Tình Mẹ đã cứu Con – Suy niệm CN XX TN năm A

0

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN NĂM A
TÌNH MẸ ĐÃ CỨU CON

20621981_1794531747227914_3879347373836416999_n

Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, không được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống như mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ?

Thế nên, có ai đó nói rằng: “đi khắp thế gian cũng không ai tốt bằng mẹ”. Tình mẹ mãi ôm ấp che chở đầy tình bao dung cho từng đứa con.

Có một Cô gái mới có 18 tuổi, cô cũng giống như hầu hết các thiếu nữ ngày nay. Muốn tự lập. Sống tự do theo ý mình. Cô đã nói với mẹ: 

– Con không muốn sống theo sự áp đặt của ba mẹ. Con sẽ ra riêng để sống tự do!

Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.

Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:

– Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây! 

Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”.

Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Tình cờ mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: “Có phải mẹ mình không nhỉ?”. Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.

Lúc đó trời đã tối nhưng cô vẫn quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy: 

– Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi! 

Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:

– Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm! 

Bà mẹ nhìn con âu yếm:

– Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!

Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!

Quả là tình mẹ thật bao la, và to lớn như cha ông ta bảo rằng:

Đố ai đếm được lá rừng,
Đố ai đếm được mấy từng trời cao,
Đố ai đếm được những vì sao,
Đố ai đếm được, công lao mẫu tử.

Tình mẫu tử của bà mẹ Canaan hôm nay thật xúc động. Bà quá yêu thương cô con gái yếu đuối bị quỷ ám, nên can đảm vượt qua cái hố ngăn cách chủng tộc, thậm chí thù hận giữa dân Israel và dân ngoại. Bà hớt hải nhanh chân tìm đến với Chúa. Bà hoàn toàn tín thác, trông cậy, khẩn cầu, năn nỉ  Chúa đoái thương cứu giúp.

Bà vượt qua thử thách, khinh dể, rẻ rúng, giả điếc làm ngơ, bà mẹ Canaan vẫn kiên trì, vững tin vào lòng từ bi nhân ái của Đức Giêsu. Chẳng hề ngại ngùng quấy rầy Thầy Giê-su, bà cứ mãi lẽo đẽo bám theo, năn nỉ, van nài. Mặc dù bị từ chối phũ phàng và dứt khoát: “Không nên lấy bánh cho con cái mà ném cho lũ chó con!”. Bà vẫn nhẫn nhục, bà chẳng tự ái, chẳng giận hờn, hoặc thất vọng bỏ cuộc. Bà không ao ước được nguyên tấm bánh, mà chỉ dám mong chút vụn bánh rơi rớt dưới nền nhà. Sự khiêm tốn thắm tình mẫu tử ấy đã được toại nguyện. Đức Giêsu cảm động nhận lời chữa lành cho  con gái bà và còn khen ngợi đức tin bền vững và mạnh mẽ của bà. “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” (Mt 15, 28)   

Ước gì mỗi người chúng ta có một tình yêu với gia đình như người mẹ hôm nay, để nhờ lòng tin của chúng ta mà ơn Chúa được ban xuống cho gia đình. Ân sủng của Chúa sẽ tuôn đổ dạt dào trên gia đình và giải thoát gia đình khỏi hiểm nguy.

Xin cho chúng ta có một đức tin kiên nhẫn như người phụ nữ hôm nay để chạy đến trao vào tay Chúa những khó khăn của chính mình cũng như gia đình. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Comments are closed.