Ngày Chúa Đã Làm Ra – SN Chúa Nhật Phục Sinh B

0

“Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ!”.

“Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ!”. Chúng ta vui mừng hoan hỷ vì Chúa Kitô đã sống lại. Qua cuộc khổ nạn, Con Thiên Chúa đã ôm tội ác của cả nhân loại vào trong tử huyệt, nhưng Ngài không còn ở đó; Ngài chôn vùi sự dữ vào lòng đất và chỗi dậy để khởi đầu một sự sống mới. Chúa đã sống lại! Sự ác không phải là tiếng nói cuối cùng, tử thần bị đánh bại; Ngài đã chiến thắng sự chết, trả lại cho nhân loại sự thanh bình của vườn địa đàng, đất trời reo ca.

Nhiều nơi trên thế giới, lễ Phục Sinh đến vào mùa xuân. Đây là thời điểm thiên nhiên tự nó mang đến sự khởi đầu của một cuộc sống mới. Những bông hoa tulips bắt đầu vươn lên khỏi mặt đất im lìm lạnh giá, những chiếc lá bắt đầu nhú trên cành biến khu rừng thành một biển xanh, mặt trời bắt đầu toả sáng với ánh hào quang rạng rỡ, mang theo hơi ấm khi nó mọc lên. Muôn vật tự nó phản ánh vinh hiển và vẻ huy hoàng sự Phục Sinh của Chúa Kitô theo nhiều cách. Cái chết của mùa đông phản ánh cái chết của Ngài và sự im lặng của ngôi mộ chiều ngày thứ Bảy. Mọi thứ đi vào im ắng; cảnh vật dường như chết đi, cả động vật và côn trùng cũng chìm vào trạng thái ngủ đông với nhiều hình thức bất động khác nhau. Tuy nhiên, vào một thời điểm, khi sự ấm áp của mặt trời toả lan, một lần nữa, thiên nhiên được gọi từ cái chết mùa đông sang sự sống hừng hực của mùa xuân.

Thiên Chúa nói theo nhiều cách, chu kỳ của thiên nhiên là một trong những cách thức dễ thấy nhất. Hơi ấm sẽ trở lại sau mùa đông, thiên nhiên trỗi dậy và trái đất lại ca hát. Vậy nếu Cha Trên Trời chăm chút nâng niu từng tạo vật nhỏ bé đến như thế, thì Ngài còn quan tâm đến việc tái tạo loài người bao nhiêu nữa? Ngài quan tâm đến sự Phục Sinh của Con Chí Ái của Ngài đến mức nào? Và nhất là, Ngài còn quan tâm bao nhiêu đến việc chúng ta bước vào một cuộc sống mới đã giành cho từng người nhờ sự Phục Sinh của con Ngài? Hãy để vẻ đẹp của tạo vật trở nên dấu chỉ cho chúng ta về một thực tại vĩ đại hơn vô hạn. Hãy để bản thân cuốn hút vào sự mới mẻ được tặng ban trong sự Phục Sinh của Chúa Kitô. Vươn lên có nghĩa là trở nên một tạo vật mới trong Ngài.

Hãy gẫm suy những lời tuyệt diệu này, “Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ”. ‘Ngày’ chúng ta vui mừng trong cuộc sống mới mà Thiên Chúa ban cho linh hồn mỗi người là ‘ở đây, lúc này’. Đó là một ngày mới, ngày vinh quang, được biến đổi bởi một con người, một Thiên Chúa, Đấng Phục Sinh, Đức Giêsu Kitô. Cuộc sống mới phải bắt đầu ngay giờ này và phải liên tục trở nên mới mẻ, rạng ngời, khi chúng ta ngày càng đi sâu hơn vào vinh quang của sự Phục Sinh. Hãy suy gẫm về ‘ngày mới’ này, để Ngài ban cho chúng ta điều đó qua quyền năng Phục Sinh.

***

“Chúa Kitô đã sống lại!” không phải là một công thức ma thuật làm cho các vấn đề tan biến. Không! Sự Phục Sinh của Chúa Kitô không làm điều đó; nhưng thay vào đó, là sự chiến thắng của tình yêu đối với cội rễ của cái ác, một chiến thắng không ‘bỏ qua’ đau khổ và cái chết, nhưng ‘vượt qua’ chúng, ‘đứng trên’ chúng, mở ra một con đường trong vực thẳm, biến cái ác thành cái thiện, và đây là dấu ấn độc đáo cho thấy quyền năng đích thực của Thiên Chúa. Và như thế, ngày lễ Phục Sinh đúng là một ngày tưng bừng hỷ hoan, “Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ”.

Trước một thị trấn Áo, tướng Massena bất ngờ xuất hiện với 18.000 quân. Hội đồng thị trấn họp, đầu hàng là câu trả lời duy nhất. Thế nhưng, một cựu quan chức nói, “Hôm nay là lễ Phục Sinh, hãy mừng lễ và cứ để mọi rắc rối cho Chúa, Chúa có cách của Chúa”. Họ cử người đến nhà thờ, xin cha xứ rung chuông báo lễ. Nghe tiếng chuông nhà thờ, quân của Napoléon suy luận, quân đội Áo đã đến giải cứu; họ phá trại và biến mất trước khi chuông của Kinh Vinh Danh ngừng vang lên.

***

Ngày Phục Sinh là ‘ngày Chúa đã làm ra’. Ngài làm ra lại trời mới đất mới mà con người đã hủy hoại; Ngài nối lại tương quan giữa con người với Thiên Chúa mà Adam đã đánh mất; Ngài giao hoà lại ‘người với Chúa’, ‘người với người’ mà tội đã cắt đứt. Vâng, nơi sự Phục Sinh của Chúa Con, Chúa Cha đã bắt đầu một cuộc sáng tạo mới. Thế nhưng, không phải chỉ hôm nay mới là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nhưng mọi ngày là ‘ngày Chúa đã làm ra’; vì thế, chúng ta hãy tưng bừng hỷ hoan. Hãy để cho mình được tưng bừng hỷ hoan, người sống với mình được tưng bừng hỷ hoan. Muốn thế, hãy để mọi rắc rối trong tay Chúa, Chúa có cách của Chúa. Hãy thôi làm điều ác nhưng không ngừng gieo rắc thiện hảo, an bình; hãy là con cái của Đấng Phục Sinh; bớt tìm “những sự thuộc hạ giới và không ngừng tìm kiếm những gì thuộc thượng giới” như thư Côlôssê hôm nay nhắc nhở.

“Lạy Chúa Phục Sinh, con tạ ơn Chúa đã dùng cái chết đau thương của Ngài mà ‘sinh lại’ thế giới; xin cho con biết sống mọi ‘ngày Chúa đã làm ra’ với ‘tư chất’ của một người con đã được Chúa cứu chuộc: tưng bừng hỷ hoan; và biết ra đi chia sẻ niềm vui ‘được tái sinh’ của mình”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Comments are closed.