Tình yêu nhưng không – Suy niệm CN XXV, TN năm A

0

CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN, NĂM A
TÌNH YÊU NHƯNG KHÔNG

74

LỜI CHÚA: Mt 20,1-16

Tôi còn nhớ mãi câu truyện được nghe kể khi ở nhà tập: Một gái làng chơi nổi tiếng trong làng bị mọi người khinh bỉ và kết án. Một hôm chị nghe tin một thầy tu hành trong tu viện gần nhà, nổi tiếng đạo đức đang hấp hối. Chị tò mò đến xem một vị thánh chết như thế nào. Khi tận mắt xem một người đạo đức nằm trên giường hấp hối được nhiều người sốt sáng đọc kinh cầu nguyện cho. Một bầu khí thánh thiêng lan tỏa, chị xúc động và không sao cầm được nước mắt, chị thốt lên trong tiếng nấc: Ước gì tôi được một cái chết giống như thế này! Nói xong chị lẻn ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của những người đã biết đời tư của chị. Chị chạy nhanh để tìm một vị linh mục để xưng tội. Chị chạy nhanh đến nỗi vấp phải một gốc cây bên đường và chị đã vĩnh viễn từ giã cõi đời. Trên giường bệnh vị tu sĩ kia cũng tắt thở. Người vào làm vườn nho từ sáng sớm và người vào quá muộn màng.

Câu truyện này trùng hợp với bài Tin Mừng chúng ta đọc hôm nay. Ông chủ thuê người làm vườn nho từ sáng tinh mơ đến lúc chiều tà. Ông là một ông chủ lạ thường. Ông lạ thường trong cách thuê thợ: Ai mướn thợ cũng muốn được việc và phải làm đủ giờ lao động, nhưng đàng này ngày làm việc đã hết nhưng ông vẫn tiếp tục thuê, thuê suốt ngày bất cứ giờ nào. Hình như ông không nghĩ được việc cho mình nhưng chỉ nghĩ đến người ở không.

Ông còn lạ thường hơn nữa trong cách trả lương. Đáng lẽ ông phải trả cân xứng với giờ làm việc của mỗi người, nhưng đây ông lại trả bằng nhau.

Ngày nay người ta đề cao sự công bằng nên câu truyện này làm nhiều người khó chịu. Nhưng đây không phải dụ ngôn về sự công bằng nhưng là dụ ngôn về lòng đại lượng của ông chủ. Sự đại lượng này không giống sự đại lượng bình thường. Người làm giờ thứ mười một không phải là người ăn không ngồi rồi, họ là những nhân công không được tôn trọng, họ bị khai trừ. Thế nhưng chủ vườn nho ở đây đã làm khác. Đây là điểm mạnh của dụ ngôn. Chúa Giê-su muốn tô đậm nét không bình thường này của ông chủ để làm nổi lòng nhân hậu và sự tự do của ông chủ. Từ cách thuê thợ đến cách trả lương, ông chủ đều tỏ ra là người nhân hậu khác thường, ông không nghĩ đến được việc mà chỉ nghĩ đến những người thất nghiệp. Ông chỉ sợ thợ không có việc làm và từ đó sinh ra những tệ nạn khác.

Lòng nhân hậu của ông vượt mọi khuôn thước bình thường, vượt xa sự công bằng: “ Tôi há không được dùng của tôi tùy ý tôi sao? Hay mắt bạn ghen vì tôi nhân hiền.” ( c. 15)

Chúa Giê-su nói về lòng đại lượng của Thiên Chúa. Ngài khác con người phàm nhân chúng ta: “ Như trời cao hơn đất bao nhiêu thì đường lối của Ta cũng khác đường lối của các ngươi bấy nhiêu.”( Is 55,9)  Lòng yêu thương của Thiên Chúa vượt xa tình yêu của chúng ta. Chính vì thế mà những người thợ làm giờ thứ nhất lẩm bẩm: thật là kỳ cục và bất công khi người cuối được đối xử như người đầu.

Nhưng Chúa Giê-su cho chúng ta hiểu chỉ có lý do duy nhất là tình yêu.Thiên Chúa có quyền làm những gì Ngài muốn theo lòng nhân lành của Ngài: “ Phải chăng cái nhìn của ngươi xấu vì Ta tốt lành.” Thiên Chúa tốt lành và những gì Ngài làm thì chính đáng. Thiên Chúa thuê chúng ta vào làm vườn nho cho Ngài và Ngài trả công theo lòng nhân hậu của Ngài. Ngài mời gọi mọi người cần đến Ngài cũng như ông chủ mời gọi những người cần đến ông. Thiên Chúa gọi kẻ trước người sau nhưng gọi mọi người miễn là họ cần đến Ngài.

Chúng ta phải đón nhận từ Thiên Chúa sự công chính của Ngài với cái nhìn và trái tim mới. Thiên Chúa không làm gì sai lầm cho bất cứ ai nhưng Ngài tự hiến chính mình cho tất cả chúng ta. Chúng ta nhận tất cả mọi sự từ Thiên Chúa theo ơn gọi của mình. Thiên Chúa muốn chúng ta vào trong tình yêu của Ngài để là anh em của nhau: “ Ta muốn cho người cuối bằng ngươi.” Rồi người kết luận: Người cuối sẽ lên đầu và người đầu sẽ xuống cuối. Đó là logic của Tin Mừng. Madalenna được thấy Chúa Phục sinh trước hết. Người trộm lành là người đầu tiên được nghe lời cứu độ: “ Hôm nay ngươi sẽ được ở cùng Ta trên trời”.

Thiên Chúa không sai lầm, Người không làm điều sai lầm nhưng Ngài chỉ làm điều tốt. Ngài làm những điều kỳ diệu với những người rốt cùng. Chúng ta là những kẻ rốt. Chúng ta vui sướng vì mình là người thợ thứ mười một và chúng ta cảm được tình yêu nhưng không của Thiên Chúa. Người chọn chúng ta cách nhưng không. Ngài gửi chúng ta vào vườn nho của Ngài cách vô tư. Chúng ta không ghen tương lẩm bẩm nhưng vui vì anh em chúng ta cũng được dự phần trong vườn nho như ta. Thiên Chúa là Đấng xót thương và chúng ta cũng phải là kẻ thương xót như Ngài.

Dụ ngôn này nói về Nước trời và logic của Nước Trời không phải là logic của thế gian này nhưng nó đối nhau: Người nhất sẽ xuống bét và người rốt cùng sẽ nhận được như người nhất. Ở đây không phải sự độc đoán của ông chủ nhưng là lòng tốt lành của ông chủ. Thật ra trong nước trời không có người đầu và người cuối. Ông chủ Nước Trời muốn mỗi người được dư tràn. Nhưng tội nghiệp, con mắt xấu của những người so sánh huân công của họ với người khác. Từ sự so sánh này sinh ra sự bất đồng, ghen tương và tính toán. Chúng ta thường đong đếm công lao của mình và cảm thấy mình hơn người khác, đại lượng hơn, xứng đáng hơn. Nhưng ông chủ Nước Trời không nhìn bằng con mắt của ta. Người muốn cho mỗi người nhận ơn phúc tối đa.Và trước hết cho những người nghèo khó nhất,những người làm ít nhất, những người đến trễ ở cửa Thiên đàng nhưng hết tình hết mình với công việc được trao trong giờ chót. Những người được gọi đầu tiên cũng không hối tiếc công lao của mình, họ vui sướng được gọi sớm sủa để thể hiện tình yêu của mình với ông chủ.

Trong Nước trời có chỗ cho mọi người và công lao chúng ta bỏ ra không thể sánh được với phần thưởng vô cùng Chúa dành cho ta. Những người đến muộn màng cũng được đón tiếp niềm nở như những người đầu. Mọi người đều được dư tràn và mỗi người sẽ nhận được phần thưởng vượt xa vô cùng những gì họ đã làm là Nước Trời. Đó là phần thưởng mà cha  nhân từ ban cho chúng ta vì Người muốn tất cả chúng ta được hạnh phúc.

Lời Chúa hôm nay cật vấn chúng ta. Chúng ta là những bọn thợ đầu tiên ấy đã có thái độ ích kỷ đòi quyền lợi cho mình khi không bằng lòng với những ơn ban của Chúa. Đứng trước lòng nhân hậu của Chúa chúng ta không nhận ra và tưởng mình có quyền đòi hỏi Chúa. Do lòng ích kỷ mà chúng ta đã ghen tương và không hạnh phúc khi thấy chi thể khác được thương mến, hạnh phúc. Khi sống với những người hơn chúng ta, chúng ta luôn cật vấn Chúa: Tại sao Chúa cho họ hơn con. Tại sao con đau khổ, nghèo nàn, khốn đốn hơn họ. Chúng ta có con mắt ghen tương: “ Hay vì thấy tôi tốt bụng mà bạn đâm ra ghen ghét”.

Xin Chúa cho chúng ta biết yêu thương anh em bằng tình yêu của Chúa để coi hạnh phúc của anh em cũng là hạnh phúc của chúng ta. Amen.

Nữ tu Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.