Thầy ơi! Cứu con! – Suy niệm CN 19 TN năm A

0

CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN NĂM A

205

LỜI CHÚA: MT 14, 22-33

Sau khi hóa bánh để nuôi hơn năm ngàn người không kể đàn bà con trẻ trong sa mạc, Chúa Giê-su cấp tốc giải tán dân chúng và truyền cho các môn đệ sang bờ bên kia, còn Ngài lên núi một mình cầu nguyện, vì Ngài sợ dân chúng hồ hởi tôn Ngài lên làm vua. Sau mỗi lần làm phép lạ, Chúa Giê-su thường làm điều quen thuộc này.

Khi ở trên núi tâm sự với Cha, Chúa Giê-su vẫn không ngừng canh chừng con thuyền nan mong manh của các môn đệ. Khi thấy con thuyền tròng trành vì ngược gió Chúa Giê-su đã xuất hiện ngay để trấn an, nhưng các Ngài không nhận ra Ngài. Trong đêm thâu gió buốt với con sóng như muốn vùi lấp con thuyền dưới lòng biển thì canh tư đêm ấy Chúa Giê-su xuất hiện gây ấn tượng cho những con người trên con thuyền bé nhỏ. Thấy Chúa đi trên mặt nước đến với mình các môn đệ tưởng là ma và các Ngài hoảng sợ la lên, nhưng Chúa Giê-su đến gần trấn an: “ Cứ yên tâm, chính Thày đây , đừng sợ!” Thấy Chúa Thánh  Phê-rô mừng rỡ xin Chúa cho mình được đạp trên sóng để đến với Ngài. Chúa chấp nhận ngay, chấp nhận để Ngài được tham dự vào uy quyền của Chúa trên biển cả.

Chúa Giê-su cũng đang nói với chúng ta như thế khi chúng ta nghi nan, bối rối, sợ hãi. Trong khi gặp phong ba bão táp Chúa Giê-su mời chúng ta tin tưởng vào quyền năng yêu thương của Ngài như các môn đệ xưa. Thời Cựu Ước Chúa cho chúng ta biết Danh Thánh của Ngài được gắn liền với bản tính của Ngài khi Ngài bộc lộ cho Mô-sê “Ta Là” nghĩa là Ta luôn là Thiên Chúa tình yêu. Ta ở đó, bên con, để giúp đỡ con, cho dù con không nhận ra sự hiện diện của Ta. Ta là thế , ta là Đấng Ta là, như con đã, đang và sẽ cảm nghiệm về Ta. Ta ở đó, để giúp con ra khỏi tối tăm, khỏi bão tố, khỏi tất cả những gì chằng chéo con. Ta vắng mặt không phải để bỏ con cho sự dữ hoành hành, nhưng là để nhìn con chiến đấu như nhìn các môn đệ vật lộn với gió ngược. Và khi cảm nghiệm được sự yếu đuối không thể của con, Ta sẽ xuất hiện để con ngộ ra một điều tuyệt vời như Phê-rô: Đạp trên biển, dẵm trên nước như trên mặt đất để đến với Ta.

Phê-rô đạp trên sóng khi theo lệnh Ta, nhưng khi phải đối đầu với sóng gió, Phê-rô nghi ngờ và lập tức bị chìm. Ta đã khiển trách “ thiếu đức tin”.

Con  thuyền Giáo Hội tất yếu phải gặp nhiều sóng gió ngoài ý muốn và chiếc thuyền nan của đời con cũng không kém gian nan khi trôi nổi giữa phong ba, nhưng nếu cứ theo lệnh Ta, dựa vào sức mạnh Ta, tin vào quyền năng của Ta thì con thuyền sẽ lướt sóng cách êm ả. Nhưng nếu dựa vào sức mình, sức đời và sức thế gian nó sẽ bị chìm . Khi Phê-rô một mình muốn đối đầu với sự dữ, muốn gồng mình thoát cơn nguy hiểm thì Phê-rô sẽ bị vùi dập.

Cũng thế, khi chúng ta ngưng nương tựa vào Chúa, ngưng lắng nghe tiếng Chúa, chúng ta cũng sẽ bị thất bại.

Khi tối tăm bao phủ và bão táp đe dọa,chúng ta quên rằng chính mình cũng giống như Phê-rô xin Chúa cho mình đi trên nước nghĩa là muốn nhanh chóng chiến thắng. Và như thế chúng ta đã không hoàn toàn phó thác cho tình yêu quan phòng của Chúa và sự gì xẩy đến sẽ xẩy đến là chúng ta đã bị sóng gió đánh chìm. Nhưng vì có Chúa luôn ở đó, Ngài giơ tay nắm lấy ta và kéo ta lên.

Con đường theo Chúa của chúng ta đầy sóng gió, và con thuyền của Giáo Hội luôn bị đe dọa từ nhiều phía. Nhiều lúc chúng ta tưởng chừng Giáo Hội sẽ bị lực xấu trấn át và nhận chìm. Nhưng càng bị bắt bớ, càng bị tru diệt thì Giáo Hội Chúa càng vững mạnh. Sự bắt bớ luôn luôn xẩy ra suốt dọc dài của Giáo Hội nhưng Chúa vẫn đồng hành với Giáo Hội, Ngài ban cho Giáo Hội sự bình an mà thế gian không thể ban. Nhờ đó mà Giáo Hội vượt qua cách dễ dàng vì có Chúa ở cùng.

Con thuyền đời ta cũng vậy, khi bị sóng vùi dập, chúng ta có cảm tưởng Chúa bỏ, nhưng trong sâu kín lòng ta, Chúa vẫn hiện diện để nói với chúng ta bằng những tiếng thì thầm của tình yêu. Sự hiện diện vô hình này đã giúp chúng ta, thân phận yếu đuối mỏng manh chiến thắng. Mặc dù Đức Tin không bảo vệ chúng ta khỏi sự chết và sóng gió, nhưng nó sẽ đưa chúng ta đến bến bình an.

Elia trong bài đọc I bị hoàng hậu Jezabel truy lùng, ông trốn vào sa mạc và ẩn trong hang, ông muốn chết. Nhưng ông kinh nghiệm Chúa đang ở cùng ông, ông được mạnh mẽ và tiếp tục cuộc hành trình. Các tín hữu tiên khởi khi chạm trán với sự bắt bớ, các Ngài nghĩ Chúa đã bỏ mình, nhưng khi khám phá ra mặc dù Chúa Giê-su không hiện diện với họ cách hữu hình, Ngài vẫn hiện diện cách vô hình để giúp họ. Đức tin của họ sống lại và họ có thể đối đầu với thử thách và nguy hiểm. Điển hình là Phê-rô, tông đồ cả, trước đó Ngài đã thưa với Chúa cách rất cam đảm: “Lạy Thày, con sẵn sàng chết vì Thày nếu cần”. Nhưng khi nhát đảm và nghi ngờ Ngài đã hoảng sợ.

Phê-rô đại diện cho mỗi người chúng ta hôm nay đang ở giữa đức tin và nghi ngờ. Nhưng thật an ủi cho chúng ta là các tông đồ và các tín hữu tiên khởi cũng yếu đuối và nghi ngờ  như thế. Khi mới bước vào hành trình đức tin, chúng ta tưởng mình mạnh mẽ, nhưng khi khó khăn xẩy đến, chúng ta mới cảm nghiệm rõ thân phận yếu đuối của mình. Nhưng chính trong sự mỏng manh  này chúng ta mới giác ngộ được sức mạnh của Thiên Chúa nơi ta.

Đức tin không cứu chúng ta khỏi thử thách và gian truân, nhưng nó cho chúng ta sức mạnh để đương đầu với những khó khăn. Người có đức tin có nguồn mạch sức mạnh và cảm hứng, đặc biệt khi thử thách tới. Chúng ta không giữ đức tin, nhưng đức tin giữ chúng ta. Một người có hạt đức tin nơi Thiên Chúa sẽ không bao giờ mất hi vọng. Đức tin cho họ biết rằng Chúa Giê-su luôn hiện diện với dân Ngài khi gió ngược bão tố phủ lấp. Chúa Giê-su không phải là bóng ma như các môn đệ lầm tưởng, nhưng Ngài là Con Thiên Chúa, Ngài hiện diện với chúng ta và Ngài ban ơn thánh để phù giúp chúng ta.

Cuộc gặp gỡ của Chúa Giê-su và Phê-rô trên bờ hồ trong đêm diễn tả tình trạng của những người tin trong thế giới hôm nay. Thuyền của Phê-rô và của các môn đệ là con thuyền Giáo Hội lướt trong đêm chịu những lực cản của gió ngược và bão tố. Chúa Giê-su vẫn ở đó nhưng người ta gọi là bóng ma. Người ta ngờ vực sự hiện diện của Ngài. Sự sợ hãi luôn luôn có đó để làm rủn chí anh hùng những người tin. Nhưng Chúa Giê-su luôn lặp lại điệp khúc yêu thương để trấn an chúng ta: “ Chính Ta đây! Đừng sợ”. Điệp khúc này được lặp đi lặp lại nhiều lần trong lịch sử cứu độ.

Cuộc gặp gỡ Thiên Chúa không ly kỳ nhưng rất khiêm tốn, rất tầm thường và ở những giây phút không ngờ vào giờ không tiên liệu. Vì thế mà Chúa truyền cho chúng ta tỉnh thức vì Ngài đến bất ngờ. Những biến cố quan trọng Chúa can thiệp trong lịch sử của chúng ta cũng vậy, rất âm thầm như ngày truyền tin, Noel, Phục sinh, Hiện Xuống. Với cá nhân chúng ta cũng vậy, Thiên Chúa mở mắt, mở hồn chúng ta vào lúc Ngài chọn chứ không phải chúng ta chọn.

Cuộc gặp gỡ luôn xẩy ra ban đêm. Đêm đối lại với ban ngày, lúc ngưng nghỉ mọi công việc. Nhưng ban đêm gợi lên sự sợ hãi, lo lắng, thất vọng. Đêm nơi vườn cây dầu của Chúa Giê-su. Đêm Nico-đê-mô đến gặp Chúa, vì sợ người Do Thái. Thiên Chúa đến thăm dân Người trong đêm tối như ngôn sứ Isaia nói: Dân bước đi trong đêm tối đã thấy ánh sáng. Hôm nay Chúa đến với các Môn đệ ban đêm lúc thuyền lâm vào tình trạng nguy hiểm.

Điều các môn đệ sống, biểu tượng cho đời sống Giáo Hội và biểu tượng cho cuộc đời ta. Các môn đệ ở ngoài khơi, cơn bão đến, gió ngược và Chúa Giê-su vắng mặt… Khi Ngài đến, các môn đệ được an ủi. Còn chúng ta, khi Chúa Gie-su đến liệu chúng ta có kêu lên tiếng kêu vui mừng hay trái lại. Thay vì tuyên xưng, chúng ta lại bảo đó là bóng ma. Thay vì làm một hành vi hy vọng, chúng ta lại thách thức: Nếu phải là Ngài thì hãy làm phép lạ đi! Dẫu vậy, Chúa Giê-su vẫn một lòng trung tín yêu thương, Ngài nói với Giáo Hội và chúng ta, những người rất cứng tin cũng một giọng êm đềm không thay đổi: Đừng sợ! chính Ta đây!

Hãy chờ đợi đừng nản chí. Hãy tin vào sự hiện diện thâm sâu của Ngài. Ngài đến đem niềm vui chứ không phải sợ hãi. Hãy tuyên xưng niềm tin nơi Ngài để chúng ta được hưởng tình yêu quan phòng của Cha quyền Năng: Ngài không bỏ nhưng thử thách để xem chúng ta có nương tựa duy nhất vào một mình Ngài không?

Nữ tu Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.