Môsê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe… – SN theo WAU ngày 05.03.2026

0

Nguồn: The Word Among Us, March 2026
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ

The rich man in Jesus’ parable probably wasn’t a cruel or mean person. He didn’t even try to shoo Lazarus away from his door. No, his sin was in failing to notice Lazarus at all. Lazarus was “invisible” to him—just an obstacle to step over when he left the house. But now, Lazarus is at Abraham’s side while the rich man is in torment.

When the rich man begs Abraham to send Lazarus to warn his brothers so that they don’t end up suffering the same fate, Abraham’s response is telling. If they won’t listen to Moses and the prophets in the Scriptures, then they won’t listen to Lazarus if he should come to them with a message from beyond the grave (Luke 16:31).

What if, during his lifetime, this man had spent more time pondering the Scriptures? He would have reflected on what Moses had commanded: “Open your hand freely to your poor and to your needy kin in your land” (Deuteronomy 15:11). He would have considered Isaiah’s words: “Is this not, rather, the fast that I choose: . . . Is it not sharing your bread with the hungry, bringing the afflicted and the homeless into your house?” (58:6, 7). He would have profited from the wisdom in Proverbs: “Whoever cares for the poor lends to the Lord, who will pay back the sum in full” (19:17). Then maybe he would have seen Lazarus at his door and responded with heavenly compassion.

Scripture has the power to open our eyes to the needs around us. It can also shed light on what’s going on in our hearts and convict us to change our ways when our actions don’t line up with what God desires. He wants us to care for the “least brothers” (Matthew 25:40), but first he has to open our eyes to their presence among us—especially those right in front us.

As you reflect on the words of Scripture today and every day, let them penetrate your heart. Let them change the way you see the world and the people you encounter. Let them help you see as God sees so that you don’t miss a Lazarus at your door.

“Lord Jesus, open my eyes to the needs around me, and then give me the grace to act on them.”

Người giàu có trong câu chuyện ngụ ngôn của Chúa Giêsu có lẽ không phải là người độc ác hay xấu tính. Ông thậm chí không cố gắng đuổi Lagiarô ra khỏi cửa nhà mình. Không, tội lỗi của ông là đã không quan tâm đến Lagiarô. Lagiarô “vô hình” đối với ông – chỉ là một chướng ngại vật phải bước qua khi ông ra khỏi nhà. Nhưng giờ đây, Lagiarô ở bên Abraham trong khi người giàu chịu đau khổ.

Khi người giàu cầu xin Abraham sai Lagiarô đi cảnh báo các anh mình để họ không chịu chung số phận, câu trả lời của Abraham thật đáng suy nghĩ. Nếu họ không lắng nghe Môisen và các nhà tiên tri trong Kinh thánh, thì họ sẽ không lắng nghe Lagiarô nếu anh ta đến với họ với một thông điệp từ bên kia (Lc 16,31).

Điều gì sẽ xảy ra nếu trong suốt cuộc đời của mình, người này đã dành nhiều thời gian hơn để suy gẫm về Kinh Thánh? Hẳn ông đã suy nghĩ về điều Môisen đã truyền lệnh: “Hãy rộng tay giúp đỡ người nghèo và bà con túng thiếu trong xứ ngươi” (Đnl 15,11). Hẳn ông đã cân nhắc những lời của Isaia: “Đây chẳng phải là sự kiêng ăn mà ta chọn sao:… Chẳng phải là chia cơm sẻ áo cho kẻ đói, rước kẻ khốn cùng vô gia cư vào nhà mình sao?” (58,6. 7). Lẽ ra ông đã thu được lợi ích từ sự khôn ngoan trong sách Châm ngôn: “Ai quan tâm đến người nghèo là cho Chúa vay, Ngài sẽ trả lại đầy đủ” (19,17). Sau đó, có lẽ ông sẽ nhìn thấy Lagiarô trước cửa nhà mình và đáp lại bằng lòng trắc ẩn thiêng liêng.

Kinh thánh có sức mạnh mở rộng tầm mắt của chúng ta trước những nhu cầu xung quanh chúng ta. Nó cũng có thể làm sáng tỏ những gì đang diễn ra trong lòng chúng ta và thuyết phục chúng ta thay đổi đường lối của mình khi hành động của chúng ta không phù hợp với điều Thiên Chúa mong muốn. Ngài muốn chúng ta quan tâm đến “những người anh em bé nhỏ nhất” (Mt 25,40), nhưng trước tiên Ngài phải mở mắt cho chúng ta thấy sự hiện diện của họ giữa chúng ta – đặc biệt là những người ở ngay trước mặt chúng ta.

Khi bạn suy gẫm về những lời Kinh thánh hôm nay và mỗi ngày, hãy để chúng thấm vào lòng bạn. Hãy để họ thay đổi cách bạn nhìn thế giới và những người bạn gặp. Hãy để họ giúp bạn nhìn như Chúa nhìn để bạn không bỏ lỡ một Lagiarô trước cửa nhà mình.

Lạy Chúa Giêsu, xin mở mắt con trước những nhu cầu xung quanh con, rồi ban cho con ân sủng để đáp ứng chúng.

Phúc thay người tin cậy vào Chúa (Gr 17,7)

For Jeremiah, it’s all about who you trust. In today’s first reading, Jeremiah is talking to the people of Judah as they face exile to Babylon. He presents two alternative ways of dealing with the threats confronting them. The person who trusts in human strength, with his heart turned away from the Lord, is “cursed,” like a “barren bush” in a “lava waste” (Jeremiah 17:5-6). But the person who trusts in the Lord is richly blessed, like a tree planted next to a stream (17:7-8).

Today, let’s listen to Jeremiah as we consider what happens when we trust in the Lord.

We are like a tree planted beside the waters. When we trust the Lord, we plant ourselves right next to him. He becomes for us a stream of living water in the desert, flowing next to us, enabling us to receive his life and his blessings.

We stretch out our roots to the stream. We know God is the source of life, and so we call upon him, reaching out the “roots” of our faith to receive his living waters. We make this act of trust in prayer as we acknowledge our need for the Lord and his grace. We believe that his grace is not a trickle; it is a freely flowing stream, even in the desert.

We fear not the heat when it comes. In the year of drought, we show no distress. God knows that we will face the “heat” of difficulties in life: questions, unexpected challenges, personal struggles. We will experience the “drought” of loss and sorrow. But planted close to the stream, with roots stretched into those living waters, we always have access to God’s presence. Our distress is calmed as we recall how he has comforted and provided for us in the past. We know that he will sustain us now and always.

We bear fruit. As we trust in the Lord, we allow him to provide for and tend us. He makes us fruitful as we surrender our sorrows and difficulties to him. He helps us bear the fruit of his Spirit: love and peace and patience and self-control (Galatians 5:22-23).

All of these blessings are the fruit of trusting in the Lord. And they are blessings he longs to pour out on you!

“Lord God, thank you for the blessings that come when I trust in you!”

Đối với Giêrêmia, tất cả phụ thuộc vào việc bạn tin cậy ai. Trong bài đọc một hôm nay, Giêrêmia đang nói chuyện với dân Giuđa khi họ phải đối mặt với cuộc lưu đày đến Babylon. Ông trình bày hai cách khác nhau để đối phó với những mối đe dọa đang chờ đợi họ. Người nào tin cậy vào sức mạnh con người, lòng lìa bỏ Chúa, thì bị “nguyền rủa”, như “bụi cây cằn cỗi” trong “vùng đất dung nham” (Gr 17,5-6). Nhưng người nào tin cậy Chúa thì được ban phước dồi dào, như cây trồng bên bờ suối (17,7-8).

Hôm nay, chúng ta hãy lắng nghe Giêrêmia khi suy gẫm về điều gì xảy ra khi chúng ta tin cậy Chúa.

Chúng ta giống như cây trồng bên suối nước. Khi chúng ta tin cậy Chúa, chúng ta trồng mình ngay bên cạnh Ngài. Ngài trở thành dòng nước hằng sống trong sa mạc, chảy bên cạnh chúng ta, giúp chúng ta nhận được sự sống và phước lành của Ngài.

Chúng ta vươn rễ mình đến dòng suối. Chúng ta biết Thiên Chúa là nguồn sống, vì vậy chúng ta cầu nguyện với Ngài, vươn tới “gốc rễ” đức tin của mình để nhận lấy dòng nước hằng sống của Ngài. Chúng ta thực hiện hành động tin cậy này trong lời cầu nguyện khi chúng ta thừa nhận nhu cầu cần Chúa và ân sủng của Ngài. Chúng ta tin rằng ân sủng của Ngài không phải là dòng chảy nhỏ giọt; đó là dòng suối tuôn chảy tự do, ngay cả trong sa mạc.

Chúng ta không sợ cái nóng khi nó đến. Trong năm hạn hán, chúng ta không tỏ ra đau khổ. Chúa biết rằng chúng ta sẽ phải đối mặt với “cái nóng” của những khó khăn trong cuộc sống: những câu hỏi, những thử thách bất ngờ, những cuộc đấu tranh cá nhân. Chúng ta sẽ trải nghiệm “sự khô hạn” của mất mát và đau buồn. Nhưng được trồng gần dòng suối, với những gốc rễ vươn sâu vào dòng nước hằng sống đó, chúng ta luôn có thể tiếp cận sự hiện diện của Chúa. Nỗi đau khổ của chúng ta được xoa dịu khi chúng ta nhớ lại cách Ngài đã an ủi và chu cấp cho chúng ta trong quá khứ. Chúng ta biết rằng Ngài sẽ nâng đỡ chúng ta bây giờ và mãi mãi.

Chúng ta kết trái. Khi chúng ta tin cậy Chúa, chúng ta cho phép Ngài chu cấp và chăm sóc chúng ta. Ngài làm cho chúng ta kết trái khi chúng ta dâng những nỗi buồn và khó khăn của mình cho Ngài. Ngài giúp chúng ta kết trái của Thánh Linh Ngài: tình yêu thương, bình an, kiên nhẫn và tự chủ (Gl 5,22-23).

Tất cả những phước lành này là kết quả của việc tin cậy Chúa. Và đó là những phước lành mà Ngài mong muốn ban xuống cho bạn!

Lạy Chúa, con cảm ơn Chúa vì những phước lành đến khi con tin cậy Chúa!

Comments are closed.

phone-icon