Kinh Truyền tin của Đức Thánh Cha Phanxicô, ngày 02.01.2021

0

Nguyễn Tri Khoan chuyển Việt ngữ
[Nguồn: vatican.va]

Trưa hôm nay, Đức Thánh Cha Phanxicô xuất hiện tại cửa sổ phòng làm việc của ngài trong Điện Tông tòa Vatican để đọc Kinh Truyền tin với các tín hữu và khách hành hương tập trung trong Quảng trường Thánh Phêrô.

Sau đây là giáo huấn của Đức Thánh Cha Phanxicô trước khi đọc Kinh Truyền tin:

Anh chị em thân mến, buongiorno!

Phụng vụ hôm nay cho chúng ta một lời rất đẹp, lời mà chúng ta luôn đọc trong Kinh Truyền tin và lời đó tiết lộ cho chúng ta ý nghĩa của Lễ Giáng sinh. Lời đó nói, “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1:14). Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Những lời này, nếu chúng ta suy nghĩ về nó, ẩn chứa một nghịch lý. Chúng đưa ra hai vế đối nghịch: Ngôi Lời và người phàm. “Ngôi Lời” cho thấy rằng Chúa Giêsu là Lời trường tồn của Chúa Cha, vô hạn, tồn tại từ mọi thời đại, trước tất cả mọi loài được tạo dựng; ngược lại, “người phàm” chính xác chỉ về thực tại được tạo dựng của chúng ta, mong manh, giới hạn, phải chết. Trước Chúa Giêsu, có hai thế giới riêng biệt: Trời đối lập với đất, vô hạn đối lập với hữu hạn, tinh thần đối lập với vật chất. Và có một sự đối lập khác trong Lời Mở đầu của Tin mừng theo Thánh Gioan, một nhị thức khác: Ngôi lời và người phàm là một nhị thức; nhị thức còn lại là ánh sáng và bóng tối (xem câu 5). Chúa Giêsu là ánh sáng của Thiên Chúa đã đi vào bóng tối của thế gian. Ánh sáng và bóng tối. Thiên Chúa là ánh sáng: trong Người không có sự mờ mịt; ngược lại trong chúng ta có nhiều bóng tối. Giờ đây, với Chúa Giêsu, ánh sáng và bóng tối gặp nhau: sự thánh thiện và tội lỗi, ân sủng và tội lỗi. Chúa Giêsu, sự nhập thể của Chúa Giêsu chính là nơi của cuộc gặp gỡ, cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và nhân loại, cuộc gặp gỡ giữa ân sủng và tội lỗi.

Tin Mừng muốn loan báo điều gì với những đối lập này? Đó là một điều thật đẹp: cách hành động của Chúa. Đứng trước những mỏng giòn của chúng ta, Chúa không rút lui. Người không ở lại trên cõi vĩnh hằng diễm phúc và trong ánh sáng vô tận của Người, nhưng Người đến gần, Người xuống thế, Người đi vào bóng tối, Người cư ngụ trong những vùng đất xa lạ với Người. Và tại sao Thiên Chúa làm điều này? Tại sao Người xuống với chúng ta? Người làm điều này vì Người không đầu hàng trước thực tế rằng chúng ta có thể lầm đường lạc lối khi rời xa Người, rời xa sự vĩnh cửu, rời xa ánh sáng. Đây là việc làm của Thiên Chúa: đến giữa chúng ta. Nếu chúng ta thấy mình không xứng đáng thì điều đó cũng không ngăn cản Người: Người vẫn đến. Nếu chúng ta từ chối Người, Người không mệt mỏi tìm kiếm chúng ta. Nếu chúng ta không sẵn sàng và không muốn tiếp đón Người, thì Người vẫn đến. Và nếu chúng ta đóng cửa trước mặt Người, Người sẽ chờ đợi. Người thực sự là Mục tử Nhân lành. Và hình ảnh đẹp nhất của Người Mục tử Nhân lành là gì? Ngôi Lời trở nên người phàm để chia sẻ trong cuộc sống của chúng ta. Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành đến tìm kiếm chúng ta ngay tại nơi chúng ta đang ở: trong các vấn đề của chúng ta, trong những đau khổ của chúng ta… Ngài đến đó.

Anh chị em thân mến, chúng ta thường giữ khoảng cách với Thiên Chúa vì nghĩ rằng mình không xứng đáng với Người vì những lý do khác. Và nó là sự thật. Nhưng Giáng sinh mời gọi chúng ta nhìn mọi việc theo quan điểm của Thiên Chúa. Người mong muốn được nhập thể. Nếu tâm hồn của bạn có vẻ quá bị ô nhiễm bởi sự dữ, nếu nó có vẻ rối bời, xin đừng khép chặt lòng mình, đừng sợ hãi: Người sẽ đến. Hãy nghĩ về chuồng chiên bò ở Bêlem. Chúa Giêsu sinh ra ở đó, trong cảnh nghèo đó, để nói với chúng ta rằng Ngài chắc chắn không e ngại thăm viếng tâm hồn bạn, không ngại cư ngụ trong một cuộc sống tồi tàn. Và đây là lời: cư ngụ. Cư ngụ là động từ được dùng trong Tin Mừng hôm nay để biểu thị thực tại này: nó diễn tả một sự chia sẻ hoàn toàn, một tình mật thiết vô cùng lớn lao. Và đây là điều Thiên Chúa muốn: Ngài muốn cư ngụ với chúng ta, Ngài muốn cư ngụ trong chúng ta, không xa cách.

Và tôi tự hỏi bản thân tôi, anh chị em, tất cả chúng ta: còn chúng ta, chúng ta có muốn dành chỗ cho Người không? Lời nói là “có”, chẳng ai nói, “Tôi không”muốn!”; Có. Nhưng trong thực tế? Có lẽ có những khía cạnh của cuộc sống mà chúng ta giữ cho riêng mình, đó là những không gian riêng biệt hoặc bên trong mà chúng ta sợ rằng Tin Mừng sẽ đi vào, nơi chúng ta không muốn Thiên Chúa can dự vào. Hôm nay cha mời anh chị em hãy cụ thể. Đâu là những điều bên trong mà tôi tin rằng Chúa không thích? Đâu là không gian mà tôi tin rằng chỉ dành cho riêng tôi, nơi tôi không muốn Chúa đến? Mỗi chúng ta hãy thực tế và trả lời cho điều này. “Vâng, vâng, tôi muốn Chúa Giêsu đến, nhưng Ngài không được chạm vào điều này; và điều này, không, và điều này …”. Mọi người đều có tội của riêng mình – chúng ta hãy gọi đích danh nó. Và Ngài không sợ tội lỗi của chúng ta: Ngài đã đến để chữa lành chúng ta. Ít nhất chúng ta để cho Ngài thấy điều đó, hãy để Ngài nhìn thấy tội. Chúng ta hãy can đảm, chúng ta hãy nói: “Nhưng lạy Chúa, con đang ở trong hoàn cảnh này nhưng con không muốn thay đổi. Nhưng xin Chúa đừng đi quá xa con”. Đó là một lời cầu nguyện tốt. Chúng ta hãy chân thành ngay hôm nay.

Trong những ngày Giáng sinh này, sẽ rất tốt cho chúng ta khi đón rước Chúa chính tại đó. Bằng cách nào? Chẳng hạn, dừng bước trước cảnh Chúa giáng sinh, vì nó cho thấy Chúa Giêsu đã đến cư ngụ trong cuộc sống thật và bình thường của tất cả chúng ta, nơi mọi sự không diễn ra suôn sẻ, nơi có nhiều vấn đề: chúng ta phải chịu trách nhiệm về một số vấn đề đó; những vấn đề khác là lỗi của người khác. Và Chúa Giêsu đến: những người mục đồng làm việc cần mẫn, chúng ta nhìn thấy những mục đồng ở đó, Hêrôđê đe dọa những trẻ vô tội, sự nghèo khó … Nhưng ở giữa tất cả những điều này, ở giữa rất nhiều vấn đề – và ngay cả giữa những vấn đề của chúng ta – có Chúa, có Chúa muốn cư  ngụ với chúng ta.

Và Người chờ đợi chúng ta trình bày với Người những hoàn cảnh của chúng ta, những gì chúng ta đang sống. Vì vậy, trước khung cảnh Chúa giáng sinh, chúng ta hãy nói chuyện với Chúa Giêsu về những hoàn cảnh thực tế của chúng ta. Chúng ta hãy mời Ngài chính thức bước vào cuộc đời của chúng ta, đặc biệt trong những khu vực tăm tối: “Lạy Chúa, xin hãy nhìn xem, nơi đó không có ánh sáng, điện không đến được nơi đó, nhưng xin đừng chạm vào, vì con cảm thấy không muốn rời bỏ hoàn cảnh này.” Hãy rõ ràng và đơn giản. Những vùng tối tăm, “những chuồng chiên bò trong lòng” của chúng ta; mỗi người chúng ta đều có. Và chúng ta cũng đừng sợ nói với Ngài về các vấn đề xã hội, và các vấn đề của giáo hội trong thời đại chúng ta, ngay cả những vấn đề cá nhân, thậm chí là những điều tồi tệ nhất, bởi vì Thiên Chúa rất muốn cư ngụ: trong chuồng chiên bò của chúng ta.

Xin Mẹ Thiên Chúa, Đấng Ngôi Lời trở nên người phàm trong Mẹ, giúp chúng ta vun trồng tình mật thiết nhiều hơn với Chúa.

____________________________________

Sau Kinh Truyền tin Đức Thánh Cha tiếp tục

Anh chị em thân mến,

Cha gửi lời chào thân ái đến tất cả anh chị em, các tín hữu của Roma và anh chị em hành hương đến từ nước Ý và các quốc gia khác: Cha nhìn thấy cờ của Ba Lan, Brazil, Uruguay, Argentina, Paraguay, Colombia và Venezuela: chào mừng tất cả anh chị em! Cha gửi lời chào các gia đình, các hiệp hội, và các nhóm giáo xứ, đặc biệt là anh chị em đến từ Postioma và Porcellengo, thuộc giáo phận Treviso, cũng như các thiếu niên của Liên đoàn Regnum Christi và các bạn trẻ của Hội Đức Maria Vô Nhiễm.

Vào ngày Chúa nhật đầu tiên của năm, cha gửi đến tất cả anh chị em những lời chúc bình an và tốt lành của Chúa. Trong những thời khắc vui mừng và trong những lúc buồn bã, chúng ta hãy phó thác cho Người là sức mạnh và niềm hy vọng của chúng ta. Và đừng quên: chúng ta hãy mời Chúa đến trong lòng chúng ta, đến trong cuộc sống thực của chúng ta, dù nó xấu xí, có thể như một chuồng chiên bò: “Nhưng, lạy Chúa, con không muốn Chúa bước vào, nhưng xin hãy nhìn xem, và xin hãy ở gần”. Chúng ta hãy làm như vậy.

Cha chúc tất cả anh chị em Chúa nhật hạnh phúc, và bữa trưa ngon miệng. Và đừng quên cầu nguyện cho cha. Arrivederci!

Comments are closed.