Truyền giáo bằng chứng tá đời sống: ai cũng có thể làm được

0

Khánh Nhật Truyền Giáo

TRUYỀN GIÁO BẰNG CHỨNG TÁ ĐỜI SỐNG:

AI CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC

Có lẽ chúng ta đã nghe nói nhiều đến việc truyền giáo. Năm nào cũng nghe, nghe nhiều. Vậy thì truyền giáo là gì? Truyền giáo không phải là tuyên truyền, không phải là quảng cáo. Truyền giáo cũng không phải là áp đặt, cưỡng chế người khác theo mình, cũng không phải là mua chuộc, dụ dỗ người khác theo đạo bằng tiền của, bằng quyền lợi hay bằng những hứa hẹn suông. Truyền giáo là chia sẻ niềm vui, hạnh phúc vì được đón nhận Tin Mừng của Đức Kitô. Thế nhưng, bao nhiêu người cảm thấy hạnh phúc vì được biết Chúa. Có nhiều người tôi tin rằng, đi đạo là chỉ giữ một số các quy định, một số các lề luật, tham dự các nghi thức, để sau này được lên Thiên đàng. Chấm hết. Còn việc truyền giáo là việc của các linh mục, các nam nữ tu sĩ, của Tiểu ban Truyền giáo, hay của một số người có ơn gọi đặc biệt, như thánh Phaolô, thánh Phanxicô Xaviê, v,v…, chứ chẳng phải là việc của mình. Tuy nhiên, truyền giáo là ơn gọi, là trách nhiệm gắn liền với mọi người Kitô hữu. Bao lâu còn là Kitô hữu, bấy lâu còn phải loan báo Tin Mừng. Có thể chúng ta không có khả năng lôi kéo, thuyết phục để cho người khác theo đạo, nhưng “nói” cho người khác biết về đạo bằng chứng tá đời sống thì ai ai cũng có thể làm được. Vậy chứng tá cụ thể đó là gì?

– Trước hết là chứng tá bằng đời sống cầu nguyện hy sinh

Đây là hoạt động đi đầu và không thể thiếu trong việc loan báo Tin mừng. Nhìn thấy gương chúng ta cầu nguyện, gương chúng ta hy sinh, người ta sẽ được đánh động, được cảm hoá. Nếu đời sống tâm linh của chúng ta được cắm rễ sâu trong đời sống cầu nguyện hy sinh, thì mọi việc ta làm đều có giá trị truyền giáo, đều có khả năng làm cho người khác nhận biết Chúa và đem lại rất nhiều lợi ích cho các linh hồn. Như vậy, ngồi ở nhà, chúng ta vẫn có thể truyền giáo.

Không ai có thể nói là tôi không có thì giờ để cầu nguyện. Không ai có thể nói là tôi không có cơ hội để hy sinh. Và để rèn luyện được nếp sống thấm nhuần tinh thần cầu nguyện hy sinh, có sức giới thiệu Đức Kitô cho người khác, thiết tưởng chúng ta có thể nhờ đến Chuỗi Kinh Mân Côi. Nhờ Mẹ dẫn chúng ta bước đi từng bước nhỏ trên đường vâng phục thánh ý Chúa và phục vụ các linh hồn.

– Thứ đến là chứng tá bằng lối sống hiệp nhất yêu thương

Truyền giáo bằng việc giảng dạy, bằng sách báo, bằng các lớp Giáo Lý, bằng các lễ nghi, bằng các hoạt động tôn giáo, thực tế là rất cần. Nhưng cách truyền giáo hữu hiệu nữa là chính nếp sống đạo đức nổi trội của chúng ta về sự hiệp nhất yêu thương: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ của Thầy là anh em hãy thương yêu nhau”. Tình yêu thương hiệp nhất ấy được thể hiện qua cách suy nghĩ, cách phán đoán, cách chọn lựa, cách đối xử, cách phản ứng, cách hiện diện, cách phục vụ nói năng, ăn uống, giải trí, cách dùng thời giờ, sức khoẻ, của cải, v.v… 

Một khi tất cả nếp sống của chúng ta phảng phất hương thơm của tình hiệp nhất yêu thương thì dù ở đâu, nếp sống ấy cũng là truyền giáo.

Nói cách khác, những dấu chỉ yêu thương hiệp nhất giữa mọi người trong gia đình, trong hội đoàn, trong giáo xứ là dấu chỉ loan báo Tin mừng hữu hiệu nhất, giá trị nhất. Ngược lại, nếu thiếu tình bác ái yêu thương thì những việc tông đồ truyền giáo sẽ phản tác dụng. Xin dẫn chứng:

Một cô gái ngoại giáo lấy người Công giáo, láng giềng, bà con thấy cô ta đẹp người đẹp nết, nên giục cô ta vào đạo. Cô ta trả lời: “Khi nào cháu thấy đạo Chúa hơn đạo Phật, cháu mới vào”. Tìm hiểu, người ta mới biết được bà mẹ chồng dù rất siêng năng đọc kinh, dự lễ, và đã từng bỏ ra gần cả một chục triệu bạc cùng với nhiều bà khác giúp cha sở đi Roma xin ơn Đức Giáo hoàng, nhưng bà đã từng sang giật nồi, lấy niêu của một bà hàng xóm nghèo chưa có tiền trả nợ cho bà. Cô dâu in trong lòng hình ảnh không tốt về mẹ chồng và về đạo. Bởi đó cô nhất quyết không theo đạo bao lâu chưa thấy người theo đạo sống tốt hơn.

Quả vậy, người Công Giáo sống lỗ mãng, ngoa ngoắt, đanh đá, chanh chua, gian dối, tham lam, bất công, trộm cắp, hận thù, ghen ghét…. sẽ là một phản chứng cho Tin Mừng ghê ghớm. Ta vẫn thường nghe một câu nói đầy phũ phàng cay đắng từ những anh chị em lương dân: “Tin đạo chứ không tin người có đạo”. Và có khi vì có thành kiến, có ác cảm với người có đạo nên người ta có thành kiến, có ác cảm với đạo luôn. Có khi vì sợ người có đạo nên người ta sợ đạo luôn.

– Sau nữa là chứng tá bằng nếp sống có văn hóa, văn minh

Ngày hôm nay, xã hội đang phải đối diện với biết bao tệ nạn, môi trường sống bị ô nhiễm trầm trọng, các giá trị đạo đức luân lý bị băng hoại. Chính vì thế nỗ lực của xã hội là xây dựng nếp sống lành mạnh, có văn hoá, văn minh. Đi đâu chúng ta cũng thấy có các bảng hiệu “khu phố văn hoá”, “thôn văn hoá, ấp văn hoá”…, lẽ nào chúng ta lại đứng ngoài, lẽ nào chúng ta lại không chung tay góp sức mình vào việc đó. Dĩ nhiên, nền văn hoá mà chúng ta phải xây dựng không phải là văn hóa sự chết, văn hoá tiêu diệt sự sống, mà là nền văn hóa bảo vệ và thăng tiến sự sống, sự sống ngay từ khi còn trong lòng mẹ. Nền văn minh mà chúng ta phải kiến tạo không phải là văn minh của nền khoa học kỷ thuật khô cứng hay của chủ nghĩa duy vật hưởng thụ cực đoan, mà là nền văn minh của tình thương, nền văn minh của lòng bao dung tha thứ.

Như mọi người khác, người Công Giáo cũng đang hiện diện tại mọi môi trường xã hội hôm nay. Chúng ta cũng làm ăn sinh sống trong mọi lĩnh vực: kinh doanh, sản xuất, buôn bán… nhưng chúng ta làm việc với tinh thần khác: tinh thần công bình bác ái và phục vụ hy sinh.

Năm Đức Tin sắp kết thúc, nhưng đời sống đức tin thì không kết thúc. Đức tin vẫn là một hành trình dài với nhiều thử thách cam go. Hãy nỗ lực sống chứng tá đức tin một cách thiết thực ngay trong môi trường cụ thể chúng ta đang sống, với những con người chúng ta gặp gỡ hằng ngày. Chúa Kitô cần đến chúng ta để đem Tin Mừng vào lòng các dân tộc. Chúa Kitô cần đến tâm hồn quảng đại, cần đến đời sống chứng tá của chúng ta để bày tỏ cho anh em mình tình yêu thương vô biên của Người. Một đời sống chứng tá đượm chất cầu nguyện hy sinh, một đời sống chứng tá đậm chất hiệp nhất yêu thương và một đời sống chứng tá đầy chất văn hoá văn minh là một đời sống truyền giáo luôn có ý nghĩa đặc biệt nhất. Amen.

 Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

Comments are closed.