Đề tài Tĩnh tâm tháng 5/2014

0

Thưa Quý Bề trên và Chị em,

Chúng ta đã bước sang quý II-2014 với chủ đề Sống Chứng Nhân trong môi trường Truyền Giáo. Trọng tâm quý này là làm sao chúng ta trở thành những chứng nhân đích thực của Chúa Kitô trong mọi môi trường chúng ta đang hiện diện và phục vụ. Làm sao chúng ta có thể thành chứng nhân đích thực? Làm sao chúng ta biết mình đang là chứng nhân cho Chúa? Bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã đưa ra cho chúng ta câu trả lời, chúng ta sẽ trở thành chứng nhân đích thực của Đức Giêsu nếu chúng ta có kinh nghiệm gặp gỡ cá vị và thâm sâu với Ngài như hai môn đệ trên đường Emmau. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại hành trình đức tin của mình để nhận ra sự hiện diện của Chúa. Xin Ngài “ở lại với chúng ta” củng cố đức tin và giúp chúng ta can đảm ra đi làm chứng cho Mầu nhiệm Phục Sinh của Ngài.

I. LỜI CHÚA:  Chúa Nhật III PS A (Lc 24, 13- 35)

13 Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? ” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.”19 Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy? ” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy.”

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.”Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.”35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

II. SUY NIỆM

Tin Mừng hôm nay ghi lại cảm nghiệm gặp gỡ Đấng Phục Sinh của hai môn đệ đang trên đường tiến về làng Emmau. Sau cuộc khổ nạn và cái chết thảm thương của Đức Giêsu, mọi hy vọng, dự tính và ước mơ các ông đặt nơi Thầy Giêsu đều tan thành mây khói. Trong nỗi u sầu, tuyệt vọng, các môn đệ muốn thoái lui, trở về với cuộc sống gia đình trước kia. Nhưng chính lúc các ông buồn tủi, chán nản muốn bỏ cuộc ấy, dưới dáng dấp của một khách bộ hành Đức Giêsu đã xuất hiện. Ngài khiêm tốn đồng hành với hai ông, tham dự vào câu chuyện dở dang của các ông, kiên nhẫn lắng nghe tâm sự đầy thất vọng của các ông. Rồi từ đó, Ngài dần dần vén mở ý nghĩa mầu nhiệm khổ nạn và phục sinh của Ngài dưới cái nhìn của Kinh Thánh giúp các ông nhận ra Ngài đã sống lại. Trong ngày Tĩnh tâm tháng này, Đức Giêsu cũng mời gọi chúng ta trong mọi biến cố lớn nhỏ cuộc đời, biết khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa, nhận ra sự đồng hành rất thân mật của Thiên Chúa qua Lời Ngài, qua Bí Tích Thánh Thể, và qua tình hiệp thông huynh đệ, hầu chúng ta được lớn lên trong đức tin và can đảm ra đi loan báo Tin Mừng Phục Sinh trong mọi môi trường chúng ta được sai đến.

1. Thiên Chúa đồng hành qua Lời Ngài

Sau cái chết của Đức Giêsu, tất cả các môn đệ rơi vào tình trạng bàng hoàng, lo lắng và thất vọng. Cái chết đau đớn của Thầy Chí Thánh đã đặt dấu chấm hết cho hành trình dài bước theo Thầy của các ông. Kể từ nay không còn “nhóm mười hai” hay “nhóm môn đệ” nữa, mà tất cả đều “giải tán” để “ai về nhà nấy.” Hai môn đệ trên đường Emmau hôm nay cũng mang tâm trạng chán nản lê bước trở về quê cũ, trở lại với nếp sống xưa. Chính trong giây phút đen tối ấy, Đức Giêsu Phục Sinh đã hiện ra và đồng hành với các ông. Ngài lắng nghe tâm sự của hai ông và từng bước một, Ngài dần dần soi lòng mở trí để hai ông hiểu được những biến cố liên quan đến Ngài: “bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ” (c.27). Ngài đã từng bước kiên nhẫn giúp hai ông nhận ra rằng: tất cả những gì Kinh Thánh ghi lại đều qui hướng về Ngài. Ngài chính là trọng tâm của lịch sử cứu độ mà cao điểm là cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Ngài.

Sau khi nghe Đức Giêsu giải thích, lòng hai ông bừng lên ngọn lửa tin yêu mãnh liệt đến độ phải thốt lên: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” (c.31). Chính Ánh Sáng Phục Sinh của Đức Giêsu đã biến đổi các ông tận căn, giúp các ông đọc mọi biến cố xảy ra với một ý nghĩa mới. Từ đây các ông nhận ra rằng, cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu không phải là một tai nạn, một thất bại hay một lời chúc dữ, nhưng là một chương trình cứu độ đầy yêu thương của Thiên Chúa, một cuộc vinh thắng khải hoàn của Thiên Chúa Tình Yêu trên ma quỉ, tội lỗi và thần chết.

Hai môn đệ trên đường Emmau đã cảm thấy tâm hồn họ bừng cháy khi nghe Đức Giêsu giải thích Kinh Thánh. Còn chúng ta, mỗi khi đọc, suy niệm hay cử hành Phụng vụ Lời Chúa, chúng ta có thấy tâm hồn mình bừng cháy lên, và nhận ra Chúa hiện diện xuyên qua những hàng chữ ấy không? Những khi chúng ta gặp thử thách, những khi rơi vào đêm tối đức tin, hay sống trong cô đơn tuyệt vọng, chúng ta có tìm đến với Lời Chúa để được hướng dẫn vì “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước và ánh sáng chỉ đường con đi” không? (Tv 119,105).

2. Thiên Chúa đồng hành qua Bí Tích Thánh Thể

Trình thuật Tin Mừng hôm nay cho thấy dù Đức Giêsu đã đồng hành và chuyện vãn với hai môn đệ suốt một quãng đường dài từ Giêrusalem về Emmau nhưng hai ông vẫn không nhận ra Ngài. Mãi đến lúc Đức Giêsu ngồi vào bàn ăn, lấy bánh bẻ ra trao cho hai ông thì mắt hai ông mới mở ra và nhận biết Ngài (c.31). Chính cử chỉ “bẻ bánh” đã giúp hai môn đệ Emmau nhận ra Đức Giêsu Phục Sinh, vì “bẻ bánh trao ban” là cử chỉ đặc biệt của bí tích Tình Yêu mà chỉ duy Đức Giêsu đã thực hiện trong bữa Tiệc Ly. Cử chỉ ấy giúp hai ông nhớ đến tình yêu thương nồng nàn và sự chăm sóc tận tình Thầy dành cho các ông, khi “Ngài cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các môn đệ” (Lc 22 ,19). Như thế, từ nay trong dòng sống của nhân loại, với Bí Tích Thánh Thể, Đức Giêsu đã trở thành Tấm Bánh được bẻ ra hiến trao cho muôn người trải dài bao thế hệ: hôm qua, hôm nay và còn tiếp tục cho đến ngày tận thế.

Đón nhận Đấng Phục Sinh vào cuộc đời mình, niềm tin của hai môn đệ Emmau vào Thầy Giêsu được phục hồi. Đức Giêsu Phục Sinh đã thay đổi trọn vẹn con người và lộ trình cuộc đời của các ông. Từ những người chán nản bỏ cuộc, giờ đây các ông phấn khởi trở lại Giêrusalem để thuật lại kinh nghiệm gặp Chúa Phục Sinh của mình cho các anh em khác. Từ nay, các ông sẽ là những chứng nhân của Đấng Phục Sinh, Đấng đã cùng đồng hành với các ông, chia vui sẻ buồn, thắp sáng niềm tin, xóa tan nghi nan, thất vọng… qua việc cùng nhau cử hành nghi lễ “Bẻ Bánh” trong cộng đoàn. Từ nay các ông sẽ là người loan báo tin vui Phục Sinh cho anh chị em của mình bằng chứng từ của một đời sống dấn thân phục vụ. Không có rào cản nào có thể ngăn chặn được bước chân của hai ông nữa, vì chính Đấng Phục Sinh đang cùng đi với hai ông trên khắp mọi nẻo đường trần thế.[1]

Nếu ngày xưa, hai môn đệ Emmau đã nhận ra Đức Giêsu khi Ngài ngồi vào bàn ăn, bẻ bánh trao lại cho hai ông, thì hôm nay, nơi Bàn Tiệc Thánh Thể, Ngài cũng làm lại cùng một cử chỉ đó để chúng ta nhận ra Ngài đang sống, và hiện diện giữa chúng ta trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời. Hàng ngày, trong Bí Tích Thánh Thể, Thiên Chúa vẫn đồng hành với chúng ta. Ngài vẫn cảm thông với những ưu tư, đau khổ của chúng ta; Ngài vẫn đang hoạt động với chúng ta để đưa chúng ta đi đến cứu cánh cuộc sống. Chính nhờ Bí Tích Thánh Thể mà người môn đệ lấy lại được sức mạnh của lòng tin. Bí tích Thánh Thể là nguồn sống giúp người môn đệ vượt qua đêm đen của thử thách, của tội lỗi và của cái chết, để đến được với vinh quang và sự sống bất diệt của Đức Kitô Phục Sinh. Ước chi mỗi ngày khi tham dự thánh lễ, chúng ta gặp được Đấng Phục Sinh và cùng với Ngài trở thành những tấm bánh thơm ngon bổ dưỡng, được bẻ ra và hiến trao cho muôn người, qua cuộc sống yêu thương, dấn thân phục vụ vô vị lợi của chúng ta.

3. Thiên Chúa đồng hành qua tình hiệp thông huynh đệ

Sau khi đã gặp gỡ Đấng Phục Sinh, hai môn đệ Emmau tức khắc lên đường trở về Giêrusalem lòng đầy hân hoan phấn khởi. Họ gặp lại “Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó” (c.11). Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simon” (c.35). Cùng chia sẻ niềm vui Chúa sống lại với các tông đồ, hai ông đã thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh. Như thế, kinh nghiệm gặp Đấng Phục Sinh của hai môn đệ Emmau được củng cố bởi kinh nghiệm gặp Đấng Phục Sinh của Phêrô, người lãnh đạo Tông đồ đoàn. Kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau cho ta một bài học rất quan trọng, đó là khi rời xa cộng đoàn, các ông cảm thấy chán nản thất vọng, nhưng khi quay lại gặp gỡ anh em và chia sẻ niềm tin, các ông được thêm khôn ngoan, thêm sức mạnh để can đảm, trung kiên tiến bước theo Thầy trên hành trình dấn thân phục vụ của người môn đệ.

Khi hai môn đệ rời Giêrusalem, khi rời bỏ anh em để trở về làng quê Emmau, dù có Đức Giêsu đi bên cạnh họ nhưng họ vẫn không nhận ra Ngài. Trái lại, khi đã gặp được Đấng Phục Sinh, khi họ quay trở lại Giêrusalem và muốn được liên kết trở lại với cộng đoàn, dù Đức Giêsu không còn đi với họ nữa, nhưng tâm hồn họ vẫn bừng cháy lên ngọn lửatin yêu vào Thầy Chí Thánh. Phải chăng kinh nghiệm gặp gỡ cá vị với Đấng Phục Sinh của các ông đã giúp các ông trưởng thành trong niềm tin và gắn bó hơn với Chúa và với nhau. Nhờ đó, từng cá nhân và cả cộng đoàn ngày càng hiểu biết sâu hơn ý nghĩa cuộc khổ nạn và Phục Sinh của Đức Giêsu trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Ngày nay, Đức Giêsu Phục sinh vẫn đang đồng hành với chúng ta trong mọi hoàn cảnh, mọi biến cố, trong dáng dấp của khách bộ hành là những người anh chị em chúng ta gặp gỡ hàng ngày. Đức Giêsu đã lắng nghe tâm sự của hai môn đệ Emmau, thông cảm, chia sẻ tâm tình và quan điểm, để rồi thay đổi não trạng của họ thế nào, thì hôm nay, chúng ta cũng cần mặc lấy tâm tình của Đức Giêsu để có thể hiểu biết, yêu thương và hướng dẫn những người đến với chúng ta, những người đang cần sự trợ giúp nào đó nơi chúng ta. Mặt khác, chúng ta cũng mở lòng đón nhận, lắng nghe những người Chúa gửi đến an ủi chúng ta trong những lúc thất bại, cô đơn, và tuyệt vọng, sẵn sàng tiếp nhận tất cả những người nâng đỡ, khích lệ chúng ta có cái nhìn tích cực, lạc quan, và quý trọng cuộc sống, đón nhận những anh chị em đã giúp chúng ta nhận ra mình lạc đường để dừng lại, sửa sai và thay đổi. Thật vậy, Thiên Chúa vẫn đang hiện diện nơi những chị em trong cộng đoàn, những anh chị em chúng ta gặp gỡ trên bước đường thi hành sứ vụ, để chúng ta giúp nhau xác tín hơn vào tình thương vô biên của Chúa. Chúng ta cũng cần có một đức tin, một tình mến để nhạy bén nhận ra sự hiện diện sống động của Đấng Phục Sinh hôm nay, nơi tất cả những người chúng ta gặp gỡ và trong mọi môi trường chúng ta phục vụ.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, câu chuyện hai môn đệ làng Emmau cũng là câu chuyện mỗi người chúng con. Trong những tháng ngày qua, chúng con đã đi theo Chúa, đã nghe Lời Chúa dạy, đã cầu nguyện, và đã được dưỡng nuôi bằng chính Mình Máu Thánh Chúa, nhưng chúng con vẫn có lúc chán nản, nghi nan, và thất vọng. Xin Chúa “ở lại với chúng con” vì chúng con cần Chúa trong đêm tối cuộc đời. Xin Chúa cho chúng con nhận ra Chúa đang đồng hành, đang ở bên chúng con, ở giữa chúng con trong mọi nẻo đường cuộc sống hôm nay. Amen.

  Sr. Maria Đinh Thị Thu Hà


[1] Giuse Nguyễn Hữu An. Chúa Nhật III Phục Sinh A—Lạy Chúa Xin ở Lại Với Chúng Con. Trích http://kinhthanhvn.org/

Comments are closed.