Sứ Điệp Của Đức Thánh Cha Phaolô VI Cho Ngày Khánh Nhật Truyền Giáo, 1967

0

Anh em và các con trên toàn thế giới thân mến !

Ngày Thế Giới Truyền Giáo năm nay lại trở về ; nó được công bố vào ngày Chúa Nhật 22 tháng 10. Chúng tôi mong rằng tiếng nói của chúng tôi mạnh mẽ hơn nữa để công bố ngày đó, bởi vì sứ vụ tông đồ của chúng tôi bắt buộc chúng tôi nhiều hơn nữa cho việc Phúc Âm hóa thế giới; đây chính là điều được bàn tới trong Ngày Truyền Giáo.

NHỮNG SÁNG KIẾN PHONG PHÚ « VỚI Ý THỨC CAO VÀ  NHIỆT TÂM HĂNG HÁI»

Chúng tôi loan báo cho anh em là những người đầu tiên, những người thuộc hàng giám mục ; những người trước hết được Thiên Chúa sai đi đồng trách nhiệm với chúng tôi, không bao giờ được suy yếu, để truyền bá sứ điệp kitô giáo về ơn cứu độ trong thế giới. Đối với các anh em linh mục, các tu sĩ nam nữ và tất cả các tín hữu trong Giáo Hội của Chúa, những người được kêu gọi dấn thân và vinh dự được cống hiến, anh em là phần tử sống động đối với Thân mình mầu nhiệm của Chúa Kitô để cộng tác một cách tích cực và tự nguyện cho việc loan truyền Nước Thiên Chúa trên mặt đất. Còn đối với các nhà truyền giáo nam cũng như nữ, chúng tôi công bố ngày này bởi vì đó là ngày dành cho các con, vì các con là những tay thợ lành nghề của Tin Mừng, đã cống hiến cho sự phát triển đầu tiên của Giáo hội giữa những người lương chưa theo đạo Thiên Chúa, các con cần nghe thấy phía sau các con có sự liên đới của toàn thể Giáo Hội, nhờ đó, việc bành trướng đầu tiên trên trái đất, rao giảng, làm việc và chịu đau khổ cùng với Chúa Kitô, trở nên sống động.

Chúng tôi mong rằng, Ngày Thế giới Truyền giáo sẽ được cử hành ở khắp nơi : trong tất cả các giáo phận, các giáo xứ, các gia đình Dòng tu, tất cả các Hiệp Hội công giáo, kể cả các cộng đoàn kitô hữu vừa được thiết lập tại các vùng miền truyền giáo. Chúng tôi mong ngày này được cử hành với ý thức cao và nhiệt tâm hăng hái.

Các sứ vụ truyền giáo là gì, các sứ vụ ấy đòi hỏi điều gì nơi chúng ta, tại sao, thì bây giờ chúng ta được biết. Ý tưởng truyền giáo được thấm nhập nơi người tín hữu; nguồn gốc của các sứ vụ chính là hoạt động phổ quát được quan tâm, và đạo lý thần học cũng như thực hành tại các xứ truyền giáo được phổ biến một cách rộng rãi và quả quyết từ sắc lệnh của Công Đồng Vaticano II về Hoạt động Truyền Giáo của Giáo Hội, mà mọi người ngày nay đều nhận biết bản chất và tầm quan trọng của việc truyền giáo. Nhưng chính vì điều này mà khía cạnh đầu tiên và phổ quát của chính vấn đề không bao giờ làm cho anh em ngừng suy tư. Trái lại, nó không bao giờ cho phép anh em từ bỏ nó. Vì vậy nên chúng ta cử hành Ngày này hàng năm.

Đã có hai nhận xét tạm đủ cho năm nay : một là xác định về sự cần thiết của người tông đồ truyền giáo ; hai là lòng hảo tâm, từ đó mọi hoạt động truyền giáo phải được nuôi dưỡng.

DẤU CHỈ CỦA THIÊN CHÚA VỀ NGUỒN GỐC CỦA NHÂN LOẠI

Do đó, điều đầu tiên chúng tôi có thể nói, hoạt động tông đồ truyền giáo xuất phát từ một trách nhiệm lý tưởng tuyệt vời ; nó không chỉ biểu lộ sức mạnh của một ý tưởng, nghĩa là những ý tưởng đó tạo nên bản chất, nguyên lý, đòi hỏi bên trong khái niệm kitô giáo về đời sống, về lịch sử và về thế giới ; mà sức mạnh ý tưởng này chính là sự khám phá dấu chỉ của Thiên Chúa về nguồn gốc của nhân loại. Hãy xem, đọc lại sắc lệnh Công Đồng đề cập tới hoạt động truyền giáo, nhiều lần sắc lệnh lặp lại khái niệm cơ bản này về dấu chỉ của Thiên Chúa. Ý tưởng truyền giáo diễn giải dấu chỉ của Thiên Chúa. Vì vậy đó chính là ý tưởng thần linh, một ý tưởng mầu nhiệm và cao cả, một ý tưởng tuyệt vời và yêu thương, một ý tưởng cần thiết và cấp bách. Đó là một ý tưởng đi từ đức tin đến đức tin. « Lý do hoạt động truyền giáo này phát xuất từ ý muốn của Thiên Chúa », Công Đồng nói (AG 7), Đấng « muốn mọi người được cứu rỗi và nhận biết chân lý. Thực vậy, chỉ có một Thiên Chúa duy nhất, một trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người, là con người Giêsu Kitô, Đấng đã tự hiến để cứu chuộc mọi người và sự cứu rỗi không ở trong một người nào khác. Vậy mọi người, nhờ lời giảng dạy của Giáo hội mà nhận biết người, phải trở lại với Người và chịu phép rửa để sát nhập vào chính Người và Giáo Hội, thân thể Người ».

Một chuỗi các nhu cầu (có tính chất khác nhau, nhưng cùng chung một mục đích) hỗ trợ hoạt động truyền giáo. Thiên Chúa, một Hữu Thể, là Sự Sống, thì cần thiết. Chúa Kitô, Đấng Cứu Độ, thì cần thiết. Giáo Hội, hòm bia ơn cứu độ, thì cần thiết. Phép rửa, bí tích tái sinh, thì cần thiết. Đức tin, nhằm đạt tới các bí tích và Chúa Kitô, thì cần thiết. Để đến với đức tin, nhà truyền giáo thì cần thiết.

Và một chuỗi sự cần thiết này chi phối vận mệnh của con người. Nó vạch ra tư tưởng thần linh về ơn cứu độ của họ. Không hạn chế việc mở rộng lòng thương xót của Thiên Chúa, nhưng bằng nhiều cách khác nhau và mầu nhiệm, nó có thể lan rộng và vượt xa mọi tầm mức lịch sử và thiết lập của Kitô giáo, để cứu độ những người đang còn « sống trong bóng tối của sự chết » nghĩa là sống xa ánh sáng của Tin Mừng. Đừng thu hẹp trái tim của Thiên Chúa, nhưng xác định ý muốn của Người nơi chúng ta : « vì không có đức tin, thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa » (Dt 11, 6). Vì vậy, đó là quyền và bổn phận của Giáo Hội, bao nhiêu niềm tin Giáo Hội đặt nơi Chúa Kitô, bấy nhiêu tình yêu Giáo Hội dành cho Ngài để loan truyền Tin Mừng cứu độ, « do đó ngày nay và luôn mãi, mọi hoạt động truyền giáo vẫn giữ nguyên vẹn hiệu lực và sự cần thiết » (AG 7).

Nhắc lại điều này là tốt để xác định trong chúng ta sự thuyết phục tuyệt vời và tính cấp bách của hoạt động truyền giáo. Chúng ta không được nghĩ rằng, suy tư truyền giáo ngày nay đã mất đi thứ gì quan trọng đối với những khó khăn mới mà Giáo Hội đang phải chạm trán. Phải chăng công việc thực tế và đặc thù của các sứ vụ không bao giờ kết thúc khi lời loan báo Tin Mừng ngày nay đã đi đến tận cùng trái đất ? Và phải chăng, những khó khăn ngày hôm nay không còn là những khó khăn của ngày hôm qua, trong việc giảng đạo tại các quốc gia, không còn là lời rao giảng đầu tiên nữa là mà theo nhận thức của bản thân, là bảo vệ nền văn hóa riêng của họ ? Và rồi chẳng phải là để ghi nhớ Thiên Chúa đã cứu độ những người mà họ tuyên xưng bằng niềm tin tốt lành của họ theo văn hóa tôn giáo khác với nền văn hóa Kitô giáo sao? Sau cùng, việc đối thoại mà ngày nay Giáo Hội muốn thiết lập với mọi hình thức văn minh, không dừng lại ở sự lôi cuốn và không buộc họ phải tôn trọng tự do tôn giáo của người khác đó sao ?

NIỀM TIN VÀO CHÚA KITÔ : KẾ HOẠCH CỨU ĐỘ DUY NHẤT VÀ CẦN THIẾT

Có những khó khăn thực sự mạnh mẽ, nhưng chúng không thể và không được làm suy yếu sự nhiệt tình truyền giáo, bởi vì kế hoạch cứu rỗi của Thiên Chúa luôn là kế hoạch duy nhất và cần thiết trong niềm tin vào Chúa Kitô ; và bởi vì phần lớn nhân loại vẫn bị tước mất lời loan báo tái sinh và cứu độ của Tin Mừng. Những khó khăn này, thay vào đó, phải thúc đẩy chứ không được làm suy yếu lòng nhiệt thành truyền giáo. Phải nghiên cứu những giải pháp thích hợp cho những vấn đề này ; phải thay đổi các phương pháp cũng như các hình thức cho việc Tân Phúc Âm hóa hiện đại và tăng cường nỗ lực truyền giáo tại những nơi có những con đường đang được mở ra, cũng như không từ bỏ vượt qua trở ngại trên những con đường đang bị tắc nghẽn. Cần luôn luôn tiếp tục.

Vì vậy, chúng ta hãy nói đến điểm thứ hai, hoạt động truyền giáo ngày nay đòi hỏi một sự quảng đại mới. Các sứ vụ tồn tại được là nhờ lòng quảng đại của Giáo Hội, thậm chí chúng còn diễn tả tiềm năng của sự quảng đại, nhờ đó Giáo Hội có quyền quyết định. Sự quảng đại mà chúng tôi muốn nói tới đó chính là đức ái. Lòng bác ái được yêu thích bởi sự khôn ngoan và sự tốt lành của Thiên Chúa để cứu con người trong Chúa Kitô, Đấng cứu chuộc duy nhất của chúng ta, nhưng không thể không qua sứ vụ của con người. Để tình yêu của Chúa đến với tất cả mọi người, thì cần có tình yêu của những con người thánh hiến vì sự cứu độ của anh em mình. Đây chính là dấu chỉ của Kitô giáo ; dấu chỉ này tìm thấy một biểu hiện đặc biệt trong phẩm trật tông đồ và trong hoạt động tông đồ truyền giáo, mà từ đó đưa ra lời giải thích đặc trưng. Chúa Thánh Thần, tình yêu của Chúa Cha và Chúa Con thổi vào trong thời đại này ơn cứu độ ; thúc đẩy các tông đồ, tuôn đổ các ơn linh hứng, sinh ra các vị anh hùng, say mê hy sinh, tăng cường cho những ai phó thác, trả lại sự ủi an thân thiện cho biết bao người đang trên đường truyền giáo cảm thấy mình yếu đuối, cô đơn, không được cảm thông, bị thù ghét. Nguồn gốc của Giáo hội là như thế, lịch sử Giáo Hội cũng là thế. Vì vậy, ngay cả hôm nay và hơn bao giờ hết, Giáo hội muốn sống sự cấp bách của đức ái. « Tình yêu Chúa Kitô thúc bách chúng tôi » (2 Cor 5, 14).     

« VÌ SỨ VỤ CHÚNG TÔI ĐƯA TAY CHO ANH EM »

Vì thế, anh em và các con thuộc thế giới này và Giáo Hội Công giáo yêu quí, chúng tôi phải cử hành ngày Thế Giới Truyền Giáo đang khi nghĩ đến đặc tính chính xác và đòi hỏi bên trong của hoạt động truyền giáo : đó là hướng tới quĩ đạo đức ái của Chúa Kitô, sự nối dài, sự phổ biến ; đó chính là hồng ân, hồng ân lớn lao, hồng ân nhưng không, hồng ân điên rồ (giống hồng ân của Thập giá) ; đó là sự hy sinh, hy sinh như chúng ta đã nói là sự quảng đại. Đối với các sứ vụ cần phải nghĩ như thế. Chúng ta không được dửng dưng, không được trì trệ, không được xa lạ, không ích kỷ ; nhưng chúng ta phải quảng đại. Sự quảng đại cho chúng ta hai cách giải thích : một là quảng lại dâng hiến chính mình, đó là các ơn gọi truyền giáo ; hai là quảng đại dâng hiến những của cải cá nhân, đó là đón nhận những món quà dâng tặng vì lý do truyền giáo : « Mỗi người hãy cho tùy theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương » (2 Cr 9, 7). Và nhớ lại những lời này của thánh Phaolô tông đồ, vị tông đồ truyền giáo tuyệt vời, anh chị em đừng ngạc nhiên nếu có cả chúng tôi, vì sứ vụ, chúng tôi đưa tay cho anh em. Chúng tôi có thể làm một diễn văn dài, trình bày nhu cầu của các xứ truyền giáo, về sự cần thiết đặc biệt của các Hội Giáo Hoàng Truyền Giáo, về trách nhiệm « chăm sóc tất cả các Giáo Hội » (2 Cor 11, 29 ) trong từng giai đoạn loan báo Tin Mừng. Nhưng anh chị em đã biết những nhu cầu này, cũng như chúng tôi cũng biết rõ tấm lòng của anh chị em.

Với những xác tín về tình yêu của các con dành cho Chúa Kitô, cho Giáo Hội, và cho sứ vụ truyền giáo mời gọi các con mọi điều thiện hảo, dưới sự che chở của Trinh Nữ Rất Thánh Maria, Nữ Vương các tông đồ, với tình huynh đệ và là cha của các linh hồn, chúng tôi ban phép lành toà thánh cho tất cả các con.

Chuyển dịch: Nt. Maria Phạm Thị Hoa, OP

Comments are closed.