Thầy sẽ gởi Đấng Phù Trợ đến với anh em – SN theo WAU ngày 12.05.2026

0

Nguồn: The Word Among Us, May 2026
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ

What is your life’s purpose?

It is said that having a purpose can help us weather the highs and the lows of life. Knowing what our purpose is, we find it easier to soldier on when things get hard.

However, we all go through times of transition when our life’s purpose may become harder to see or hold on to. These transitions can also help us clarify what our purpose really is. For instance, if you had poured all your energy into your job, you might feel more than a little lost when you retire. If you have built your life completely around raising your children, things might get shaky when they have all grown up and moved away from home. Transitions like these can lead us to ask, What am I supposed to do now? Who am I, anyway?

In today’s Gospel reading, Jesus is helping his disciples clarify their life’s purpose. He knows that his departure has the potential to upset them terribly, so he assures them that he will send the Advocate, the Holy Spirit, to be with them and guide them. He promises that this Spirit will help them stay focused on their most important purpose in life: to love him and to follow him.

St. Teresa of Calcutta once said, “I am a little pencil in God’s hands. He does the thinking. He does the writing. He does everything; sometimes it is really hard because it is a broken pencil, and he has to sharpen it a little more.” This was her life’s purpose, whether she was teaching schoolgirls or feeding the hungry or addressing the United Nations. It can be ours as well.

If we make it our life’s purpose to be a pencil in God’s hands, we can be assured that, whatever we are doing, Jesus will be right there with us, encouraging us and giving us his grace. We can also be assured that if we go off course, his Spirit will be with us to prompt us and bring us back. Even if we are feeling aimless and lacking in direction, we can trust that God will find a way to break in and move us forward.

Your life does have a purpose. And it’s the most glorious purpose ever: to be united with Christ, here and for eternity!

“Jesus, help me to become a pencil in your hand.”

Mục đích cuộc sống của bạn là gì?

Người ta nói rằng sống có mục đích có thể giúp chúng ta vượt qua những thăng trầm của cuộc sống. Biết được mục đích của mình là gì, chúng ta sẽ dễ dàng hành động hơn khi mọi thứ trở nên khó khăn.

Tuy nhiên, tất cả chúng ta đều trải qua thời kỳ chuyển đổi khi mục đích sống của chúng ta có thể trở nên khó nhìn thấy hoặc khó giữ vững hơn. Những chuyển đổi này cũng có thể giúp chúng ta làm rõ mục đích thực sự của chúng ta là gì. Ví dụ, nếu bạn đã dồn hết tâm sức cho công việc của mình, bạn có thể cảm thấy hụt hẫng khi về hưu. Nếu bạn xây dựng cuộc sống của mình hoàn toàn xoay quanh việc nuôi dạy con cái của mình, mọi thứ có thể trở nên lung lay khi tất cả chúng đã trưởng thành và chuyển đi xa nhà. Những chuyển đổi như thế này có thể khiến chúng ta tự hỏi, Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi là ai, dù sao đi nữa?

Trong bài đọc Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đang giúp các môn đệ làm sáng tỏ mục đích sống của họ. Ngài biết rằng sự ra đi của mình có khả năng làm họ khó chịu khủng khiếp, vì vậy Ngài bảo đảm với họ rằng Ngài sẽ cử Đấng Bảo Trợ, là Chúa Thánh Thần, ở bên cạnh và hướng dẫn họ. Ngài hứa rằng Thần Khí này sẽ giúp họ tập trung vào mục đích quan trọng nhất trong cuộc đời: yêu Ngài và theo Ngài.

Thánh Têrêxa thành Calcutta từng nói: “Tôi là cây bút chì nhỏ trong tay Thiên Chúa. Ngài suy nghĩ. Ngài viết lách. Ngài làm mọi thứ; đôi khi nó thực sự rất khó vì nó là một cây bút chì gãy, và Ngài phải gọt giũa nó nhiều hơn một chút”. Đây là mục đích sống của mẹ, cho dù mẹ đang dạy học cho các nữ sinh hay cho những người đói ăn hay nói chuyện với Liên Hợp Quốc. Nó cũng có thể là của chúng ta.

Nếu chúng ta coi mục đích của cuộc đời mình là cây bút chì trong tay Thiên Chúa, chúng ta có thể yên tâm rằng, dù chúng ta đang làm gì, Chúa Giêsu sẽ ở ngay đó với chúng ta, khuyến khích chúng ta và ban cho chúng ta ân sủng của Ngài. Chúng ta cũng có thể yên tâm rằng nếu chúng ta đi chệch hướng, Thánh Thần của Ngài sẽ ở bên chúng ta để thúc giục và đưa chúng ta trở lại. Ngay cả khi cảm thấy không có mục đích và thiếu phương hướng, chúng ta có thể tin tưởng rằng Thiên Chúa sẽ tìm ra cách để xen vào và thúc đẩy chúng ta về phía trước.

Cuộc sống của bạn có một mục đích. Và đó là mục đích vinh quang nhất từ ​​trước đến nay: được kết hợp với Đức Kitô, ở đây và cho đến đời đời!

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy giúp con trở thành cây bút chì trong tay Chúa.

Trong khi Phao lô và Sila cầu nguyện và hát thánh ca . . . (Cv 16,25)

After months of battling cancer, Helen entered hospice care. While it was hard for her daughter, Pam, to watch her mom fade, she was deeply moved by Helen’s courage, her peace, and her faith. Her mom never complained about her pain or allowed herself to be consumed with regret. Instead, she held tight to her rosary and told Pam and her siblings that she was ready to go to the Lord. Pam had always taken her mother’s faith for granted, but seeing her pass so peacefully moved Pam to go back to church and explore her own faith more deeply.

The witness of Helen’s faith is similar to the witness that we see in Paul and Silas in today’s first reading. After having been severely beaten and thrown into jail, these two apostles spent the night praying “as the prisoners listened” (Acts 16:25).

Note that this happened “about midnight,” when prisoners would normally be trying to sleep (Acts 16:25). But here were these prisoners, listening attentively and eagerly drinking in the witness of faith that the pair revealed. You can imagine them thinking, “What would inspire such a joyful response from two men who have been treated so harshly?” They were so impressed that even after an earthquake opened the prison doors, the inmates chose to gather around the two men instead of trying to make a break for it and run to freedom.

Both Helen’s story and today’s reading show us that suffering can be redeemed, even in the hardest of times. It can become fertile ground where virtues like patience, hope, and even joy can grow. If we try to stay close to the Lord during these times, our sufferings won’t just strengthen our own faith; they’ll also draw other people to deepen their relationship with the Lord.

This is easier said than done, but every time we take just one step closer to Jesus in the midst of hardships, he takes a thousand steps closer to us. He not only comforts and strengthens us, but he finds a way to bring good from it. So never doubt the goodness of the Lord, even in the hardest times!

“Jesus, reach out to all who are suffering right now. Help them and their loved ones to find you today.”

Sau nhiều tháng chiến đấu với căn bệnh ung thư, Helen được đưa vào viện dưỡng lão. Dù rất khó khăn cho con gái bà, Pam, khi chứng kiến ​​mẹ mình ra đi thanh thản, nhưng cô đã vô cùng cảm động trước lòng can đảm, sự bình an và đức tin của Helen. Mẹ cô không bao giờ than phiền về nỗi đau hay để bản thân bị dày vò bởi sự hối tiếc. Thay vào đó, bà nắm chặt tràng hạt và nói với Pam cùng các anh chị em rằng bà đã sẵn sàng về với Chúa. Pam luôn coi đức tin của mẹ mình là điều hiển nhiên, nhưng việc chứng kiến ​​mẹ ra đi thanh thản đã thôi thúc Pam quay trở lại nhà thờ và tìm hiểu sâu hơn về đức tin của chính mình.

Sự làm chứng về đức tin của Helen tương tự như sự làm chứng mà chúng ta thấy nơi Phaolô và Sila trong bài đọc một hôm nay. Sau khi bị đánh đập dã man và bị ném vào tù, hai vị tông đồ này đã dành cả đêm cầu nguyện “trong khi các tù nhân lắng nghe” (Cv 16,25).

Hãy lưu ý rằng điều này xảy ra “vào khoảng nửa đêm”, khi các tù nhân thường cố gắng ngủ (Cv 16,25). Nhưng ở đây, những tù nhân này đang chăm chú lắng nghe và háo hức đón nhận sự làm chứng về đức tin mà hai người đã bày tỏ. Bạn có thể hình dung họ đang nghĩ: “Điều gì đã khiến hai người đàn ông bị đối xử khắc nghiệt như vậy lại có phản ứng vui mừng đến thế?” Họ ấn tượng đến nỗi ngay cả sau khi một trận động đất làm mở tung cửa nhà tù, các tù nhân vẫn chọn tụ tập xung quanh hai người đàn ông thay vì cố gắng trốn thoát và chạy trốn để được tự do.

Cả câu chuyện của Helen và bài đọc hôm nay đều cho chúng ta thấy rằng sự đau khổ có thể được chuộc lại, ngay cả trong những thời điểm khó khăn nhất. Nó có thể trở thành mảnh đất màu mỡ để những đức tính như kiên nhẫn, hy vọng và thậm chí cả niềm vui có thể nảy nở. Nếu chúng ta cố gắng giữ vững đức tin nơi Chúa trong những lúc này, những đau khổ của chúng ta không chỉ củng cố đức tin của chính chúng ta mà còn thu hút những người khác đến gần Chúa hơn.

Điều này nói thì dễ hơn làm, nhưng mỗi khi chúng ta tiến gần hơn một bước đến Chúa Giêsu giữa những khó khăn, Ngài lại tiến gần hơn hàng ngàn bước đến chúng ta. Ngài không chỉ an ủi và củng cố chúng ta mà còn tìm cách biến điều đó thành điều tốt lành. Vì vậy, đừng bao giờ nghi ngờ lòng tốt của Chúa, ngay cả trong những thời điểm khó khăn nhất!

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy dang tay đến với tất cả những người đang đau khổ ngay lúc này. Xin giúp họ và những người thân yêu của họ tìm thấy Chúa hôm nay.

Comments are closed.

phone-icon