Người kỳ diệu nhất hành tinh

0

Trang Zing.vn/Infonet vừa đưa tin về một con người kỳ diệu nhất hành tinh, đó là anh NICK VUJICIC – người Úc gốc Serbia, thuộc Giáo hội Evangelist.

Tại sao anh là con người kỳ diệu nhất hành tinh? Vì anh là người không có đôi chân, không có đôi tay, nhưng anh vẫn sống bình thường, vẫn vui vẻ và thành công trong cuộc sống. Thử tưởng tượng nếu bạn sinh ra không có chân tay, bạn sẽ sống như thế nào? Người ta cho như vậy thì thật bất hạnh. Khó có thể tưởng tượng, và thậm chí là không dám tưởng tượng ra hoàn cảnh như vậy! Thế mà anh Nick Vujicic đã là người không may mắn như vậy đó!

Nhìn những hình ảnh về thời thơ ấu của anh Nick Vujicic, chúng ta sẽ ngạc nhiên thấy anh là một nhân chứng sống về điều kỳ diệu mà anh đã và đang trải qua, chứng tỏ sự sống rất cần thiết và phải được bảo vệ bằng mọi giá.

Ngày 4-12-1982 anh Nick được chào đời, nhưng cũng là ngày mà cha mẹ anh đã không dám tin vào mắt mình, họ thực sự bị “sốc” quá mạnh, chao đảo và cảm thấy suy sụp khi thấy chính sinh linh bé bỏng mình vừa sinh ra lại khiếm khuyết cả tay lẫn chân, chỉ như một cục thịt! Có lẽ lúc đó người mẹ đã phải bật khóc thôi. Nick bẩm sinh bị một bệnh hiếm gặp, đó là bệnh Tetra-amelia – một loại hội chứng rối loạn gen gây khuyết tật. Vừa đau khổ cho đứa con bất hạnh, họ vừa lo lắng cho tương lai của bé.

Chắc hẳn cha mẹ của Nick đã bị giằng co rất nhiều mới có thể không “dứt bỏ” núm ruột của mình, vì họ không chỉ thất vọng về hình dáng của đứa con, mà rồi thiên hạ sẽ dị nghị và dè bỉu đủ điều. Khi thấy những hoàn cảnh tương tự, chúng ta thường cho rằng vợ chồng kia sống tội lỗi nên con cái lãnh hậu quả, nói theo thuyết luân hồi thì kiếp trước vợ chồng kia hoặc đứa con đã sống không tốt ở kiếp trước nên kiếp này chịu quả báo!

Cha mẹ của Nick là những con người can đảm và đáng khâm phục. Tục ngữ Việt Nam nói: “Thuận vợ, thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn”. Họ đã hoàn toàn đồng tâm nhất trí nên mới có thể bảo vệ sự sống của Nick. Nếu một trong hai người mà “sợ” thì chuyện sẽ hóa phức tạp!

Có lần người ta hỏi Chúa Giêsu về một người bị bệnh tật: “Do tội của người đó hay tội của cha mẹ người đó?”. Chúa Giêsu xác định ngay: “Không phải do tội của người đó hay tội của cha mẹ người đó, mà là để vinh danh Thiên Chúa. Xác định niềm tin để có thể sống đức tin là điều không dễ chút nào, vì chúng ta không chỉ phải đấu tranh với chính mình mà còn phải đấu tranh với cả người đời – trước những ánh mắt khinh bỉ, trước những động thái xa lánh, trước những lời nói mỉa mai, trước những hành động bè phái, trước những hành động tẩy chay, thậm chí là hành động xua đuổi thẳng thừng!

Khó thật. Nhưng Chúa Giêsu đã nói rạch ròi. Như vậy, chúng ta không có quyền xét đoán hay suy diễn theo tư tưởng của loài người. Tuy nhiên, dám suy nghĩ theo cách nghĩ của Thiên Chúa mà sống theo đức tin thì cũng chẳng dễ, vì có thể chính những người đồng đạo cũng cho đó là lập dị! Cha mẹ và Nick là những Kitô hữu, chắc chắn họ đã và đang được “tình yêu Đức Kitô thúc bách” (2 Cr 5:14).

Lạy Chúa, xin thêm đức tin còn yếu kém của con! (Mc 9:24).

Trở lại chuyện anh Nick. Sự khuyết tật không cản bước tiến của anh. Với nỗ lực chính của bản thân, qua sự giúp đỡ và động viên của cha mẹ, Nick đã có thể vượt qua chính mình và có một khả năng khéo léo bậc thầy trong việc giải quyết các hoạt động thường nhật, những việc mà đối với người bình thường cũng phải cố gắng nhiều.

Với chuyển động của đôi vai, hai ngón chân của bàn chân trái – dù rất ngắn, ngay từ bé, Nick đã tự tập luyện cách đánh răng, uống nước, chải tóc, trả lời điện thoại,…

Lúc 18 tháng tuổi, Nick đã được người cha cho xuống bể bơi và cố gắng dạy con trai học bơi, sau đó là chơi gôn, lướt sóng,… Cha của Nick là lập trình viên máy tính nên ông đã dạy cho Nick cách dùng bàn chân nhỏ của mình để đánh máy từ lúc lên 6 tuổi.

Khi Nick đến tuổi đi học, cha mẹ anh quyết định không gửi con vào trường dành cho những người khuyết tật mà lại đăng ký cho con trai cùng học với những đứa trẻ bình thường. Họ muốn con mình học cách sống tự lập ngay trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Nick được người mẹ tận tụy “sáng chế” một chiếc kẹp bút có thể gắn vào một trong hai ngón chân nhỏ để viết lách. Người mẹ này quả là tuyệt vời. Tình mẫu tử quá đỗi kỳ diệu!

Ở trường, Nick luôn bị bạn bè bắt nạt, miệt thịtẩy chay trong nhiều năm. Nick bị tổn thương trầm trọng và suy sụp đến mức không muốn tồn tại nữa. Nhiều lần Nick đã tự tử nhưng không thành. Người mẹ đã đưa cho Nick một bài báo về một người đàn ông tật nguyền nhưng khát khao được sống khỏe để tiếp tục giúp đỡ cho cộng đồng. Nick cho biết: “Hình ảnh đó đã khiến thay đổi tôi hoàn toàn, tôi bắt đầu tìm lại sự tự tin, niềm ham sống và khát khao thể hiện chính mình”.

Ngày nay, bằng chính niềm khát khao cháy bỏng và nghị lực sống phi thường, chàng trai khuyết tật Nick Vujicic đã trở thành “biểu tượng thế giới” về sự chiến thắng nghịch cảnh. Anh trở thành một nhà diễn thuyết và đi đến nhiều nước trên thế giới để làm nhân chứng sống về ý chí vươn lên không ngừng.

Anh vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc và yêu đời. Anh nói: “Tôi yêu cuộc sống và tôi hạnh phúc”. Đặc biệt là ngày 22-5-2013, anh có mặt tại Hà Nội để bắt đầu hành trình tham gia các hoạt động diễn thuyết, trao học bổng và giao lưu với học sinh, sinh viên. Với sự kỳ diệu mà Nick đã làm được, hàng chục ngàn vé tham dự sự kiện có mặt anh đã được phát hết. Dù vậy, giới trẻ vẫn cố gắng “lùng sục” để có được một tấm vé quý giá này. Quả là cơ hội hiếm có!

Lạy Thiên Chúa hằng sống, tạ ơn Chúa đã cho con còn nguyên vẹn thể hình, thế mà con vẫn thụ động nên bất tài và vô dụng. Xin Chúa thương nâng đỡ và chúc lành cho những người khuyết tật – dù về thể lý hay tinh thần, vì chính họ là những người can đảm và mạnh mẽ, cả cha mẹ họ cũng vậy, và chính họ đang làm vinh danh Chúa. Xin Thánh Thần tác động để biến đổi hồn xác con, để con mạnh mẽ và can đảm vượt qua mọi nghịch cảnh. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

KHA ĐÔNG ANH

Comments are closed.