Chùm thơ: Đời cát bụi

0

 ĐỜI CÁT BỤI

Khác chi hạt bụi bên đường
Âm thầm dầu giãi gió sương đêm ngày
Đã vô duyên lại bất tài
Nên đời trôi nổi tháng ngày lênh đênh
Mình ên xuôi ngược buồn tênh
Như nhánh lục bình ngày tháng lêu bêu
Đôi khi chẳng biết về đâu
Sớm khuya luân lạc kiếp bèo bọt thôi
Hoang đường mơ ước ngược xuôi
Như Lê Văn Đó (1) bị đời khinh khi
Kiếp người “ngọn cỏ gió đùa”
Thế nên Tam Chướng (2) vẫn chưa sạch lòng
Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Tứ thời, bát tiết ngược dòng tính toan
Cũng là một kiếp trăm năm
Người ăn không hết, kẻ lần không ra
Phải chăng đã định thiên thư
Thì đâu ai có thể mà chuyển xoay
Lo năm, lo tháng, lo ngày
Cát bụi hao gầy luân lạc hoang vu
Cây khô tưới nước cũng khô
Người nghèo đi tới nơi mô cũng nghèo (3)
Giêsu từng trải cảnh nghèo
Sinh nơi hang đá, chết treo trần truồng
Xin thương những kẻ tay không
Tương lai mù mịt chỉ trông cậy Ngài
Nghèo không là tội tày trời
Nhưng là vạ bởi người đời coi khinh
Xin nâng đỡ vững niềm tin
Vượt qua gian khổ nhờ Tình Giêsu

Viễn Dzu Tử

HÓA THÂN

Hóa thân từ cát bụi
Mang số phận con người
Vẫn từng ngày lầm lũi
Qua bao con dốc đời
            Hóa thân vào giai điệu
            Gập ghềnh những vần thơ
            Niềm vui chưa kịp nở
            Nỗi buồn đã già nua
Hóa thân từ tội lỗi
Qua cuộc đời thăng trầm
Nước mắt vẫn rơi mãi
Khao khát tìm hồng ân

Viễn Dzu Tử


GIỌT-NƯỚC-CON

Giọt-nước-con ích kỷ
Yếu đuối mà kiêu sa
Không thèm tìm đến Chúa
Vẫn đắm đuối đam mê
Giọt-nước-con ngu muội
Ảo tưởng và sai lầm
Chưa thật lòng sám hối
Nằm trên cát khô khan
Giọt-nước-con cô độc
Mong manh và nhỏ nhoi
Vẫn tỏ ra ngốc nghếch
Khi tự tôn cái tôi
Giọt-nước-con sắp chết
Chợt nhận thấy lạc loài
Nên ngày đêm khao khát
Hòa vào Biển-Chúa-Trời

Viễn Dzu Tử

 

(1) Nhân vật chính trong tác phẩm Ngọn Cỏ Gió Đùa của nhà văn Hồ Biểu Chánh, vì quá nghèo khổ mà bất chấp nên bị người đời khinh ghét.

(2) Tham, Sân, Si.

(3) Ca dao Việt Nam.

Comments are closed.