Lạy Chúa! Con tin

0

 

I. LỜI CHÚA

1 Đi ngang qua, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh.2 Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta? “3 Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được.5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”

6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù,7 rồi bảo anh ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.

14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát.15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: “Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.”16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát”; kẻ thì bảo: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy? ” Thế là họ đâm ra chia rẽ.17 Họ lại hỏi người mù: “Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh? ” Anh đáp: “Người là một vị ngôn sứ!” …………

35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: “Anh có tin vào Con Người không? “36 Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin? “37 Đức Giê-su trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.”38 Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.

39 Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù! “40 Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: “Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao? “41 Đức Giê-su bảo họ: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: “Chúng tôi thấy”, nên tội các ông vẫn còn! “

II. SỐNG LỜI CHÚA

Trong các bài đọc Mùa Chay, Giáo Hội muốn giới thiệu Chúa Giêsu như nguồn sáng xua tan bóng tối tội lỗi. Những nhân vật trong Thánh Kinh khi được tiếp cận, chiêm ngắm Chúa đều được   biến đổi hoàn toàn. Tuần  trước, người phụ nữ Samari đã tìm được mạch nước hằng sống sau khi được lắng nghe lời chân lý và tình yêu của Chúa. Cô đã cởi mở, chân nhận xưng thú tội lỗi của mình, quyết tâm từ bỏ nếp sống cũ, nhanh nhẹn đi loan báo Tin Mừng Nước Trời mà cô đã cảm nghiệm được. Tuần này, người mù từ mới sinh trong thân phận cô đơn, tăm tối, nghèo hèn, thống khổ, đã được Chúa Giêsu dừng lại bên anh, quan tâm đến tình trạng bị bỏ rơi của anh, và chữa lành cho anh dù anh chưa biết Chúa là ai để ngỏ lời xin. Chính kinh nghiệm được đối diện với quyền năng và lòng nhân hậu của Chúa Giêsu, đã biến đổi anh từ một người mang đầy măc cảm tội lỗi của gia tộc (theo quan niệm người Do Thái lúc bấy giờ về bệnh tật), trở thành một người mạnh bạo, thẳng thắn, dám đối chất với lối sống nệ luật mù quáng của những bậc thày trong tôn giáo. Tất cả là vì anh đã tin vào Đức Giêsu: “Thưa Ngài, tôi tin.”. Tin vào Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa – Đấng Cứu Độ, đó là thái độ của anh mù sau khi được sáng mắt, còn thái độ của các bậc thầy Pharisêu thì sao? Và thái độ của tôi hôm nay đang có với Chúa Giêsu như thế nào?

1. Thái độ của anh mù đối với Đức Giêsu?

Tôi đặt mình là một người được chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện Chúa Giêsu cho anh mù được sáng mắt với một đức tin kiên vững. Qua những diễn biến trước và sau khi phép lạ xảy ra, tôi  nhận thấy đức tin của anh mù ở trong một tiến trình: Bắt đầu có thể anh chỉ mới cảm nhận Chúa Giêsu là một người tốt lành không kết án anh. Vì tuy mù lòa, nhưng anh cũng có thể nghe  các môn đệ hỏi Chúa: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta? ” Rồi anh ngạc nhiên biết bao khi nghe Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.” Với thiện cảm đó, anh sẵn sàng đón nhận những gì Chúa làm cho anh và mau mắn thực hiện điều Chúa dạy. Nhờ sự cộng tác đơn thành của anh, một phép lạ mà anh  không ngờ đã xảy ra: “anh được sáng mắt” và tuyên xưng Chúa là vị ngôn sứ bất chấp lời kết án của Pharisêu cho rằng Chúa là người tội lỗi vì đã vi phạm luật ngày Sa-bat. Khi Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh, Người đã tìm anh và tỏ mình cho anh: “Anh có tin vào Con Người không? “36 Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin? ” Đức Giê-su trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.” Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.

2. Thái độ của Pharisêu đối với Đức Giêsu?

Ngược với thái độ chân thành, trong sáng của anh mù là thái độ mù quáng, vô tâm của người Pharisêu. Lề luật chỉ là cái cớ để họ bảo vệ cho cái tôi của họ. Chính cái tôi ghen tị, muốn chống đối Chúa Giêsu đã làm cho họ trở thành mù tối khi đứng trước hồng ân vĩ đại của người anh em được chữa khỏi một căn bệnh thống khổ từ thuở mới sinh. Họ sợ dân chúng tin vào Chúa Giêsu nên đã nại vào luật để kết án Người không phải từ Thiên Chúa mà đến, bất chấp dư luận từ đám đông cũng như  xác tín của anh mù: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy?”. Cuối cùng, họ đã khai trừ anh vì anh đã tin Chúa Giêsu như một ngôn sứ. Thật đúng như Chúa Giêsu đã có lần nói: những người ở trong bóng tối thì không muốn tiếp nhận ánh sáng vì họ sợ những việc làm đen tối của họ bị đưa ra ánh sáng.

3. Thái độ của tôi đối với Đức Giêsu?

Thái độ tiếp nhận Chúa Giêsu của anh mù và người Pharisêu gợi cho tôi nhớ lại lời Chúa: Chúa đến để làm cho người mù được sáng và người sáng hóa mù. Rồi tôi tự hỏi mình: “Hiện nay tôi thực sự đang sáng hay mù?” Chúa Giêsu là ai trong cuộc đời của tôi? Tôi có đang tha thiết tiếp nối sứ mạng yêu thương của Chúa Giêsu để làm vinh danh Thiên Chúa hay tôi đang tìm vinh dự, lợi nhuận và thoả mãn cá nhân? Điều đáng sợ nhất là những lúc tôi tưởng mình sáng để lên mặt phê bình đánh giá chỉ trích anh em lại chính là lúc tôi đang bị mù tối vì cái tôi ích kỷ vô tâm của mình. Để có thể biết mình sáng hay mù, tôi thiết nghĩ mỗi người Kitô hữu cần siêng năng tham dự  tiệc Thánh Thể để lắng nghe Lời Chúa và được Thánh Thần cật vấn, hướng dẫn, và đổi mới. Đồng thời, noi gương anh mù đơn sơ thưa với Chúa Giêsu: “Lạy Chúa! Con tin.”; và trung thành bảo vệ niềm xác tín của mình đến cùng. Đó là lời chứng đức tin cần thiết nhất cho xã hội hôm nay.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Ánh Sáng trần gian, Chúa biết rõ tình trạng mù lòa của chúng con mỗi khi chúng con sống vô tâm, thiếu đức ái với tha nhân. Xin Chúa ban thêm đức tin chữa lành  chúng con, để chúng con luôn nhìn thấy Chúa nơi anh em và phục vụ nhau với tình yêu của Chúa. Amen.

Sr. Têrêsa Phạm Thị Oanh

Comments are closed.