Môi-sê thụ giáo

0

Có người đã kể về Môi-sê như sau:

 Trước khi được sai đi lãnh đạo cuộc giải phóng dân Do Thái khỏi ách nô lệ bên Ai cập, Môi-sê đã đến thụ giáo với một vị thầy nổi tiếng tại vùng núi Ma-đi-an.
Qui luật tối thượng mà vị này buộc Môi-sê phải giữ trong suốt thời gian thụ huấn là tuyệt đối giữ thinh lặng.
Ngày ngày thầy trò cùng ngao du sơn thủy. Ðứng trước núi non hùng vĩ và bao vẻ đẹp của thiên nhiên, Môi-sê cảm thấy không gì dễ và thích thú cho bằng được ở thinh lặng.
Thế nhưng, một hôm, khi hai thầy trò đang đi dọc theo bờ biển, Môi-sê bỗng thấy một bé trai đang chới với trong nước, và người mẹ kêu la cầu cứu inh ỏi.  Môi-sê không thể giữ im lặng được trước một cảnh tượng như thế.  Ông cất tiếng hỏi thầy:
– Thưa thầy, thầy không làm gì để cứu đứa bé sao?
Nhưng vị thầy làm dấu bảo thinh lặng rồi tiếp tục đi.
Môi-sê bước theo thầy mà lòng không yên chút nào.  Ông cứ suy nghĩ tại sao thầy mình lại nhẫn tâm như thế?  Ði được một đoạn Môi-sê bỗng dừng lại giơ tay chỉ ra biển và nói với thầy:
– Thầy nhìn kìa, cả một chiếc thuyền chở đầy người đang đắm kìa!
Lại một lần nữa Môi-sê được thầy ra lệnh giữ thinh lặng và tiếp tục đi, như thế họ không cần phải quan tâm đến những gì đang xảy ra trước mắt.
Tâm hồn nhạy cảm của Môi-sê càng bối rối thêm nữa. Ông đưa chuyện ấy thưa với Chúa và muốn biết tại sao thầy mình đã cư xử như vậy. Chúa đã biện minh cho cử chỉ của thầy như sau:
– Thầy của con hoàn toàn có lý. Ðứa bé chới với bên bờ biển chỉ là một dàn cảnh để khai mào một cuộc chiến tranh khốc liệt giữa hai dân tộc. Còn chiếc thuyền đang đắm ngoài khơi là thuyền của một bọn cướp đang chuẩn bị tấn công một ngôi làng ven biển. Thầy của con đã có lý, để giữ con đứng bên ngoài những hành động tội ác ấy.

*************

Tư tưởng và hành động của Thiên Chúa thường không giống với tư tưởng và hành động của con người.
Thánh Kinh kể lại rằng Môi-sê đã được nuôi dưỡng trong triều đình Ai cập, nhưng ông vẫn luôn ý thức được nguồn gốc Do Thái của mình.
Một hôm chứng kiến cảnh một người Ai cập hành hạ một người Do Thái. Nhìn chung quanh không thấy có ai, Môi-sê đã ra tay giết chết người Ai cập rồi vùi xác người đó dưới cát. Ngày hôm sau thấy hai người Do Thái đang xâu xé nhau, Môi-sê đến can thiệp. Nhưng một trong hai người đã đe dọa tố cáo ông về tội giết người Ai cập hôm trước. Bị bại lộ, Môi-sê đành rời bỏ cung điện và trốn lên núi.
Môi-sê đã tưởng mình hành động đúng. Ông không biết rằng Chúa đang có một chương trình, một kế hoạch đòi hỏi ông phải suy nghĩ, chờ đợi và kiên nhẫn hơn.

Sống đức tin là một hành trình đi vào kế hoạch của Thiên Chúa. Qui luật tối thượng của cuộc hành trình ấy chính là thinh lặng.

Thinh lặng trước những ồn ào, dành dật của cuộc sống. Thinh lặng trước những đam mê sôi sục và những tính toán đê hèn.

Thinh lặng để không ngừng lắng nghe tiếng Chúa trong từng giây phút, từng biến cố của cuộc sống.

R. Veritas

Comments are closed.