Chùm thơ Cảm ơn

0

CẢM ƠN

Xin cảm ơn đau khổ
Đã khiến tôi nên khôn
Xin cảm ơn nỗi buồn
Cho tôi hiểu phải, trái
Xin cảm ơn sợ hãi
Đã giúp tôi can trường
Xin cảm ơn luyến thương
Cho tôi hiểu hạnh phúc
Xin cảm ơn cơ cực
Đã làm tôi vững tâm
Xin cảm ơn thăng trầm
Cho tôi vươn lên mãi
Xin cảm ơn thất bại
Để tôi khát thành công
Xin cảm ơn lạnh Đông
Để mùa Xuân nắng ấm
Xin hy vọng đừng “chấm”
Chỉ “phẩy” để vươn lên…

Trầm Thiên Thu

CẢM ƠN MƯA

Cảm ơn những hạt mưa
Cho đồng thôi hạn hán
Ngàn cây xanh tươi thắm
Người gieo hạt ước mơ
Cảm ơn những hạt mưa
Reo vui như nhã nhạc
Khiến tứ thơ bỗng khác
Mượt mà như khúc ru
Cảm ơn những hạt mưa
Gội mát miền mong đợi
Thời gian dẫu bao tuổi
Vẫn thỏa lòng thương yêu

Trầm Thiên Thu

Photo

CẢM ƠN TRỜI

Cảm ơn Trời đã để tôi sống nghèo thê thảm
Nhờ đó tôi mới biết cảm thương người nghèo nàn
Cảm ơn Trời đã để tôi bị hàm oan
Nhờ đó tôi mới cảm thông người bị xét xử
Cảm ơn Trời đã để tôi bị người ta ghét bỏ
Nhờ đó tôi mới thấy cảm thương những người cô đơn
Cảm ơn Trời đã để tôi bình thường nhất trong những người bình thường
Nhờ đó tôi mới cảm nhận thế nào là mơ ước
Cảm ơn Trời đã để tôi bị thua thiệt
Nhờ đó tôi mới biết khao khát vươn lên
Cảm ơn Trời đã để tôi không hiểu thấu những điều cao siêu hơn
Nhờ đó tôi mới không sa vào hố kiêu ngạo
Cảm ơn Trời đã để tôi biết phân biệt thực, ảo
Nhờ đó tôi mới cảm nhận cuộc sống vô thường
Cảm ơn Trời đã để tôi tha phương
Nhờ đó tôi mới có thể hòa đồng với người xa, kẻ lạ
Cảm ơn Trời đã để tôi mồ côi cả Cha lẫn Mẹ
Nhờ đó tôi mới biết trân quý tình cảm gia đình
Cảm ơn Trời đã để tôi “lạc loài” giữa cuộc đời loanh quanh
Nhờ đó tôi mới cảm nhận thế nào là bóc lột, áp bức
Cảm ơn Trời đã để tôi không giống ai hết
Nhờ đó tôi mới hiểu đừng bắt chước, cứ là chính mình
Cảm ơn Trời đã để tôi không may mắn như bạn bè, thua chị, kém anh
Nhờ đó tôi mới cảm nhận cảm giác của người bị hại
Cảm ơn Trời đã để tôi có những lần thất bại
Nhờ đó tôi mới cảm nhận chút hạnh phúc khi thành công
Tất cả là bất đẳng thức, bất thường mà bình thường
Tôi cố gắng vẽ bức-tranh-cuộc-đời-tôi bằng nét-cọ-số-phận
Trông lên thấy mình chẳng bằng ai, vô duyên và lận đận
Nhưng khi nhìn xuống, thấy còn bao người khổ đau
Họ không thấy niềm vui ở đâu
Không thể có – dù họ vẫn khao khát sống thanh thản!

Trầm Thiên Thu

Comments are closed.