Những câu chuyện đơn sơ – kỳ 5

0

151. Các viên đá lặp lại: Amen! Amen!

            Thánh Bêđa rất sốt sắng trong việc rao giảng Lời Chúa, nhưng khi lớn tuổi, bị mù, ngài nhờ một thiếu niên dắt đi từ làng nầy qua làng khác để rao giảng Lời Chúa.

            Ngày kia, đến một làng nhỏ, cậu thiếu niên nầy thấy có nhiều viên đá to, liền dừng lại, phỉnh thánh Bêđa: – “Có nhiều người đang đợi cha ở đây để nghe cha giảng.”

            Thánh Bêđa tạ ơn Chúa, cầm trí cầu nguyện, chọn một đoạn Phúc Âm ám hạp rồi sốt sắng giảng: “Anh Chị Em thân mến, …”.

            Giảng xong, ngài đọc một kinh Lạy Cha để cám ơn Chúa.

            Khi ngài vừa đọc xong, các viên đá liền thưa: “Amen! Amen!”

            Cậu thiếu niên khiếp vía, quỳ xuống thú tội.

            Thánh nhân bình tĩnh trả lời: – “Ớ con, con không đọc trong Phúc Âm thấy Chúa nói rằng: nếu người ta thinh lặng trước Lời Chúa thì các viên đá sẽ lên tiếng ngợi khen Chúa sao?. Từ nay về sau, con đừng đùa giỡn với Lời Chúa: Lời Chúa là sự sống, là sức mạnh, là thần linh. Lời Chúa linh nghiệm hơn thanh gươm hai lưỡi.”

            Cậu thiếu niên nầy vâng vâng dạ dạ rối rít và hứa với thánh Bêđa sẽ khòng còn “hoang” như thế nữa.

152. Hiên ngang bày tỏ đức tin

            Trong một bữa tiệc có hoàng đế dự, đại tướng Drouot hiên ngang bày tỏ đức tin bằng cách không dùng thịt trong ngày thứ sáu. Các thực khách bỡ ngỡ. Ngay cả hoàng đế cũng ngạc nhiên. Đại tướng Drouot khẳng khái tâu lớn tiếng với hoàng đế, cốt để cho mọi người nghe:

            – “Tâu Hoàng Thượng, hạ thần chỉ sợ Thiên Chúa. Hạ thần kiêng thịt là để vâng lời Giáo Hội, cũng như binh sĩ của hạ thần vâng lời hạ thần, dẫu hạ thần gởi họ đến nơi phải chết.”

153. Lời thú nhận của văn sĩ Francois Coppée

            Francois Coppée đã được Lời Chúa cảm hoá thấm thía, và sau đó, ông đã sống một đời sống đức tin mãnh liệt. Ông viết những câu thấm thía sau đây:

            – “Trong những tuần, những tháng nằm trên giường bệnh trong phòng, tôi đã sống với sách Phúc Âm. Dần dần, những giòng chữ của Sách Thánh trở nên cái gì sống động cho tôi. Trong mỗi tiếng, tôi thấy sáng lên một chân lý như một vì sao. Tôi cảm thấy chân lý ấy rung động trong tôi như một quả tim. Làm sao từ nay tôi lại không tin có phép lạ, sau khi đã được phép lạ do sách Phúc Âm làm nơi tôi. Linh hồn tôi, trước kia mù tịt trước ánh sáng đức tin, bây giờ đã thấy ánh sáng nầy với tất cả vẻ huy hoàng của nó. Linh hồn tôi, trước kia điếc đặc trước Lời Chúa, nay đã nghe rõ ràng và vui sướng cảm phục. Linh hồn tôi, trước kia tê liệt vì không tìm hiểu tôn giáo, lúc nầy đã nóng nảy hăng hái bay lên trời. Quỷ thần dơ bẩn mà linh hồn tôi bị ám ảnh, nay đã bị đuổi đi rồi.”

154.Ngày đẹp nhất trong đời linh mục của tôi !

            Cùng với việc dâng Thánh lễ, việc cử hành bí tích Giải tội là vinh dự lớn nhất của linh mục.

            Đoàn chiên biết ơn linh mục quản xứ, nhất là biết ơn vì đã được ngài tha tội để sống bình an.

            Nếu được hỏi ngày nào đẹp nhất trong đời linh mục của mình, chắc có nhiều linh mục trong chúng ta trả lời ngay: “Đó là ngày dâng Thánh Lễ mở tay đàu tiên.” Nhưng linh mục sau đây không trả lời ngay. Ngài im lặng một chút rồi nói:

            – “Ngày đẹp nhất trong đời linh mục của tôi, là ngày tôi thay mặt Chúa Giêsu đọc lời tha tội đầu tiên cho người đến xưng tội: “Ta tha tội cho con, nhân Danh Cha, và Con và Thánh Thần”.

155.Đức tin của con quý hơn mạng sống của con nhiều!

            Kỳ Giáo Hội Mể Tây Cơ bị bách hại, người ta thấy quân nghịch đạo cột sau xe ôtô một chàng thanh niên công giáo. Chàng thanh niên nầy nầy chỉ có một tội: không chịu bỏ Đạo, không chịu từ chối đức tin của mình.

            Chiếc xe ôtô lăn bánh mạnh và nhanh trên con đường gồ ghề.

            Chàng cắn răng lại. Thịt chàng nát bầm. Máu tuôn ra lai láng, Bùn và đất lấp phủ cả mặt mũi.

            Bổng tiếng phanh rít lên và xe ôtô dừng phắt lại. Quân nghịch đạo nhảy xuống xe, lấy gươm dí vào đầu chàng thanh niên nầy và la lên một cách tức tối: “Mầy hãy nói đí: đả đảo Giêsu Kitô. Nếu không, mầy sẽ chết.”

            Nghe tiếng rộn ràng trước nhà, một người đàn bà vội chạy ra. Bà như điên lên khi thấy con trai yêu quý của mình phải bị hành hạ quá sức dã man. Nhưng để bảo vệ đức tin của con mình, bà mẹ anh hùng nầy liều mình xông vào giữa đám linh, đến quỳ bên cạnh con đang hấp hối. Bà vừa khóc, vừa ôm đầu con, vừa nói rõ từng tiếng bên tai con:

            – “Con ơi, con đừng bỏ Chúa nhé! Con đừng bỏ đức tin của con! Đức tin của con quý hơn mạng sống của con nhiều!”

            Người con liền gật và chết trong tay mẹ mình, trước mặt đám quân lính độc ác, nghịch đạo, đang ngơ ngác, không hiểu vì sao hai mẹ con nầy lại anh dũng đến thế!

156. Đừng rắc rối trong việc giữ Đạo

            Văn hào Nga Léon Tolstoi kể câu truyện ngụ ngôn như sau:

            Một ông chủ nọ giao cho các gia nhân một công việc và bảo họ chỉ chu toàn công việc ấy mà thôi. Ông hứa sẽ thưởng công cho họ, nếu họ làm tốt công việc.

            Lúc mới bắt tay vào việc, ai cũng muốn làm vừa lòng ông chủ, cho nên để hết tâm trí vào công việc được giao. Thế nhưng, một thời gian sau đó, nhiều người cho rằng để làm vừa lòng ông chủ và để được phần thưởng bội hậu hơn, cần phải làm nhiều việc khác nữa. Vì thế, họ nghĩ ra nhiều việc khác và dần dần chú tâm vào những việc đó, đến độ quên bẵng đi những công việc được chủ giao cho lúc đầu.

            Bận bịu với những công việc mới nầy, chẳng những họ không còn nhớ tới công việc đã được giao, mà cũng chẳng còn màng tới phần thưởng ông chủ đã hứa.

            Cuối cùng, tưởng mình đã có thể tự túc với những công việc của mình, họ cũng gạt luôn ông chủ ra khỏi cuộc sống của họ.

            Và Léon Tolstoi đưa ra kết luận: người ta thường thấy một thái độ như thế nơi các Kitô hữu: họ thay thế đạo của tình thương bằng vô số những nghi lễ trống rỗng vô hồn.

157. Bầu khí cầu nguyện tại Lộ Đức

            Lộ Đức (Lourdes), nơi Đức Mẹ hiện ra năm 1858, là một trong những trung tâm hành hương cầu nguyện quan trọng nhất của Giáo Hội Công giáo. Và vẻ đẹp lôi cuốn nhất của Lộ Đức là bầu khí cầu nguyện tại đây.

Đám đông cầu nguyện thuộc mọi tiếng nói, đủ mọi màu da.

Người ta cầu nguyện khắp nơi trong linh địa Lộ Đức bao la.

Người ta cầu nguyện trong suốt 24 tiếng đồng hồ.

Người ta cầu nguyện chung từng đoàn thể.

Người ta cầu nguyện riêng từng nhóm.

Người ta cầu nguyện âm thầm từng cá nhân.

Thái độ cầu nguyện thì rất cảm động: quì, đứng, sấp mặt xuống đất, chắp tay, giơ tay, khoanh tay, lết bằng hai chân, ….

Bầu khí thiêng liêng, siêu nhiên và hồn nhiên của Lộ Đức thật là lôi cuốn: tất cả đều chìm đắm trong bầu khí thanh thản, tự do, linh thiêng, huyền diệu, yêu thương, giúp đỡ nhau.

158. Kẻ đã từng bỏ thuốc độc giết mẹ, nay cảm thấy mình quá hạnh phúc!

Chiều kia, trong một tuần đại phúc ở Torino, bắc nước Italia, cha Orione giảng về sự tội và lòng từ bi của Chúa tha tất cả tội lỗi cho chúng ta.

Xuất hứng, cha Orione nói: “Dẫu trong anh chị em ở đây, có kẻ bỏ thuốc độc giết mẹ mình đi nữa, nhưng có lòng thật tình ăn năn thống hối và đi xưng tội, thì Chúa cũng thứ tha”.

Giảng xong, cha Orione trở về nhà trong lúc trời đã nhá nhem tối. Một kẻ lạ mặt đứng núp trong hẽm tối, xông ra đè đầu cha xuống đất, vừa bóp cổ cha thật mạnh, vừa nói nhằn từng tiếng:

– “Sao mi cả gan nói chuyện xấu của tao trước mặt công chúng? ”.

Cha Orione ú ớ:

– “Không…bao…giờ!”.

– “Chính mi vừa nói trong nhà thờ: có kẻ bỏ thuốc độc giết mẹ mình…”

 – “À, tôi nhớ rồi ! Đó là tôi đưa ra một ví dụ giả sử thôi. Chính Chúa Giêsu cũng dạy tha thứ hết mà!”.

Tên lạ mặt không còn hung dữ nữa. Trong bóng tối, nó thú tội: chính nó đã bỏ thuốc độc giết mẹ, và kể từ đó đến nay, hằng mắy chục năm rồi, lương tâm cứ bị cắn rứt mãi. Chiều nay, đi ngang qua nhà thờ, dừng lại nơi cửa, nghe lóm được một câu, tưởng cha Orione đã biết rõ câu chuyện của mình, nên núp rình, định bóp cổ giết cha để thủ tiêu.

Y nói: – “Tôi cần một chút bằng an mà mấy chục năm nay tôi không có được”.

Thế rồi, cùng nhau đi trên đường tối, tên lạ mặt say sưa nghe cha Orione nói về Thiên Chúa Cha giàu lòng thương xót, nói về Chúa Giêsu là Người Cha nhân hậu, Đấnh Chăn Chiên lành…

Ông xin chịu phép Giải Tội khi đang đi trên đường. Cha Orione đã cầu nguyên để chờ được giây phút nầy thôi.

Nguồn bình an thật sự đến với người lạ mặt đã thao thức bồn chồn mấy chục năm trời vì đã giết mẹ mình. Y quá sung sướng và luôn miệng cám ơn Chúa. Y xin cha Orione cứ đơn cử câu chuyện của ông khi cha giảng về lòng nhân từ của Chúa trong phép Giải Tội.

159. Linh mục quản xứ và tinh thần giáo xứ

Khi đến nhậm chức quản xứ tại giáo xứ Sainte-Suzanne, linh mục Ryckmans thổ lộ:

– “Tôi đã làm cha sở ở đây được 15 năm. Thời gian 15 năm trôi qua làm tôi ngạc nhiên không phải vì sự lâu dài của nó, mà chính vì sự xảy đến quá nhanh của nó. Cha ông chúng ta đã phải góp công vào hàng trăm năm, mới xây dựng được những nhà thờ chính tòa. Phần tôi, tôi nghĩ rằng: tạo được một tinh thần giáo xứ cho giáo xứ mình, thật là một công việc khó hơn xây dựng một nhà thờ chính tòa. Vì thế, tôi tưởng 15 năm làm linh mục quản xứ cũng không thấm gì. Nhưng tôi nhận thấy có một điều rất hay, là sau một vài năm đầu cố gắng, tôi đã thấy giáo xứ mình trở nên sống động, nhà thờ được sạch sẽ hơn, được trang hoàng đẹp đẽ hơn, và, mặc dầu luôn luôn có những cơn khủng hoảng, những cuộc thăng trầm, giáo xứ tôi vẫn không ngừng vươn lên. Một bà lớn tuổi đến từ giả tôi. Bà buồn tiếc vì phải đi theo con cháu đi xa khỏi giáo xứ “của bà”. Bà nhấn mạnh hai chữ “của bà”. Một người khác là một sĩ quan. Ông phải đi ra nước ngoài vì nhiệm vụ. Ông cảm động cầm tay tôi: “Thưa cha, ra đi, con chỉ tiếc hai điều: bỏ mẹ già ở lại và phải lìa xa giáo xứ của con”. Và gia đình nào trong giáo xứ cũng nói với tôi: “Ở đây, ở trong giáo xứ nầy, có cha lo lắng cho chúng con”.


160. Hiệu quả khốc hại

Chắc có nhiều kẻ vô phước đi sâu vào con đường tội lỗi đầu tiên, không do họ, nhưng do cha mẹ họ và do những người giáo dục họ. Vì, nếu được giáo dục tử tế ngay khi còn nhỏ, họ sẽ trở nên tốt lành; và trái lại, nếu không được giáo dục tử tế ngay khi còn nhỏ, họ sẽ trở thành thối nát cho xã hội.

Ngày kia, toà án Paris tại Pháp lên án xử tử cậu Naquère mới 15 tuổi.

Khi nghe toà lên án xử tử mình, Naquère la lên:

– “Tôi tha cho các quan án. Tôi tha cho xã hội. Nhưng trong phòng nầy, có một người tôi không thể tha được, đó là cha tôi. Ông ta đã giáo dục tôi trong sự vô đạo. Nếu được giáo dục cách khác, chắc tôi sẽ không lên máy chém.”


161. Nhờ thấy gương đạo đức của người khác mà lên tinh thần

Ngày kia, đang khi quá buồn phiền và thất vọng, Ozanam ghé vào nhà thờ Saint-Étienne-du-Mont.

Trong nhà thờ lúc đó, Ozanam thấy có một số phụ nữ đang lặng lẽ cầu nguyện. Ozanam cũng để ý thấy một người đàn ông đang quỳ im lặng cầu nguyện lúc đó trong nhà thờ.

Bổng Ozanam giựt mình khi biết rõ người đàn ông nầy là nhà vật lý danh tiếng nhất hiện nay của thế giới: nhà bác học Ampère. Nhà bác học nầy đang cung kính quỳ trước Mình Thánh Chúa, nhắm mắt, chìm đắm sâu xa trong sự cầu nguyện.

Thấy gương đức tin mạnh mẽ của nhà bác học Ampère nầy, Ozanam lên tinh thần. Chàng cảm thấy hổ thẹn về sự hèn nhát của mình khi để cho lòng mình buồn phiền, xao xuyến, mất lòng trông cậy vào Chúa. Chàng sốt sắng cầu nguyện và phó thác đời mình trong bàn tay nhân lành của Chúa.

Khi ra khỏi nhà thờ, Ozanam cảm thấy mình quá hạnh phúc và tràn đầy can đảm.

 

162. Một bài học quá đích đáng cho một kẻ vô thần

Tại một bữa tiệc sang trọng, người ta bàn cải về sự hiện hữu của Thiên Chúa.

Một ông đại tướng ngạo mạn phát biểu:

– “Thời đại nầy mà còn tin những chuyện tầm phào như vậy nữa sao? Đối với tôi, tôi không bao giờ mường tượng ra được cái ông mầu nhiệm mà người ta gọi là Thiên Chúa.”

Nhà văn Alexandre Dumas, một trong những vị khách được mời dự tiệc nầy, trả lời một cách chua cay ngay:

– “Thưa đại tướng, tôi có nuôi trong nhà, hai con chó săn, hai con khỉ và hai con vẹt. Các con vật nầy cũng hoàn toàn đồng ý với đại tướng như vậy.”

Nhiều vị khách trong bữa tiệc nầy hả dạ mĩm cười vì thấy nhà văn Alexandre Dumas đã dạy cho kẻ vô thần nầy một bài học quá đích đáng.

 

163. Nhà bác học Pasteur từ chối nhận một triệu đồng.

Ngày kia, có người đề nghị mua nhà bác học Pasteur một triệu đồng nếu nhà bác học nầy bằng lòng bán bằng phát minh của mình.

Khi biết được chuyện nầy, nhà vật lý học Bertin, bạn của nhà bác học Pasteur, khuyên ông một câu tuyệt vời như sau: “Từ chối đi, Pasteur, hãy dành sự phát minh của bạn cho mọi người”.

Pasteur liền từ chối một triệu đồng trong tầm tay của mình vì ông muốn dành sự phát mình của mình cho Tổ Quốc và cho Thế Giới.

 

164. Tôi là người Kitô-hữu.

Thánh Concorđiô bị bắt giam vì Đạo.

Trong phiên xử án, quan toà Torquatô hỏi: – “Ông là ai? Và người ta gọi ông thế nào?”

Thánh Concorđiô trả lời ngay: – “Tôi là ai? Bẩm quan, tôi là người Kitô-hữu”.

Quan toà tức tối, đập bàn, quát tháo: -“Ta không nói chơi đâu. Ta không hỏi ngươi có đạo hay là không. Ta chỉ muốn biết tên ngươi mà thôi.”

Thánh Concorđiô thong thả trả lời một cách đầy xác tín: -“Tôi đã nói rồi: tôi là người Kitô-hữu. Tên tôi, do Chúa Kitô mà ra. Tôi thuộc về Chúa Kitô. Sống chết, tôi muốn phụng sự Ngài.”

Quan toà quá tức, truyền lệnh bắt Concorđiô chịu những cực hình ghê rợn.

Thánh Concorđiô không nhượng bộ.

Trước khi tắt thở, thánh Concorđiô còn nói lên một lần nữa: – “Tôi là người Kitô-hữu”.

 

165. Ngươi thuộc về Cicero.

Thánh Hiêrônimô say mê đọc nhà vănCicero.

Ngày kia, trong một giấc mơ, ngài thấy mình được thiên thần dẫn đến trước Toà Chúa Giêsu phán xét.

– “Ngươi là ai?”

– “Lạy Chúa, con là người Kitô-hữu”.

Nhưng Chúa Giêsu nghiêm nghị lên án Hiêrônimô: – “Mentiris! Nam Ciceronianus non Christianus es.” (Câu tiếng La Tinh nầy có nghĩa: “Ngươi nói láo! Ngươi thuộc vềCicero, chứ không phải là Kitô-hữu”.

 

166. “Ta thật vô phước nếu…”

Tướng Carreau bị thương nặng, sắp chết.

Sau khi được chịu Các Phép sau hết, ông cầm lấy Thánh Giá mà vợ ông đã treo vào cổ ông, nói với các bạn binh sĩ của mình:

– “Các bạn hãy can đảm lên! … Giữa các sự cực nhọc và đau khổ của mình, các bạn đừng quên rằng cuộc đời là vắn vỏi và ta thật vô phước nếu khi chết, ta thấy rằng ta đã không hiểu biết, đã không thờ lạy và đã không bênh vực Chúa Giêsu Kitô”.

 

167. Một kẻ thù của Chúa Giêsu đã đổi lòng.

Nhà thông thái P. Tichmann đã viết rất nhiều sách chống lại Giáo Hội và chống lại Chúa Giêsu. Nhưng khi ông cố sức tìm kiếm những lý lẽ trong Cựu Ước để chứng minh Chúa Cứu Thế chưa đến thì ông đã đổi lòng. Vì sao? Vì ông thấy những lời các tiên tri trong Cựu Ước đã được hoàn toàn thực hiện trong Chúa Giêsu. Ông thốt lên: “Cái khăn bịt mắt của chúng ta thật là dày bởi vì chúng ta không nhận thấy một chân lý rõ ràng hơn mặt trời.”

Và P. Tichmann, kẻ thù của Chúa Giêsu, đã trở lại Đạo Công Giáo để trở nên một Phaolô mới của Ngài.

 

168. Lời Chúa làm cho chúng ta ăn năn trở lại và nên thánh

Dân thành Ninivê trụy lạc, đã bừng tỉnh dậy, nhận biết những lỗi lầm của mình, nên đã ăn năn trở lại, khi nào? – Khi nghe Lời Chúa qua miệng ngôn sứ Giôna.

Vua Đavít phạm hai tội quái gỡ, ngoại tình và giết người, nhưng đã ăn năn trở lại và đã trở nên một vì vua thánh thiện, khi nào? – Khi nghe Lời Chúa qua miệng ngôn sứ Nathan.

Augustinô bắt đầu xấu hổ về những lỗi lầm của tuổi trẻ, ăn năn trở lại với Chúa, và sau đó, đã trở nên một trong những giám mục danh tiếng nhất của Giáo Hội, khi nào? – Khi nghe thánh Ambrôsiô giảng Lời Chúa: “Phước cho ai có lòng trong sạch vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa.”

Phanxicô Xaviê từ bỏ những vinh sang của cuộc đời, ra đi truyền giáo đắc lực cho Giáo Hội, đã trở nên vị thánh bổn mạng các xứ truyền giáo, khi nào? – Khi nghe bạn Inhaxiô thủ thỉ Lời Chúa bên tai: “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn, nào được ích chi?”

 

169. Tại sao các vua ít thánh?

Khi sắp chết, vua Charles VIII nước Pháp hỏi các quan thân cận: – “Tại sao ít thấy các vua trong số các thánh?”

Khi thấy không ai trả lời được, vua liền trả lời: – “Tại vì xung quanh các vua, có quá nhiều kẻ dua nịnh. còn kẻ dám nói sự thật, thì rất ít.”

 

170. “Chúng cầu nguyện cho ông đó.”

Hùng và Hoa luôn cầu nguyện: – “Lạy Chúa, xin cho cha chúng con đừng bỏ Chúa.”

Lúc ấy, trong giáo xứ, có mở Phúc Chuyến. Mọi người đều đến nhà thờ nghe giảng và xưng tội, chỉ có một người cứng cổ, không chịu đi, đó là cha của Hùng và Hoa.

Chỉ còn một ngày nữa là hết Phúc Chuyến. Tối đó, khi đang ngủ, ông bỗng thức dậy vì nghe có tiếng con nít đọc kinh. Ông hỏi vợ: – “Sao các con mình chưa đi ngủ cho rồi?”

Vợ trả lời: – “Chúng cầu nguyện cho ông đó.”

Ông cảm động.

Sáng mai, ông đến nhà thờ, dự Phúc Chuyến và đi xưng tội.


171. “Kính mừng Maria và ta luôn tiến lên!”

Khẩu hiệu của thánh Orione là: “Ave Maria e sempre avanti!” (câu tiếng Ý nầy có nghĩa là: “Đọc một Kinh Kính Mừng xong rồi, tôi luôn luôn tiến lên!”

Ý ngài muốn nói như sau: Mỗi lần gặp trở ngại chận đứng tôi lại, mỗi lần gặp khó khăn cản trở bước tiến của tôi, mỗi lần gặp thử thách làm cho tôi dễ ngã quỵ, tôi dừng lại, sốt sắng đọc một Kinh Kính Mừng xin Đức Mẹ Maria ban ơn giúp sức, rồi tin tưởng vào sự hộ phù của Đức Mẹ, tôi luôn tiến lên, bất chấp trở ngại đang cản trở tôi, bất chấp khó khăn đang chận đứng tôi, bất chấp thử thách tìm ácch quật ngã tôi.

Đây thật là một khẩu hiệu nói lên lòng trông cậy mạnh mẽ của chúng ta đối với Đức Mẹ Maria: “Kính Mừng Maria, và ta luôn tiến lên!”

 

172. Hãy nhìn lên cao để khỏi sợ! Hãy nhìn lên Chúa để khỏi run!

Một em bé làm việc dưới tàu thuỷ. Ông thuyền trưởng hỏi em:

– “Con có biết trèo không?”

– “Thưa thuyền trưởng, con trèo rất giỏi. Con đã từng trèo những cây rất cao.”

– “Vậy thì con thử trèo lên đỉnh cột buồm xem.”

Em bé nhanh nhẹn trèo lên cột buồm. Em trèo lên, trèo lên.

Con tàu bị sóng đánh, lắc qua lắc lại, chòng chành dữ dội.

Em bắt đầu run. Em nhìn xuống. Em chóng mặt. Em sợ rớt.

Thấy mặt em tái mét và toàn thân em run lẩy bẩy, ông thuyền trưởng nói to: – “Ớ con, con đừng nhìn xuống mà chóng mặt. Con hãy nhìn lên cao! Con cứ nhìn lên cao!”

Em bé nhìn lên cao. Em không còn bị chóng mặt nữa. Em không còn lo âu sợ hãi nữa. Và em leo lên đến tận đỉnh cột buồm.

Con thuyền đời củav mỗi một người chúng ta đang ở trên biển trần gian nầy, bị sóng gió của ma quỷ và thế gian vùi dập, tấn công. Chúng ta hãy nhìn lên Chúa. Chúng ta hãy nhìn lên Mẹ. Như vậy, chúng ta sẽ không bao giờ cam chịu đầu hàng, cam chịu thất bại. Vì sức mạnh của chúng ta từ trên cao mà xuống. Vì sức mạnh của chúng ta từ Chúa, từ Mẹ mà ra.

 

173. Chúng ta chỉ đề phòng đối với những ai không sợ Chúa mà thôi.

Ông kia đi dọc theo một sông lớn, trên con đường vắng vẻ.

Ông gặp một người rất ghét ông. Người nầy giằng mặt ông với câu nói sau đây: “Nầy, nếu ta không sợ Chúa thì ta đã quăng ngươi xuống sông nầy rồi.”

Nghe vậy, ông nầy liền vui vẻ trả lời: “Bao lâu ông còn sợ Chúa, bấy lâu tôi không sợ ông.”

Câu trả lời của ông nầy dạy chúng ta một bài học quá hay: kẻ nào sợ Chúa thì không dám phạm tội, không dám làm điều dữ. Còn kẻ nào không sợ Chúa thì sẵn sàng phạm đủ mọi tội và làm tất cả mọi điều dữ bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào.

Vì thế, đối với ai kính sợ Chúa, chúng ta khônng cần đề phòng.

Còn đối với những ai không kính sợ Chúa, chúng ta cần phải luôn luôn đề phòng.

 

174. Em không sợ.

Byron, thi sĩ người Anh, tả câu truyện có cảnh sau đây:

Sóng gió nổi lên dữ dội. Con tàu chắc chắn thế nào cũng chìm. Các thuỷ thủ, tuy đầy kinh nghiệm và hết sức gan dạ, cũng sợ tái mét. Thế mà vẫn có một em nhỏ ngồi dựa vào cột buồm, nhìn nước nhìn trời một cách thản nhiên.

Các thuỷ thủ hét to: – “Ê, mầy không sợ sao?”

Em bé mĩm cười: – “Em sợ gì? Cha em đang cầm lái con tàu nầy.”

Chúa toàn năng trên trời đang cầm lái con thuyền đời của chúng ta ở trần gian. Chúng ta lo sợ gì?

 

175. Lời Chúa đánh động lòng người nghe.

Thánh Antôn Pađôva quả quyết: “Ai sốt sắng chăm chỉ nghe Lời Chúa, thế nào người đó cũng được rỗi linh hồn.

Trong khi giảng Lời Chúa, thánh Antôn Pađôva nhiều lần phải dừng lại vì có những tiếng rầm rầm trong nhà thờ nổi lên: người thì than: “Lạy Chúa Giêsu, xin thương xót con!”, kẻ thì than: “Lạy Chúa Giêsu, con sẽ không phạm tội nữa!”…

 

176. Khác nhau ở chỗ đi bằng hai chân và đi bằng bốn chân

Một người vô thần kia huyênh hoang nói rằng ông ta không có linh hồn.

Khi nghe vậy, một người liền hỏi ông. Chúng ta hãy lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người nầy.

– “Ông không có linh hồn phải không?”

– “Phải.”

– “Mấy con vật cũng không có linh hồn phải không?”

– “Phải.”

– “Vậy thì ông và các con vật giống nhau.”

– “Giống thế nào được? Tôi là con người. Con vật là con vật.”

– “Phải rồi. Ông là con người, con vật là con vật, nhưng hai bên giống nhau vì cả hai không có linh hồn, chỉ khác nhau ở chỗ là ông đi bằng hai chân, còn con vật thì đi bằng bốn chân.”

 

177. Chủ chăn cần đạo đức thánh thiện trên hết

Phải vượt trổi về mặt đạo đức thánh thiện, đây là điều kiện quan trọng hơn hết của một linh mục quản xứ.

Kinh nghiệm đau đớn của lịch sử Giáo Hội cho thấy: linh mục thông thái mà không đạo đức thánh thiện thì trước sau gì cũng phản lại Giáo Hội, hoặc không phản lại Giáo Hội thì cũng gây ra nhiều gương xấu nặng nề cho Giáo Hội.

Đọc câu truyện sau đây, chúng ta thấy buồn cười nhưng nhận thức được chân lý quan trọng về người đứng ra phục vụ Giáo Hội phải là người đạo đức thánh thiện trước hết.

Năm 1904, khi Đức Hồng Y Xêlêxiô, Tổng Giám Mục Palermo, qua đời. Một phái đoàn đạo và đời của thành phố nầy đến Rôma, xin gặp Đức Thánh Cha Piô X để trình lên nguyện vọng có một tân Tổng Giám Mục Palermo có bằng tiến sĩ thần học.

Nhớ lại con đường ơn kêu gọi của mình, Đức Thánh Cha Piô X trả lời một cách gián tiếp: – “Cha biết có một linh mục, khi được làm cha sở, thì không có bằng cấp gì; khi được đặt làm kinh sĩ, cũng không có bằng cấp gì; khi được đặt làm Giám Mục, cũng không có bằng cấp gì; khi được chọn làm Giáo Hoàng, cũng không có bằng cấp gì. Và đó, chính là Cha đang nói với các con đây”.

Đức Giáo Hoàng Piô X muốn dạy cho mọi người biết: điều quan trọng trước nhất của một người đứng ra phục vụ Giáo-Hội và các linh hồn, phải là sự đạo đức thánh thiện.

 

178. Nói nhỏ khi cầu nguyện và nói to khi giảng

Một giáo dân kia hỏi cha Vianê một câu tinh nghịch: – “Lạy cha, khi cha cầu nguyện thì chúng con nghe cha nói nhỏ, còn khi cha giảng thì chúng con nghe cha nói to.”

Cha sở họ Ars liền trả lời một cách vui vẻ: “Khi cha giảng, cha giảng cho những người điếc, cho những những người ngủ gục. Còn khi cha cầu nguyện, cha cầu nguyện với Chúa là Đấng không điếc.”

 

179. Xưa: quá đẹp ! Nay: quá xấu !

Bà hoàng hậu Isabella cai trị triều đình Tây Ban Nha trong sự huy hoàng lộng lẩy. Nhiều quan hãnh diện trong việc phục vụ hoàng hậu, trong đó, có Phanxicô Borgia.

Ngày kia, bà hoàng hậu qua đời. Phanxicô Borgia được giao cho công việc: trước khi chôn, mở quan tài hoàng hậu ra để xem mặt một lần cuối cùng.

Chao ôi ! Ghê tởm khủng khiếp: xưa, quá đẹp; nay, quá xấu.

Sau đó, Phanxicô Borgia bỏ mọi sự để đi tu.

Đó là thánh Phanxicô Borgia, bề trên Dòng Tên.

 

180. Hãy cầu nguyện! Hãy cầu nguyện! Hãy cầu nguyện! Đừng bao giờ ngưng cầu nguyện!

“Trong tất cả các bài tôi giảng và các bài tôi viết, tôi không bao giờ muốn làm việc gì khác, ngoài việc muốn thường xuyên lặp đi lặp lại rằng: “Hãy cầu nguyện! Hãy cầu nguyện!”

“Trong những sách mà tôi đã sáng tác, tôi không tin rằng có một cuốn sách nào ích lợi hơn cuốn “Phương thế vĩ đại của sự cầu nguyện”, và nếu có thể, tôi muốn in ra bao nhiêu cuốn sách nầy cho bấy nhiêu tín hữu trên mặt đất để có thể phân phát cho tất cả mọi người và để làm cho tất cả mọi người hiểu biết rằng điều cần thiết cho tất cả chúng ta là cầu nguyện để được rỗi linh hồn … Tôi nói điều nầy, tôi lặp lại điều nầy và tôi lặp lại điều nầy suốt đời tôi: việc rỗi linh hồn tuỳ thuộc vào sự cầu nguyện; và tôi ao ước rằng tất cả các tác giả trong những cuốn sách của họ, tất cả những nhà giảng thuyết trong những bài giảng của họ, tất cả cả những linh mục giải tội nơi toà cáo giải đều nhấn mạnh về sự cần thiết của sự cầu nguyện, đều nói và lặp lại không ngừng rằng: Hãy cầu nguyện! Hãy cầu nguyện! Hãy cầu nguyện! Đừng bao giờ ngừng cầu nguyện!”

Đó là những lời đầy xác tín về sự cầu nguyện của thánh tiến sĩ giám mục Anphôngsô Liguori, đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế.


181. Hiệu quả của lời cầu nguyện và những sự hy sinh của các trẻ nhỏ.

Các trẻ nhỏ có một tâm hồn trong sạch và đơn sơ. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu khen các trẻ nhỏ, yêu thương đặc biệt các trẻ nhỏ. Lời cầu nguyện và sự hy sinh của các trẻ nhỏ, vì thế, rất đẹp lòng Chúa và làm cho Chúa ban nhiều ơn cho những người lớn, nhất là ơn ăn năn hối cải.

Mỗi lần muốn xin Chúa ban một ơn trọng đại nào, như ơn hối cải cho một tội nhân, thánh Vianê thường hội các em nhỏ lại, dẫn các em nầy vào Nhà Thờ, đến trước Nhà Tạm, cùng các em giăng tay như hình Thánh Giá và cầu nguyện xin cho được ơn ấy.

Nhiều vị thánh cũng làm như vậy vì các ngài tin tưởng rằng sự hy sinh và lời cầu nguyện của các em nhỏ rất đẹp lòng Chúa và thế nào cũng được Chúa nhậm lời.

 

182. Nơi nào có Phêrô, nơi đó mới có Giáo Hội!

Hoàng đế Nã Phá Luân Đệ Nhất của nước Pháp muốn lập một Giáo Hội tự trị. Ông muốn Giáo Hội nầy độc lập khỏi Giáo Hội Rôma. Ông muốn Giáo Hội nầy có quyền định đoạt mọi vấn đề theo như ý muốn của ông, chứ không lệ thuộc vào Đức Giáo Hoàng tại Rôma.

Để thực hiện việc nầy, hoàng đế Nã Phá Luân Đệ Nhất ra lệnh triệu tập một hội nghị gồm tất cả các giám mục trong nước Pháp vào ngày 17 tháng 6 năm 1811.

Các giám mục nước Pháp đến dự hội nghị nầy do hoàng đế triệu tập. Nhưng hội nghị nầy đã tan rã ngay trong phiên họp đầu tiên. Vì sao? Vì có một vị giám mục nước Pháp lúc đó, bất chấp lời đe dọa của hoàng đế, đã phát biểu mạnh mẽ ngay trong phiên họp đầu tiên nầy:

– “Phêrô ở đâu? Giáo Hội ở đâu? Nêu không có Phêrô, không thể nào có Giáo Hội ở đây, và chúng ta đang làm việc chống lại Chúa Kitô!”

Nghe lời phát biểu đầy cương quyết như trên, các giám mục Pháp liền tự động giải tán. Và hội nghị nầy thất bại.

 

183. Gương vâng phục của môt vị tổng giám mục

Việc Đức Tổng Giám Mục Fénelon tùng phục Đức Giáo Hoàng Inôsentê XII đã để gương vâng phục rạng rỡ lại cho hàng giáo sĩ.

Đức Cha Fénelon là Tổng Giám Mục danh tiếng của giáo phận Cambrai nước Pháp vào đầu thế kỷ XVIII. Ngài được mọi người thán phục và kính nể vì ngài đạo đức và thông thái.

Ngài sáng tác cuốn sách thiêng liêng rất hay, nhan đề “Cắt nghĩa các câu châm ngôn của Các Thánh” (Explication des maximes des Saints).

Ngày kia, khi sắp lên tòa giảng để giảng một bài quan trọng trước một cử toạ đông người đang thán phục, ngài được tin Đức Giáo Hoàng Inôsentê XII đã lên án cuốn sách của ngài và cấm lưu hành.

Đến giờ giảng, ngài vẫn bình tĩnh bước lên tòa giảng, nhưng không phải để giảng bài ngài dọn, mà để giảng một bài về sự tuân phục đối với Giáo-Hội. Ngài nói: “Đức Thánh Cha đã lên án cuốn sách của cha. Cha xin hoàn toàn tuân phục quyền bính Giáo Hội cho đến chết để làm gương cho anh em”.

Và để tỏ lòng tuân phục công khai một cách khiêm nhượng, ngài cho khắc cảnh thiên thần đang dày đạp dưới đất những tác phẩm bị Giáo Hội lên án, trong đó có cuốn sách của ngài, nhan đề “Cắt nghĩa các câu châm ngôn của Các Thánh”.

 

184. Đừng bao giờ thất vọng, rút lui và đầu hàng.

Một vị tướng thắng trận kia kể rằng: “Cánh quân bên hữu tôi đã bị đánh bật rồi. Cánh quân bên tả của tôi đã phải rút lui. Tôi chỉ còn lại cánh quân ở giữa. Tôi dùng cánh quân ở giữa nầy để tấn công. Tôi tấn công, và tôi thắng trận.

Các bạn cũng vậy. Đừng bao giờ thất vọng. Đừng bao giờ rút lui. Đừng bao giờ đầu hàng. Các bạn hãy tấn công tội lỗi, hãy tấn công trụy lạc, hãy tấn công biếng nhác, hãy tấn công sự sợ dư luận, hãy tấn công các cơn cán dỗ, hãy tấn công các nghiêng chiều tình dục.

Cánh quân bên hữu của các bạn có thể đã bị tan rã.

Cánh quân bên tả của các bạn đã có thể bị hỗn loạn.

Nhưng các bạn vẫn còn cánh quân ở giữa: các bạn vẫn còn đức tin mạnh mẽ, các bạn vẫn còn lòng đạo đức sốt sắng, các bạn vẫn còn lòng hy sinh đại độ, các bạn vẫn có còn nhiều người đi theo lý tưởng như các bạn, các bạn vẫn còn Giáo Hội, các bạn vẫn còn có Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Dùng cánh cửa giữa nầy để tấn công, để sống tốt đẹp, để vươn lên cao thượng, và các bạn sẽ thắng trận.

 

185. Can đảm là lẽ sống!

Khi tông du qua Mỹ, Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II có một cuộc gặp gỡ với giới trẻ tạiLos Angeles. Khi kết thúc cuộc gặp gỡ nầy, một thanh niên Mỹ cụt hai tay, dâng lên Đức Thánh Cha một bài hát nhan đề: “Can đảm là lẽ sống. Khi tôi hát là khi tôi ngợi khen Chúa.”

Anh ta vừa hát vừa đánh đàn bằng hai ngón chân.

Khi anh ta chấm dứt, Đức Thánh Cha cảm động dến ôm hôn anh ta và noi: “Tony, Tony, anh là một người vô cùng can đảm.”

Giới trẻ đâu phải là giới hèn nhát. Giới trẻ say mê lý tưởng can đảm và anh hùng. Giới trẻ luôn hướng lên cao. Giới trẻ tận tâm, tận lực phục vụ Thượng Đế, Tổ Quốc và Đồng loại.

 

186. Đức Mẹ Lộ Đức với con một gia đình phạm pháp

Tại Lộ Đức hiện nay, bao nhiêu phép lạ đang còn xảy ra, đang còn tiếp diễn.

Một trong những điều lạ nhất tại Lộ Đức là tại sao Đức Mẹ lại chọn một em bé gái để chuyển lời của Ngài đến cho toàn thế giới. Mà em bé nầy, em Bernadette, lại nghèo nàn, vô danh, bất tài, đau yếu, thuộc về một gia đình mà trong dòng họ của gia đình nầy, có đến bảy người bị tù.

Đây là điều làm cho ông cảnh sát trưởng tại Lộ Đức, sau nhiều năm điều tra về Bernadette, vẫn còn nghĩ ngợi. Hỏi lý do tại sao ông không tin lời khai của Bernadette, ông đáp rằng thật khó cho ông tin được rằng một bé gái không biết đọc biết viết, thuộc một gia đình nghèo nhất làng, một gia đình có lý lịch phạm pháp, lại được Đức Mẹ hiện ra.

Thật là ngỡ ngàng: một bé gái có gương mặt xanh xao, má cóp vì suy dinh dưỡng, đau yếu bệnh hoạn, mù chữ, thuộc gia đình bị xã hội lên án, lại có một tâm hồn trong sạch và can đảm đến thế, đến đổi đã được Đức Mẹ Chúa chọn làm đặc sứ của mình.

 

187. Thánh trẻ Saviô làm gương cho con cái các bạn

Khi được rước Chúa lần đầu, Saviô viết nơi một tờ giấy khẩu hiệu sống của mình: “La morte, ma non i peccati!” (câu tiếng Italia, có nghĩa là: “Thà chết chẳng thà phạm tội!”)

Khi được thánh Bosco hứa thưởng, Saviô viết trong tờ giấy xin thưởng: “Xin Cha giúp con nên thánh.”

Tâm hồn của thánh trẻ Saviô quá đẹp.

Các bạn là bậc cha mẹ, hãy treo cao gương của thánh trẻ Saviô cho con cái mình bắt chước!

 

188. Tại sao người ta chống đối Chúa Giêsu?

Đức Tổng Giám Mục Bossuet đưa ra ba lý do: “Vì kiêu ngạo, họ không muốn tỏ ra khiêm nhượng để tìm hiểu những điều cao siêu Chúa dạy; vì theo xác thịt và dục vọng, họ không muốn cởi bỏ xác thịt của mình để đi vào những điều tinh thần như Chúa muốn; vì tội lỗi và hư đốn, họ không thể chịu đựng được những lời quở trách của sự thật.”

 

189. Nhưng tôi còn sang trọng hơn nhiều!

Thánh Agata bị bắt vì đạo. Người ta điệu nàng đến toà án. Quan toà hỏi: – “Mày là ai?”

Agata hiên ngang đáp lại trước mặt mọi người: – “Bẩm quan, tôi là Agata, thuộc dòng dõi sang trọng. Nhưng tôi còn sang trọng hơn nhiều vì tôi là người Kitô-hữu.”

Quan toà ra lệnh xử tử cô thiếu nữ gan dạ nầy. Và Giáo Hội có một vị nữ thánh anh hùng: nữ thánh Agata đồng trinh tử đạo.

 

190. Đêm cuối cùng tang thương trở thành đêm hạnh phúc thiên đường!

Bà vợ làm ăn vất vả để nuôi đoàn con còn nhỏ vì chồng bà đã chết trong khi đang làm việc cho một công ty.

Bà vợ nầy đang gặp một cơn hoạn nạn to lớn: công ty cáo buộc chồng bà tham nhũng, thụt két và kiện bà ra toà án.

Khi ra toà án, bà chịu thua vì chồng bà đã thâm lạm tài sản của công ty, mà bà không thể nào chứng minh ngược lại. Toà án ra lệnh tịch thu nhà cửa của bà để giao lại cho công ty.

Đêm cuối cùng tang thương đã đến vì ngày mai là hạn chót, bà cùng con cái phải xách gói ra đi.

Sau buổi đọc kinh tối như thường lệ, bà thúc giục các con đi ngủ. Về phần mình, bà thinh lặng cầu nguyện trong thổn thức và đau thương: ngày mai, không còn ở được trong ngôi nhà thân thương nầy nữa.

Bỗng có tiếng đứa con út réo lên:

– “Mẹ ơi, có con đốm đốm bay vào nhà mình. Mẹ bắt cho con đi, mẹ.”

– “Con ơi, đừng làm rộn mẹ, để mẹ im lặng cầu nguyện một chút.”

Một lúc sau, tiếng đứa con út lại réo lên:

– “Mẹ ơi, bắt con đốm đốm cho con rồi con mới ngủ.”

Biết là không thể nào làm cho đứa con út mình yên được, bà dừng cầu nguyện lại, mở mắt ra, định bắt con đốm đốm cho đứa con út khỏi làm rộn.

Bà không thấy con đốm đốm đâu hết. Bà nói với đứa con út: “Không có con đốm đốm nào cả!”

Đứa con út liền lồm cồm ngồi dậy và chỉ tay về phía cái tủ: – “Thưa mẹ, con đốm đôsm chui xuống dưới cái tủ.”

Chiều con, bà mẹ đau khổ nầy đi về phía tủ và đưa tay xuống dưới tủ để tìm bắt con đốm đốm cho con.

Bỗng bà lạnh người: bà lôi ra không những con đốm đốm, mà còn lôi ra được một đống hồ sơ biên lai. Đây là những vật mà Toà Án đòi bà phải có để chứng minh chồng bà vô tội, nhưng bà đã tìm suốt mấy tháng trời không ra.

Giao con đốm đốm cho con xong, bà ôm lấy đống biên lai, nhìn lây Cây Thánh Giá, khóc ròng nức nở. Bà sung sướng nghĩ đến ngày mai: thay vì bị Toà Án ra lệnh tịch thu nhà cửa, bà sẽ được Toà Án tuyên bố thắng cuộc, bà sẽ không còn mất nhà mất cửa nữa, bà sẽ được công ty đền bù tiền án phí…

Và trên giường ngủ, đêm cuối cùng tang thương đó bỗng trở nên đêm hạnh phúc thiên đường: bà thầm thỉ suốt đêm lời tạ ơn Chúa, Đấng không bao giờ bỏ rơi những ai hết lòng trông cậy, chạy đến cầu nguyện với Ngài.

Chúa thật tài tình! Chỉ cần một con đốn đốm nhỏ cũng đủ làm thay đổi cả một tình thế tuyệt vọng!

 

191. “Họ làm nhiều hơn tất cả những người khác đó!”

            Tại Tôrinô, miền bắc nước Italia, linh mục Cottolengo lập một nhà từ thiện phi chính phủ, với một mục đích quá liều lĩnh: bất cứ ai đau ốm gì, bất cứ ai mắc bệnh tật gì, mà bị hất hủi, bị bỏ rơi, bị thiếu thốn, thì cứ đem đến cho Piccola Casa Della Providenza (Nhà Nhỏ của Thiên Chúa Quan Phòng), nơi đây, họ sẽ được chăm sóc hết sức tận tâm và miễn phí. Đặc biệt là Nhà Từ Thiện nầy không có ai lo tài chánh, chỉ mong chờ vào sự giúp đỡ hảo tâm và nặc danh của các ân nhân, với điều kiện nầy là các ân nhân phảii được giấu tên.

            Một số người yếu đúc tin, than phiền rằng Nhà Từ Thiện nầy chứa những kẻ già yếu, bệnh tật, không làm ích gì được, chỉ thêm gánh nặng cho người khác.

            Có người đến can thiệp với linh mục Cottolengo: – “Những người khác thì có ích đôi chút, còn những người mà linh mục nhận vào thì…”

            Linh mục Cottolengo cướp lời ngay: – “Thì làm gì à? Chắc chắn là họ không thể lao động, nhưng họ cầu nguyện. Họ cầu nguyện mà ông lại nói họ làm ít à? Họ làm nhiều hơn tất cả những người khác đó!”

192.Mẹ bạn có khoẻ không?

            Trong thời gian đầu tiên của triều giáo hoàng, Đức Thánh Cha Piô X có tiếp một đoàn hành hương của thành Venezia, nơi ngài đã từng làm tổng giám mục.

            Khi sắp ra gặp đoàn hành hương nầy, Đức Thánh Cha Piô X được báo cho biết là trong những người hành hương của phái đoàn nầy, có một viên chức của chính quyền thành Venezia mà ngày trước, rất thù nghịch với ngài khi ngài còn ở Venezia.

            Mĩm cười một cách bí mật, Đức Thánh Cha Piô X kín đáo ra lệnh: “Tốt lắm! Hãy vào nơi bàn cha làm việc, lấy một tràng chuỗi bằng vàng, loại đẹp nhất.”

            Khi vào phòng tiếp tân, Đức Thánh Cha Piô X ân cần vui vẻ hỏi thăm từng người một. Khi đến nơi viên chức nầy, kẻ đã từng thù ghét ngài thậm tệ, Đức thánh Cha Piô X dừng lại lâu. Ngài vồn vã nói với ông:

            – “Hoan hô bạn! Ngọn gió lành nào mang bạn đến đây? Sự hiện diện của bạn làm cho tôi sung sướng không thể tả được. Tại Venezia, những người trong gia đình bạn có mạnh khoẻ không? Mẹ bạn thế nào? Đây là tràng chuỗi bằng vàng, tôi nhờ bạn nhân danh Đức Thánh Cha để trao cho mẹ bạn. Tôi muốn tràng chuỗi nầy có mặt trong gia đình bạn như kỷ niệm của cuộc hành hương nầy. Xin bạn hãy nói với mẹ bạn rằng Đức Thánh Cha chân thành chúc lành cho bà và Đức Thánh Cha           chỉ mong muốn gia đình bạn được tốt đẹp.”

            Nghe vậy, viên chức nầy sụt sùi khóc.

            Khi viên chức nầy cùng với phái đoàn đi xuống thang lầu, nước mắt ông chảy xuống ròng ròng. Ai hỏi ông tại sao ông quá cảm động như vậy, ông chỉ trả lời một câu: “Piô X là một vị thánh.”

193. Vị cha phó tuyệt nhất của cha sở

            Tại hội nghị của những người công giáo Đức ở Coblentz, một diễn giả phát biểu một cách xác tín rằng:

            – “Tờ báo là vị cha phó tuyệt nhất của cha sở. Cha sở chỉ giảng một lần trong tuần, và con chiên phải đến nghe. Còn tờ báo thì giờ nào cũng giảng, và chính tờ báo lại đi đến gặp các bạn.”

            Góp ý của linh mục Emmanuen Nguyễn Vinh Gioang:

            Đó là thời báo chí trong quá khứ, thời rất khó khăn và rất công phu mới làm được một tờ báo.

            Hiện nay, với thời đại a còng (@), kỹ thuật số, điện thoại di động, nhắn tin, ôn lai (on line), blog, truy cập intơnét (internet), ngồi một chỗ mà biết mọi chỗ khắp nơi trên thế giới, tường lửa phai-uôn (firewall) chận chỗ nầy thi ta vượt chỗ khác, máy móc càng ngay càng quá tối tân, càng dễ sử dụng, …., các cha sở có “nhiều vị cha phó quá tuyệt”… Các cha sở hãy cám đội ơn Chúa vì được Chúa cho sinh ra và làm việc trong một thời đại mà không ai có thể bịt mắt và bịt miệng chúng ta được.

194. Từ người thợ đến vị giám muc, … phải làm công tác báo chí.

            Đức Tổng Giám Mục Gibbons đưa ra những lời tâm huyết sau đây:

            – “Hiện nay, tất cả mọi người đều đọc. Vậy phải có những tờ báo tốt, những cuốn sách tốt để chống lại ảnh hưởng của những việc đọc sách báo xấu. Không nhận rõ sự cần thiết nầy là đi ngược lại với thế kỷ,là đi trong sự quờ quạng. Báo chí là một công tác, và người công giáo, từ người thợ đến vị giám mục, từ người giàu đến người nghèo, phải là những người làm công tác báo chí.”

195. Thời giờ thuộc về Chúa

            Tất cả thời gian đều nằm trong tay Chúa: quá khứ thuộc về Chúa, hiện tại thuộc về Chúa, tương lai thuộc về Chúa. Chỉ có Chúa là chủ thời gian vì Chúa là Đấng hằng có đời đời.

            Ông tỷ phú kia đau nặng gần chết. Ông mời bác sĩ giỏi nhất thế giới đến và đưa ra đề nghị: “Bác sĩ hãy làm cho tôi sống thêm một thời gian nữa, tôi sẽ tặng bác sĩ một nửa gia tài kếch sù của tôi.”

            Vị bác sĩ giỏi nhất thế giới nầy lắc đầu lia lịa: “Tôi kê toa thuốc để ông mua uống, hoạ may ông có đỡ chăng. Còn nếu ông muốn sống thêm một thời gian nữa, ông hãy chắp tay cầu nguyện với Thiên Chúa.”

196. Thời giờ rất quý báu!

            Thời giờ rất quý báu vì thời giờ là tiền mua được nước thiên đàng.

            Thời giờ quý báu đến thế, thế mà vẫn có nhiều kẻ phí phạm thời giờ, không biết dùng thời giờ để sống đẹp lòng Chúa. Theo một cuộc điều tra được tiến hành tại một nơi có số người sống đạo lơ là, kết quả cho thấy rằng mỗi năm, họ có 8.760 giờ: họ đi lui đi tới, mất 260 giờ; họ nói chuyện với người khác, mất 310 giờ; họ tắm rửa và sửa sắc đẹp, mất 620 giờ; họ ăn, uống, mất 930 giờ; họ ngủ, mất 2.900 giờ; họ làm việc, mất 3.650 giờ; và họ dành cho các công việc đạo đức: 25 giờ!

197. Chìa khóa nước thiên đàng

            Một thầy dòng đạo đức kia, trước khi chết, xin các cha và các thầy đi lấy chìa khoá nước thiên đàng cho mình.

            Người ta đem đến cho thầy cuốn sách Luật Dòng, thầy lắc đầu.

            Người ta đem đến cho thầy cây Thánh Giá, thầy lắc đầu.

            Người ta đem đến cho thầy tràng Hạt Mân Côi, thầy lắc đầu.

            Người ta đem đến cho thầy một cây kim may, thầy vui vẻ gật đầu và nói trước khi chết: “Tôi đã làm việc bổn phận trong đời tôi vì   Chúa. Đây là chìa khóa nước thiên đàng của tôi.”

            Thầy nầy là ai? Chắc bạn đoán biết: thầy nầy lo việc may vá trong dòng.

198. Tổng thống Lincoln nói lời cám ơn trong nước mắt.

            Mặc dầu có một thời khoá biểu rất bận rộn trong việc tiếp các nhân vật chính trị quan trọng trên thế giới, tổng thống Lincoln của nước Mỹ vẫn chấp thuận cho một bà kia vào gặp khi nghe được báo rằng có một người phụ nữ cao tuổi muốn gặp tổng thống nhưng không muốn nói lý do ra.

            Khi bà vào văn phòng làm việc, tổng thốngLincolnđứng dậy chào và hỏi xem bà cần gì để tổng thống giúp đỡ cho.

            Bà nầy nói rằng mình không đến để xin gì cả. Bà nói bà đã nướng một số bánh bích quy và đem đến dâng lên cho tổng thống vì bà nghe nói rằng tổng thống thích loại bánh bích quy nầy.

Tổng thống Lincoln vô cùng cảm động. Ông nói lời cám ơn trong nước mắt: “Bà là người đầu tiên bước vào văn phong tôi mà không xin gì, không đòi hỏi gì, nhưng lại đem cho tôi một món quà. Tôi xin hết lòng cảm ơn bà.”

199. “Lòng đạo đức của bà quá ngắn!”

            Một bà kia than phiền với Đức Cha De La Mothe, giám mục thành Amiens, về thánh lễ ngày Chúa Nhựt được cử hành quá dài. Đức Giám Mục nầy liền trả lời một câu sâu sắc: “Không phải thánh lễ ngày Chúa Nhựt quá dài đâu, mà chính là lòng đạo đức của bà quá ngắn!”

200. Cầu nguyện còn là cai trị nữa.

            Nhiều nhân vật quan trọng trong chính giới đang đợi Đức Hồng Y Ximenès đến để bàn những vấn đề có liên quan đến đất nước.

            Khi đến gặp họ, Đức Hồng Y nói: “Quý vị đang sốt ruột sao? Vừa rồi, tôi cầu nguyện dưới chân Cây Thánh Giá của tôi. Quý vị nên nhớ rằng cầu nguyện còn là cai trị nữa.”

Xuân Hy Vọng sưu tầm 

Comments are closed.