấy sẵn sàng chia sẻ lương thực của mình: năm ổ bánh và hai con cá. Chúa Giê-su đã nhân gấp lên nhiều lần hành động quảng đại đó (x. Ga 6:9). Đứa bé đó đã hiểu được bài học của “Kinh Lạy Cha”: rằng lương thực không phải là một tài sản riêng tư – chúng ta hãy nhớ kỹ điều này trong lòng: lương thực không phải là một tài sản riêng tư –, nhưng theo ý quan phòng là để chia sẻ, với hồng ân của Thiên Chúa.

Phép lạ thật sự được Chúa Giê-su thực hiện ngày hôm đó không chú trọng quá nhiều đến việc nhân gấp lên nhiều lần — mà điều này là đúng –, nhưng là sự chia sẻ: hãy cho đi những gì bạn có và Chúa sẽ thực hiện phép lạ. Chính Người, qua cách hóa bánh ra nhiều, báo trước việc tự hiến thân mình trong Bánh Thánh Thể. Quả thật, chỉ Mình Thánh mới có thể làm thỏa mãn cơn đói sự trường sinh và khát khao Thiên Chúa cháy bỏng trong mỗi con người, và cả trong việc đi tìm lương thực hàng ngày.

Như hàng năm, chúng ta sẽ gặp nhau vào Thứ Sáu và Thứ Bảy tới trong dịp sáng kiến truyền thống: “24 giờ cho Chúa.” Lúc 5:00 chiều Thứ Sáu cha sẽ cử hành Phụng vụ Thống hối trong Vương cung Thánh đường Vatican. Thật đẹp biết bao nếu có thể được, nhân dịp đặc biệt này, các nhà thờ của chúng ta mở cửa lâu giờ hơn, để cầu xin lòng thương xót của Chúa và đón nhận lòng thương xót trong Bí tích Tha thứ.

Cha gửi lời chào đón nồng hậu đến anh chị em hành hương nói tiếng Ý.

Cha rất vui được chào anh chị em hành hương của Giáo phận Palermo và Piazza Armerina, cùng với các đức giám mục, Đức ông Corrado Lorefice và Đức ông Rosario Gisana, vá các nhóm giáo xứ, đặc biệt giáo xứ Chiusi Stazione, có sự đồng hành của Đức Giám mục, Đức ông Stefano Manetti.

Cha gửi lời chào Phong trào United Dependents 118 Sicily; Hiệp hội Free and Strong của Pontinia và các trường học, đặc biệt các trường của Ladispoli, Fasano, Corropoli, và Naples.

Và cha gửi lời chào đặc biệt đến các bạn trẻ, anh chị em bệnh nhân và các đôi tân hôn. Ước mong rằng Mộ của các Thánh Tông đồ trở thành một cơ hội cho tất cả mọi người phát triển trong tình yêu thương của Chúa và cho phép bản thân được biến đổi bởi ơn Chúa, và ơn đó còn mạnh hơn mọi tội lỗi.

[Văn bản chính: tiếng Ý] [Bản dịch (tiếng Anh) của Virginia M. Forrester của ZENIT]

© Libreria Editrice Vatican

Đức Thánh Cha vinh danh Sơ Maria Concetta Esu

Anh chị em thân mến,

Hôm nay chúng ta vui mừng vì có sự hiện diện của một người mà cha muốn giới thiệu với anh chị em. Đó là Sơ Maria Concetta Esu, thuộc Dòng Thánh Giu-se Genoni. Và tại sao cha lại làm như vậy?

Sơ Maria Concetta năm nay 85 tuổi và là một nhà thừa sai ở Châu Phi gần 60 năm, tại đây Sơ làm công tác phục vụ hộ sanh — xin cho Sơ một tràng pháo tay. Cha đã gặp Sơ tại Bangui khi cha đến khai mạc Năm Thánh Thương xót. Tại đó Sơ nói với cha rằng trong suốt cuộc đời Sơ đã giúp hàng ngàn trẻ em ra đời. Thật tuyệt vời! Ngày hôm đó Sơ thậm chí từ Congo đến trên một chiếc ca-nô — ở tuổi thứ 85 — để mua sắm tại Bangui.

Sơ đến Roma trong những ngày này để họp mặt với các Sơ trong Dòng, và Sơ đến tham dự Buổi Tiếp Kiến hôm nay với Bề trên của Sơ. Vì vậy cha nghĩ phải nhân cơ hội này để bày tỏ sự biết ơn với Sơ và gửi đến Sơ lời cảm ơn thật nhiều vì chứng tá của Sơ!

Sơ kính mến, nhân danh Giáo hoàng và Giáo hội, cha xin vinh danh Sơ. Đó là một dấu chỉ của sự kính yêu và của “lời cảm ơn” của mọi người cho tất cả những công việc Sơ đã làm giữa các chị em và anh em Châu Phi, phục vụ sự sống, phục vụ trẻ em, các bà mẹ, và các gia đình.

Với hành động dành riêng này cho Sơ, cha cũng muốn bày tỏ lòng tri ân tới tất cả các anh chị em nam và nữ thừa sai, các linh mục, tu sĩ và giáo dân, những người gieo rắc hạt giống Nước trời ở mọi miền thế giới. Thưa anh chị em nam nữ thừa sai, công cuộc của anh chị em thật vĩ đại. Anh chị em “đốt cháy” cuộc sống của mình để gieo Lời Chúa bằng chứng tá … Và trên thế gian anh chị em chẳng cần báo chí nhắc đến. Anh chị em không có mặt trên các bản tin của báo chí. Đức Hồng y Hummes, người chịu trách nhiệm Hội đồng Giám mục Brazil của toàn miền Amazonia, thường đến thăm các thành phố và làng mạc của vùng Amazonia. Và mỗi khi ngài đến đó — chính ngài kể với cha điều này — ngài đến viếng các nghĩa trang và thăm các ngôi mộ của các nhà thừa sai; rất nhiều cái chết trẻ vì bệnh tật vì họ không có đủ thuốc kháng sinh. Và ngài nói với cha: “Tất cả mọi người này xứng đáng được phong thánh,” vì họ đã “đốt cháy” cuộc sống của họ trong sự phục vụ.

Anh chị em thân mến, sau dịp này, Sơ Maria Concetta lại trở về Châu Phi. Chúng ta hãy đồng hành với Sơ trong lời cầu nguyện. Và ước mong rằng tấm gương của Sơ sẽ giúp tất cả chúng ta biết sống Tin mừng, ở nơi đó, ở nơi chúng ta sống.

Xin cảm ơn Sơ! Xin Chúa chúc lành cho Sơ và Đức Mẹ bảo vệ Sơ.

[Văn bản chính: tiếng Ý] [Bản dịch (tiếng Anh) của Virginia M. Forrester của ZENIT]

© Libreria Editrice Vatican

[Nguồn: zenit]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 28/3/2019]

Comments are closed.