Lòng Thương xót của Thiên Chúa – Chúa Nhật II Phục Sinh

0

CHÚA NHẬT II PHỤC SINH

225

LỜI CHÚA: Ga 20, 19 – 31

Ñang ngoài suy nieäm baøi Tin Möøng thì moät ngöôøi chò em ñem vaøo cho toâi moät tôø giaáy roài laúng laëng ñi ra. Toâi raûo maét ñoïc thì ñaây laø moät baøi khoùc cuûa Ñöùc Cha GB. Buøi Tuaàn khoùc ngöôøi con thaân yeâu quaù coá cuûa mình laø Ñöùc Cha Giuse Vuõ Duy Thoáng, bieät danh laø Thoâng Vi Vu, Giaùm Muïc Giaùo phaän Phan Thieát. Maëc duø bieán coá ñaõ xaåy ra caùch ñaây hôn moät thaùng nhöng noù vaãn coøn laéng ñoïng nôi taâm hoàn nhieàu ngöôøi, nhaát laø nhöõng ngöôøi ñaõ quen bieát Ñöùc Cha.

Söï ra ñi ñoät ngoät khoâng heïn ngaøy veà cuûa Ñöùc Cha coá Giuse ñaõ ñeå laïi trong loøng daân Chuùa moät noãi maát maùt khoù queân. Ñöùc Cha coøn treû so vôùi tuoåi ñôøi laøm vieäc, baàu nhiệt huyeát vẫn còn căng tròn sức sống đối với Giáo Hội Việt Nam. Nhưng Ngài đã nằm xuống giã từ tất cả.

 Trong nỗi buồn mênh mang này, tôi đọc được những giòng tâm sự thấm đẫm nước mắt của mọi giới, nhất là tiếng nấc phó thác của Đức Cha già giầu kinh nghiệm khóc con mình như Đavít khóc Absalon xưa: “Thống con ơi! Con chết rồi. Nhưng Cha vẫn gọi con như khi con còn sống. Cha tin con vẫn nghe được tiếng cha, bởi vì con đang ở bên Chúa. Còn cha cũng đang ở bên Chúa tuy một cách khác, nên âm thầm gọi con.

Cha gọi con, để xin con giờ đây đang ở cõi đời sau, cũng vẫn cứ tiếp tục ơn gọi Chúa đã dành cho con khi con còn sống.

Người bạn thân tình nghĩa cốt với Đức cha cũng khóc với những vần thơ mượt mà da diết: “ Mà thôi đâu phải sang sông nhỉ?

Hạt nắng vô tư vẫn sáng ngời.

Sông lỡ, sông bồi, ai tát cạn

Bên này bên ấy có xa xôi?”

Jorathe Nắng Tím,Người bạn chí tình, thiết nghĩa khóc bạn với những lời lẽ bi ai nhưng đầy hi vọng: “ Bác thống nghĩa tình, Bác Thống hết mình, Bác thống nhiệt tình, bác thống của tôi, bác thống của anh em khai phá, Bác thống mối tình riêng bất diệt!

Cầm bằng gửi gió qua sông

Nhớ nhung, thôi, cứ nhẹ lòng mà đi.”

Đức Cha ra đi giữa những tiếng khóc to nhỏ của đoàn dân Chúa. Và lễ an táng của Đức Cha đã lôi kéo nhiều người khắp nơi đổ về như thác vỡ bờ để tiễn Ngài nằm xuống lòng đất. Người người chờ đợi để đến bên huyệt Ngài vất xuống một cành hoa từ biệt. Khi sự chôn cất đã ổn định tôi vẫn còn thấy những gìòng nước mắt lả chã trên những trang webside để nhớ lại những kỷ niệm, để ôn lại những hình ảnh thân thương mà Đức Cha đã để lại nơi lòng dân Chúa.

Qua bài khóc của Đức Cha Bùi Tuần và những người thương tiếc tôi lại một lần nữa thấm thía thân phận mỏng manh, bèo bọt của phận người. Càng cảm được ý nghĩa cuộc đời và ý Chúa: “ Như trời cao hơn đất bao nhiêu thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối của các ngươi bấy nhiêu.”

Hôm nay đọc bài Tin Mừng Chúa hiện ra với các môn đệ, tôi lại nhớ lại biến cố có một không hai trong lịch sử: Thày Giê-su của tôi, Người đã để lại những công việc vĩ đại qua các phép lạ lẫy lừng, qua tâm tình yêu thương, qua lòng từ bi nhân hậu, qua cách xử thế tuyệt vời… Trên đỉnh cao của sự thành công đó, Ngài đã đột ngột ra đi, từ giã các môn đệ dấu yêu lúc rất trẻ, giữa lúc tuổi căng tràn sức sống với những thành tích đáng kể. Ngài đã để lại ngỡ ngàng, chưng hửng và khổ đau cho những người đang chập chững theo Ngài. Ngài ra đi không nhẹ nhàng êm ái như Đức cố Giuse, nhưng là một cuộc đấu tranh dữ dằn giữa sự sống và sự chết. Ngài không nằm trên hoa trên lụa giữa những người yêu dấu khóc thương. Nhưng Ngài bị khủng bố bằng những trận đòn chí tử và bị treo trên cây gỗ sần sùi và quằn quại hấp hối giữa những quân thù nhạo báng, xỉ nhục.

Sau cái chết đau thương của Ngài, các môn đệ thất vọng ngồi chờ sự mong manh của lời hứa: Ngài sẽ sống lại. Nhưng điều đó làm sao có thể xẩy ra?

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta biết tâm trạng của các môn đệ: họ không tin. Và tông đồ Tô-ma đã xác quyết điều đó: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Ngài, tôi chẳng có tin.”

Tâm trạng của Tô-ma cũng là tâm trạng của tôi và anh em tôi. Mỗi lần đi hành hương Thánh địa, tôi thấy các anh em tôi luôn khao khát đến gần tượng Đức Mẹ để được tận tay sờ mó vào ảnh Mẹ và nghĩ rằng việc đụng chạm này có hiệu lực cho lời van xin của chúng tôi.

Tô-ma hôm nay cũng vậy, thấy Chúa chưa đủ, ông muốn đụng chạm đến Ngài để thỏa mãn tính xác thực sinh lý và để được chữa lành. Đức tin của Tô-ma yếu đến nỗi phải được đụng chạm đến chính Chúa Giê-su.

Thật sự, Tô-ma là một người bị mang thương tích. Trí khôn ông tăm tối vì hồ nghi. Trái tim ông vỡ tan vì đau khổ. Những vết thương vô hình này đã gây cho Tô-ma đau khổ vô cùng. Chúa Giê-su đã thấy được điều này nên Ngài đã đụng chạm và chữa lành nó. Vết thương của Thày đã đụng đến vết thương của Tô-ma.

Qua câu truyện của Tô-ma chúng ta rút ra bài học thâm thúy. Đức tin là ơn ban nhưng không của Thiên Chúa. Những dấu chỉ ( những dấu đanh) chỉ là những phương tiện dẫn con người đến ngưỡng cửa Đức tin chứ không thể áp đặt tin. Vì nếu đức tin chỉ căn cứ vào các chứng cứ thuần túy nhân loại thì nó không đi xa hơn lý trí là bao và chưa phải là Đức tin đích thật.. Nó dẽ dàng trôi theo cảm xúc của con người.

Dấu chỉ không phải là cái cần thiết để có một Đức tin đúng nghĩa. Chúa Giê-su dẫn Tô-ma đến cội nguồn của một sự xác quyết sâu sắc hơn. Còn Tô-ma không phải ép buộc tin bởi cái rành rành của chứng cớ, nhưng được mời gọi tự do đáp trả.

Tô-ma phải chọn lựa hay từ bỏ. Phải liều lĩnh chấp nhận vì đức tin không do kinh nghiệm hay suy biết, nhưng là phải vượt qua chính mình, để đến với Đấng yêu thương nhưng mãi mãi là Đấng vô danh, Đấng Hằng Hữu.

Đức Tin là một cuộc chiến đấu không ngừng với lý trí và tình cảm. Cả hai ở trong ta và gắn kết với ta đến độ ta bị cám dỗ đòi những chứng cớ để tin. Điều này khiến chúng ta luôn trở thành Tô-ma thứ hai và lời Chúa luôn khiển trách chúng ta; “ Phúc cho ai không thấy mà tin”.

Chúng ta hãy xin Chúa, Đấng giầu lòng xót thương, ban cho chúng ta một Đức tin kiên vững để dù giữa những thử thách đau thương, ngọn đền đức tin của chúng ta vẫn rực sáng. Chúa tình yêu thừa biết chúng ta yếu đuối, thừa biết chúng ta chông chênh, thừa biết chúng ta nghi nan như tông đồ Tô-ma xưa. Ngài sẽ củng cố niềm tin của chúng ta bằng tình thương nhưng không của Ngài. Hãy như các tông đồ, hãy như To-ma tuyên xưng niềm tin của mình. Các Ngài tin không dễ hơn chúng ta ngày nay, vì các Ngài cũng phải vượt qua những dấu chỉ để có thể đến với Đấng mãi mãi là vô hình đối với con mắt thịt của chúng ta. Vậy hãy cầu nguyện để Chúa ban Đức Tin cho chúng ta.  Xin Chúa giúp chúng ta sống Đức tin để chúng ta có thể chia sẻ niềm tin ấy cho anh em chúng ta.

Nữ tu Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.