Bài Giáo lý của Đức Thánh Cha Phanxicô về Thư gửi tín hữu Galát: 14. Bước đi theo Thần Khí (3.11.2021)

0

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong trích đoạn Thư gửi tín hữu Galát mà chúng ta vừa nghe, Thánh Phaolô khuyên nhủ các Kitô hữu hãy bước đi theo Chúa Thánh Thần (x. 5:16,25), đó là một phong cách: bước đi theo Chúa Thánh Thần. Thật vậy, tin vào Chúa Giêsu có nghĩa là bước đi theo Ngài, đi sau Ngài trên con đường của Ngài, giống như các môn đệ đầu tiên đã làm. Và đồng thời, nó có nghĩa là tránh đi theo cách ngược lại đó là chủ nghĩa vị kỷ, tìm kiếm lợi ích cho bản thân, mà Thánh Tông đồ gọi là “đam mê của xác thịt” (câu 16). Thần Khí là người hướng dẫn cho hành trình đi theo con đường của Chúa Kitô, một hành trình kỳ diệu nhưng đầy khó khăn bắt đầu trong Bí tích Rửa tội và kéo dài suốt cuộc đời của chúng ta. Chúng ta có thể coi đó giống như một cuộc du ngoạn dài ngày trên những đỉnh núi: ngoạn mục, đích đến là hấp dẫn, nhưng đòi hỏi rất nhiều nỗ lực và sự kiên trì.

Hình ảnh này có thể hữu ích để hiểu được giá trị của lời dạy của Thánh Tông đồ “bước đi theo Chúa Thánh Thần”, “cho phép bản thân được Người hướng dẫn”. Đó là những cách diễn đạt chỉ một hành động, một sự chuyển động, một sự năng động ngăn chúng ta không dừng lại ở những khó khăn đầu tiên, nhưng khơi gợi niềm vững tin vào “sức mạnh đến từ trên cao” (Shepherd of Hermas, 43, 21). Đi theo con đường này, người Kitô hữu có được một cái nhìn tích cực về cuộc sống. Điều đó không có nghĩa là sự dữ hiện hữu trên thế giới sẽ biến mất, hay những động lực tiêu cực của chủ nghĩa vị kỷ và lòng kiêu ngạo của chúng ta giảm đi. Đúng hơn, nó có nghĩa là niềm tin vào Chúa luôn mạnh mẽ hơn sự phản kháng của chúng ta và lớn hơn tội lỗi của chúng ta. Và điều này rất quan trọng: luôn luôn tin rằng Thiên Chúa vĩ đại hơn. Mạnh mẽ hơn sự kháng cự của chúng ta, lớn hơn tội lỗi của chúng ta.

Khi thúc giục người Galát đi theo con đường này, Thánh Tông đồ đặt mình ngang hàng với họ. Ngài không dùng động từ theo mệnh lệnh cách – “hãy sống theo” (câu 16) – và sử dụng lối trình bày “chúng ta”: “chúng ta hãy sống theo Thần Khí” (câu 25). Điều đó có nghĩa là: chúng ta hãy đi cùng một con đường và chúng ta hãy cho phép Chúa Thánh Thần hướng dẫn chúng ta. Đó là một cách thúc giục, một cách thúc giục. Thánh Phaolô cảm thấy lời thúc giục này cũng cần thiết cho chính ngài. Dù biết rằng Đức Kitô sống trong ngài (xem 2:20), nhưng ngài biết rằng ngài vẫn chưa đạt đến mục tiêu là đỉnh núi (xem Pl 3:12). 

Thánh Tông đồ không đặt mình lên trên cộng đoàn của mình. Ngài không nói: “Tôi là người lãnh đạo; anh em là những người khác; tôi từ trên núi cao xuống và anh em đang trên đường”. Ngài không nói điều này, nhưng đặt mình vào giữa hành trình mà mọi người đang đi để đưa ra một mẫu gương cụ thể về sự cần thiết phải tuân phục Thiên Chúa, tuân theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần mỗi ngày mỗi tốt hơn. Và thật đẹp biết bao khi chúng ta tìm thấy những mục tử cùng đồng hành với người dân của họ, những người không mệt mỏi – “Không, tôi quan trọng hơn, tôi là một mục tử. Bạn là… ”, “Tôi là một linh mục”, “Tôi là một giám mục”, với nét mặt thượng lên. Không: mục tử cùng đồng hành với dân chúng. Điều này thật đẹp. Nó mang đến lợi ích cho linh hồn.

Việc “bước đi theo Chúa Thánh Thần” này không chỉ là một bổn phận cá nhân: nó cũng liên quan đến cộng đoàn nói chung. Trên thực tế, việc xây dựng cộng đoàn theo cách Thánh Tông đồ đã chỉ dẫn là một điều thú vị, nhưng cũng gian truân. Chúng ta có thể nói “những đam mê của xác thịt”, “những cám dỗ” mà tất cả chúng ta đều có – nghĩa là, sự ghen tị, thành kiến, đạo đức giả và những phẫn uất của chúng ta – và việc cậy dựa vào một bộ giới luật cứng nhắc có thể dễ dàng trở thành một cám dỗ. Nhưng làm điều đó có nghĩa là đi lạc khỏi con đường tự do, và thay vì leo lên đỉnh cao, nó lại có nghĩa là quay trở ngược xuống dưới. 

Trước hết, bước đi theo con đường của Thần Khí đòi hỏi phải dành không gian cho ân sủng và bác ái. Hãy dành chỗ cho ân sủng của Chúa. Đừng sợ. Sau khi làm cho tiếng nói của mình được tiếp nhận cách nghiêm túc, Thánh Phaolô mời gọi người Galát hãy mang lấy những khó khăn của nhau, và nếu ai đó sai lỗi, hãy dịu dàng (xem 5:22). 

Chúng ta lắng nghe lời của ngài: “Thưa anh em, nếu có ai vướng mắc tội nào, thì anh em, những người được Thần Khí thúc đẩy, hãy lấy tinh thần hiền hoà mà sửa dạy người ấy; phải tự đề phòng kẻo chính mình cũng bị cám dỗ. Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô” (6:1-2). Rất khác so với việc buôn chuyện, như khi chúng ta nhìn thấy điều gì đó và chúng ta nói sau lưng mọi người về điều đó, phải không? Buôn chuyện về người hàng xóm của chúng ta. Không, đây không phải là theo Thần Khí. Điều hợp theo Thần Khí đó là hiền hòa với một người anh em hay chị em khi sửa dạy họ, và giữ gìn bản thân để không rơi vào những tội đó, tức là phải khiêm nhường.

Thực ra, khi chúng ta bị cám dỗ xét đoán không tốt về người khác, như chuyện thường xảy ra, chúng ta phải suy ngẫm về sự yếu đuối của chính mình. Chỉ trích người khác thì rất dễ! Có những người dường như có bằng cấp trong việc buôn chuyện. Ngày nào họ cũng chỉ trích người khác. Hãy nhìn lại chính mình! Sẽ rất tốt nếu chúng ta tự hỏi điều gì đã thúc đẩy chúng ta sửa lỗi anh chị em, nếu một cách nào đó chúng ta không thấy mình chịu chung trách nhiệm về sai lỗi của họ. Ngoài việc ban cho chúng ta ơn hiền hòa, Chúa Thánh Thần mời gọi chúng ta liên đới với nhau, để mang lấy gánh nặng của người khác. 

Đời người có biết bao gánh nặng: bệnh tật, thiếu việc làm, cô đơn, đau đớn…! Và biết bao thử thách khác đòi hỏi sự gần gũi và sự yêu thương của anh chị em chúng ta! Những lời của Thánh Augustinô khi chú giải trích đoạn này cũng có thể giúp ích chúng ta: “Vì vậy, thưa anh chị em, bất cứ khi nào có người mắc phải một sai lỗi nào đó, […] hãy sửa dạy người ấy theo cách nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Và nếu anh chị em cất lên tiếng nói của mình, hãy yêu thương trong lòng. Nếu anh chị em động viên, nếu anh em tỏ ra mình là cha, nếu anh em khiển trách, nếu anh em nghiêm khắc, hãy yêu thương” (Discourse 163 / B 3). Hãy luôn yêu thương. Quy tắc tối cao liên quan đến việc sửa dạy của tình huynh đệ là yêu thương: muốn điều tốt lành cho anh chị em của chúng ta. Cũng cần nhiều thời gian để khoan dung đối với những vấn đề của người khác, khiếm khuyết của người khác trong cầu nguyện thinh lặng, để tìm ra cách thích hợp giúp họ sửa chữa bản thân. Và điều này không hề dễ dàng. Con đường dễ dàng nhất là buôn chuyện. Nói sau lưng người khác như thể tôi là người hoàn hảo. Không được làm việc này. Hiền hòa. Kiên nhẫn. Cầu nguyện. Gần gũi.

Chúng ta hãy bước đi với niềm vui và sự kiên nhẫn trên con đường này, cho phép bản thân được Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Cảm ơn anh chị em.

_________________________________

Lời chào đặc biệt

Cha gửi lời chào đến các du khách nói tiếng Anh tham dự buổi Tiếp kiến chung hôm nay, đặc biệt những anh chị em đến từ nước Anh và Hoa Kỳ, cũng như nhóm các vị tuyên úy quân đội Hoa Kỳ đang họp ở Roma trong những ngày này. Cha khẩn xin niềm vui và sự bình an của Chúa tuôn đổ xuống trên anh chị em và gia đình. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em!

[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 4/11/2021]

Comments are closed.