Kinh Truyền tin của Đức Thánh Cha Phanxicô: Chúa Nhật XXII TN, năm B (29.8.2021)

0

Anh chị em thân mến, Buongiorno!

Tin Mừng phụng vụ hôm nay cho thấy một số kinh sư và người Pharisêu ngạc nhiên trước thái độ của Chúa Giêsu. Họ thấy chướng mắt vì các môn đệ của Ngài dùng bữa mà không thực hiện các việc rửa tay theo nghi thức truyền thống. Họ thầm nghĩ rằng “Cách làm này là trái với việc thực hành tôn giáo” (cf. Mc 7:2-5).

Chúng ta cũng có thể tự hỏi: tại sao Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài lại không quan tâm những truyền thống đó? Xét cho cùng, chúng không phải là điều xấu, mà là những tập quá tốt theo nghi lễ, rửa tay trước khi ăn. Tại sao Chúa Giêsu không chú trọng đến nó? Vì đối với Ngài, điều quan trọng là phải đưa đức tin trở lại vị trí trung tâm của nó. Trong Tin Mừng, chúng ta thấy lặp đi lặp lại điều này: đó là việc đưa đức tin trở lại vị trí trung tâm. Và để tránh một nguy cơ, điều này áp dụng cho những kinh sư cũng như cho chúng ta: tuân thủ các nghi thức bề ngoài, đặt tâm hồn và đức tin vào hậu cảnh. Nhiều khi chúng ta cũng “trang điểm” cho linh hồn của chúng ta. Nghi thức bề ngoài chứ không phải trọng tâm đức tin: đây là một nguy cơ. Nó là nguy cơ của tôn giáo theo hình thức: bề ngoài trông tốt đẹp, trong khi lại không thanh tẩy tâm hồn. Luôn luôn có sự cám dỗ “tổ chức cho Thiên Chúa” bằng một số việc sùng kính bề ngoài, nhưng Chúa Giêsu không chấp nhận sự thờ phượng này. Chúa Giêsu không muốn những hình thức bề ngoài, Ngài muốn một đức tin chạm đến trái tim.

Thật vậy, ngay sau đó, Ngài gọi mọi người lại để nói một chân lý tuyệt vời: “Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.” (câu 15). Đúng hơn, chính là “từ bên trong, từ lòng người” (câu 21) mà sự dữ được sinh ra. Những lời này mang tính cách mạng, bởi vì trong quan niệm của thời đó, người ta cho rằng một số loại thực phẩm hoặc sự tiếp xúc bên ngoài sẽ làm cho con người trở nên ô uế. Chúa Giêsu đánh đổ quan điểm đó: những gì đến từ bên ngoài không gây hại, nhưng đúng hơn là những gì xuất phát từ bên trong.

Anh chị em thân mến, điều này cũng có liên quan đến chúng ta. Chúng ta thường nghĩ rằng sự dữ chủ yếu đến từ bên ngoài: từ hành vi của người khác, từ những người nghĩ xấu về chúng ta, từ xã hội. Chúng ta thường đổ lỗi cho người khác, đổ lỗi cho xã hội, cho thế giới, cho tất cả những gì xảy ra với chúng ta! Nó luôn luôn là lỗi của “người khác”: nó là lỗi của con người, của những người lãnh đạo, của sự rủi ro, v.v. Có vẻ như các vấn đề luôn đến từ bên ngoài. Và chúng ta dành thời gian để đổ lỗi; nhưng dành thời gian để đổ lỗi cho người khác là lãng phí thời gian. Chúng ta trở nên giận dữ, cay đắng và đẩy Chúa rời xa lòng mình. Giống như những người trong Tin Mừng, những con người kêu ca phàn nàn, làm cớ vấp phạm, họ tranh cãi và không chấp nhận Chúa Giêsu. Chúng ta không thể có tôn giáo trong việc than phiền: than phiền là chất độc, nó đưa anh chị em đến sự giận dữ, phẫn uất và buồn bã cho tâm hồn và đóng chặt cửa lòng đến với Chúa.

Hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa giải thoát chúng ta thoát khỏi việc đổ lỗi cho người khác – giống như những đứa trẻ: “Không, không phải là con! Là bạn khác, là bạn khác… ”. Chúng ta hãy cầu xin ơn không lãng phí thời gian để làm ô nhiễm thế giới với những lời than phiền, bởi vì đây không phải là Kitô hữu. Thay vào đó, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta nhìn vào cuộc sống và thế giới khởi đầu từ tâm hồn của chúng ta. Nếu chúng ta nhìn vào bên trong, chúng ta sẽ tìm thấy gần như có tất cả những gì chúng ta khinh miệt ở bên ngoài. Và nếu chúng ta thành tâm xin Chúa thanh tẩy tâm hồn mình, thì đó là lúc chúng ta bắt đầu làm cho thế giới trong sạch hơn. Bởi vì có một cách chắc chắn để đánh bại sự dữ: bằng cách bắt đầu chinh phục nó trong chính chúng ta. Các Giáo Phụ tiên khởi của Giáo Hội, các đan sĩ, khi được hỏi: “Con đường nên thánh là gì?”, các ngài thường nói rằng bước đầu tiên là hãy tự trách mình: hãy tự trách mình. Tự trách mình. Có bao nhiêu người trong chúng ta trong ngày, vào một thời điểm nào đó trong ngày hoặc một thời điểm nào đó trong tuần, có thể tự trách mình? “Vâng, người này đã làm điều này đối với tôi, người kia… đó là sự độc ác…”. Nhưng còn tôi? Tôi làm điều tương tự, hoặc tôi làm nó theo cách này…. Đây là sự khôn ngoan: học cách tự trách mình. Hãy cố gắng làm điều đó, nó sẽ tốt cho anh chị em. Nó sẽ tốt cho tôi, khi tôi cố gắng làm được như vậy, nhưng nó sẽ tốt cho chúng ta, nó tốt cho tất cả mọi người.

Xin Mẹ Maria Đồng trinh, Đấng đã thay đổi lịch sử qua sự thanh tẩy tâm hồn, giúp chúng ta biết thay tẩy tâm hồn mình, bằng cách trước hết vượt qua được tật xấu là đổ tội cho người khác và than phiền về mọi việc.

Sau Kinh Truyền tin Đức Thánh Cha tiếp tục:

Anh chị em thân mến, tôi đang theo dõi tình hình ở Afghanistan với sự quan ngại rất lớn, và tôi chia sẻ với nỗi đau khổ của những người đau buồn vì những người đã thiệt mạng trong các vụ tấn công tự sát xảy ra vào thứ Năm tuần trước, và những người đang tìm kiếm sự giúp đỡ và bảo vệ. Tôi phó dâng những người đã khuất cho lòng thương xót của Thiên Chúa Toàn năng, và xin cảm ơn những người đang nỗ lực để giúp đỡ người dân bị thử thách nặng nề như vậy, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em. Tôi xin mọi người tiếp tục giúp đỡ cho những người khó khăn và cầu xin rằng sự đối thoại và tình đoàn kết có thể dẫn đến việc thiết lập một sự chung sống trong hòa bình và huynh đệ, đồng thời mang lại hy vọng cho tương lai của đất nước. Trong những thời khắc lịch sử như lúc này, chúng ta không thể thờ ơ; lịch sử của Giáo hội dạy chúng ta điều đó. Là người Kitô hữu, hoàn cảnh này thúc bách chúng ta. Vì lý do đó, tôi ngỏ lời kêu gọi đến tất cả mọi người, xin hãy cầu nguyện thiết tha và ăn chay. Cầu nguyện và ăn chay, cầu nguyện và sám hối. Đây là thời điểm để làm việc này. Tôi đang nói một cách rất nghiêm túc: xin hãy cầu nguyện thiết tha và ăn chay, cầu xin lòng thương xót và ơn tha thứ của Chúa.

Tôi gần gũi với người dân của bang Mérida, Venezuela, bị ảnh hưởng bởi lũ lụt và lở đất trong những ngày gần đây. Tôi dâng lời cầu nguyện cho những người đã khuất và các thành viên trong gia đình của họ, và cho những người đang đau khổ vì thảm họa này.

Tôi xin gửi lời chào thân ái tới các thành viên của Phong trào Laudato Si’. Cảm ơn vì sự cam kết của anh chị em đối với ngôi nhà chung của chúng ta, đặc biệt là vào Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Tạo vật. Tiếng kêu của Trái đất và tiếng kêu của người nghèo đang trở nên trầm trọng và đáng báo động hơn bao giờ hết, và họ kêu gọi một hành động dứt khoát và khẩn cấp để biến cuộc khủng hoảng này thành một cơ hội.

Cha xin chào tất cả anh chị em, người Rôma và anh chị em hành hương từ nhiều quốc gia khác nhau. Đặc biệt, cha chào nhóm nhà tập Salêdiêng và cộng đoàn Chủng viện Giáo phận ở Caltanissetta. Cha chào các tín hữu đến từ Zagabria và từ Veneto; cha chào đoàn học sinh, cha mẹ và thầy cô giáo đến từ Litva; các thanh thiếu niên chuẩn bị Thêm sức từ Osio Sotto; các bạn trẻ từ Malta đang thực hiện hành trình ơn gọi, những bạn đã thực hiện chuyến đi bộ của dòng Phanxicô từ Gubbio đến Rôma, và những người đang bắt đầu Chặng đàng Phục sinh Via lucis với người nghèo trong các nhà ga xe lửa.

Cha gửi lời chào đặc biệt tới các tín hữu tập trung tại Thánh địa Oropa để tổ chức mừng Lễ Gia miện của Đức Bà Đen (Black Madonna). Xin Đức Mẹ đồng hành với hành trình của Dân Chúa trên con đường nên thánh.

Cha chúc tất cả anh chị em Chúa nhật hạnh phúc. Xin đừng quên cầu nguyện cho cha. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng! Arrivederci!

[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 30/8/2021]

Comments are closed.