Sứ mạng diện đối diện/Mặt đối Mặt – Lòng kề Lòng

0

Sứ mạng diện đối diện/Mặt đối Mặt – Lòng kề Lòng
Làm thế nào Thánh Turibius mang Chúa Kitô đến cho Thế Giới Mới

BỞI: CARLOS TAJA

Đây là câu chuyện thứ hai trong ba câu chuyện trong loạt Hội nghị 2018 của chúng tôi tập trung vào các ơn gọi. Vào tháng Mười, Đức Giáo Hoàng Phanxicô sẽ triệu tập một Thượng hội đồng Giám mục trên toàn thế giới và những người đứng đầu các tôn giáo để thảo luận về đức tin, giới tuổi, và các ơn gọi. Chủ đề của chúng tôi trong tháng này là ơn gọi của chức tư tế, khi chúng ta nhìn vào Thánh Turibius xứ Mogrovejo, một giám mục đã trở thành luật sư, thiên tài hành chính và lòng hào phóng đã làm cho ngài trở thành người tiên phong của đức tin ở Nam Mỹ.

Làm thế nào để một người lỗi lạc, giàu có và đầy chức vị trở thành một vị thánh? Làm sao một người không có ơn gọi linh mục rõ ràng trở thành tổng giám mục ở một trong những giáo phận lớn nhất thế giới? Những điều dường như mâu thuẫn này lại nảy nở bên nhau trong câu chuyện của Thánh Turibius Mogrovejo, một giám mục thế kỷ thứ mười sáu người Tây Ban Nha, người là công cụ rao giảng Tin Mừng một vùng Nam Mỹ trải dài bảy quốc gia hiện đại. Mặc dù ngài không nổi tiếng bên ngoài khu vực đó, nhưng Turibius là một gương mẫu cho bất kỳ ai muốn giúp mang người khác đến với niềm tin vào Đức Kitô.

Tính Toàn Vẹn tại Thời Điểm Lạm Dụng. Turibius sinh năm 1538 trong một gia đình quý tộc sùng đạo ở Mayorga, Tây Ban Nha. Cha mẹ Turibius dạy anh cách cầu nguyện và sống đức tin của mình từ khi còn trẻ. Rõ ràng là Turibius có một trái tim tốt và một tâm trí đặc biệt. Năm 12 tuổi, Turibius bắt đầu học tại Đại học Valladolid. Trong mười năm tiếp theo, anh đã nổi lên như một học giả về luật và giảng viên tại Đại học Salamanca uy tín. Tuy nhiên, ngay cả khi anh trở nên có ảnh hưởng, anh cũng vẫn tiếp tục làm sâu sắc thêm đức tin của mình. Anh đã thực hiện một số cuộc hành hương kéo dài dọc theo Camino de Santiago[1] (Con đường của Thánh Giacôbê) đến ngôi mộ của Thánh Giacôbê Tông đồ – những cuộc hành hương bao gồm nhiều ngày tháng đi bộ.

Khi Turibius ở độ tuổi ba mươi, Vua Philip II của Tây Ban Nha đã chỉ định anh làm thẩm phán trưởng cho các tòa án điều tra của Giáo Hội tại đa số tỉnh Hồi giáo Granada. Để hiểu được động thái này, điều quan trọng là phải hiểu được thời gian: Cuộc truy tìm Tây Ban Nha của thế kỷ thứ mười sáu.

Sau Cải cách Tin lành, Tây Ban Nha, cùng với hầu hết các nước châu Âu khác, đã áp đặt các điều kiện áp bức đối với các dân tộc thiểu số tôn giáo của mình để đảm bảo sự ổn định chính trị. Là một vương quốc Công giáo chủ yếu, Tây Ban Nha ban hành luật hạn chế người dân Tin Lành, Hồi giáo và Do Thái. Được thúc đẩy bởi sự kết hợp của các mối quan tâm chính trị và tôn giáo, các đại diện của Tòa án dị giáo tìm cách thúc đẩy các giá trị phúc âm, nhưng nhiều người được biết là quá hăng hái trong sự mong muốn bảo vệ và gìn giữ đức tin của mình.

Đó rõ ràng là trường hợp ở Granada. Pháp luật bắc cầu văn hóa Hồi giáo thật dễ hiểu để gây ra một cuộc nổi dậy. Đáp lại, Philip II[2] buộc phải xua đuổi người Hồi giáo khỏi vương quốc của mình. Ông biết rằng ông cần một luật sư đáng tin cậy, được giáo dục tốt để giúp khôi phục hòa bình. Ngay sau khi Turibius đến, mặc dù, Tòa án tại Granada đã bị điều tra vì lạm dụng quyền lực. Đáng chú ý, tất cả mọi người nhưng Turibius đã bị kết tội. Luật sư trẻ tuổi, danh tiếng tốt của ông hiện nay được củng cố, phục vụ tại Granada trong mười năm. Rồi đến một nhiệm vụ bất ngờ khác.

Nhận Thức Ơn Gọi Lớn Nhất Của Mình. Philip II đã đề nghị cho Giáo hoàng Gregory XIII rằng Turibius được đặt tên là tổng giám mục của Lima, một trong những giáo phận truyền giáo lớn nhất trong đế chế thuộc địa Tây Ban Nha. Đây không phải là nhiệm vụ nhỏ ngay cả đối với một giáo sĩ có kinh nghiệm, đằng này là một giáo dân. Lãnh thổ thế giới mới này, bao phủ hầu như toàn bộ bờ biển phía tây Nam Mỹ, đang rất cần nguồn lực hành chính, việc huấn luyện giáo sĩ và giáo lý.

Bất chấp sự cần thiết và tính khẩn cấp của một lệnh triệu hồi giáo hoàng, Turibius do dự. Anh đã dành cả ba tháng để cầu nguyện phân định để chấp nhận chức vụ được bổ nhiệm. Cuối cùng, Tiribius đã tin rằng đó là một ơn gọi từ Thiên Chúa mà ngài không thể từ chối.

Nhưng ngay sau đó, Turibius lo ngại về sự thiếu kinh nghiệm của mình. Trái ngược với các viên chức công cộng đã trở thành giám mục gần như qua đêm, Turibius đưa ra một yêu cầu duy nhất. Ngài yêu cầu dùng hai năm tiếp theo để đón nhận tất cả các lệnh nhỏ và lớn đối với giám mục. Bằng cách này, ngài có thể tự chuẩn bị chính mình cho thách đố của việc phúc âm hóa một vùng đất nước ngoài và chưa được thám hiểm.

Làm cho Tất Cả Các Dân Tộc trở thành Môn Đệ”. Vậy là ở tuổi bốn mươi hai, Giám mục Turibius đã đến Châu Mỹ cùng với chị gái và chồng chị. Một đám đông nô lệ châu Phi và những người dân bản địa hiếu kỳ tụ tập tại cảng để nhìn thấy con tàu của ngài. Turibius rõ ràng đã chuyển sang vai trò mục tử mới của mình trong cuộc hành trình. Ngay khi ngài bước ra khỏi con tàu, ngài bước tới đám đông và hỏi thăm họ những vấn đề về cuộc sống của họ. Ngài hoãn lại chặng tiếp theo của chuyến đi tới Lima để dành thêm thời gian lắng nghe những người này và chia sẻ những đoạn Phúc âm cho họ.

Điều này không giống tính cách của người Tây Ban Nha về danh hiệu và học tập. Hơn nữa, đó là một tiền lệ đáng ngạc nhiên. Nhiều người, thậm chí cả giáo sĩ, được coi là nô lệ và dân bản địa chứ không được tôn trọng như con người đúng nghĩa, nhưng Giám mục Turibius thì xem họ là con cái của Thiên Chúa. Ngay từ đầu, sự làm chứng của ngài bắt đầu làm tan chảy những trái tim cứng cỏi và chữa lành những nhận thức bị thương về Kitô giáo.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều tình huống mục vụ khó khăn mà Turibius sẽ phải đối mặt hàng ngày. Nơi nhiều người trong số họ, ngài sẽ được hướng dẫn bởi các cải cách của Công đồng Trentô, đã kết thúc mười tám năm trước đó, nhưng hầu như không được thực hiện. Chẳng hạn, Hội nghị các Giáo phụ muốn các giáo sĩ sống trong giáo phận của mình và phục vụ mọi người ở mọi ngóc ngách của giáo phận. Trong Giáo phận Lima, bao gồm những cư dân xa xôi của rừng rậm Amazon. Giám mục Turibius đã đồng hành với các anh em linh mục của mình để giúp họ chấp nhận lời mời gọi truyền giáo này.

Có Mùi như Chiên. Một số từ của Giám mục Turibius được ghi lại, nhưng tình yêu của ngài dành cho Đức Kitô tỏa sáng qua những hành động của ngài. Trong suốt năm trăm dặm đi bộ đến thành phố Lima, ngài dừng lại thường xuyên để nói chuyện với người qua đường và đề nghị làm phép rửa cho họ. Bất cứ khi nào ngài bước vào một thị trấn mới, điều đầu tiên ngài làm là đến thăm nhà thờ. Tiếp theo, ngài đến thăm người dân bản địa và nô lệ, và cuối cùng ngài đã đi đến châu Âu. Điều này cho thấy rằng tất cả những con chiên của ngài đều quan trọng như nhau – và cả ngài và Chúa Giêsu đều là bạn của họ.

Thật vậy, người nghèo cảm thấy tự do để tiếp cận trực tiếp Tổng giám mục. Với một người đàn ông tội nghiệp đến với ngài, Turibius đã đưa chiếc áo được dự định để thay quần áo. “Hãy lấy nó và đi nhanh”, ngài nói, “trước khi chị gái tôi cố ngăn tôi lại!”

Chị gái mang ý nghĩa tốt của Turibius không phải là người duy nhất ngăn cản lại những việc  tốt của ngài. Bởi vì văn phòng của ngài được cho là sẽ giúp chế độ quân chủ Tây Ban Nha quản lý Lima, các quan chức địa phương dự kiến ngài sẽ ở lại thành phố làm công tác hành chính. Nhưng mục đích của Turibius thì rõ ràng: để mang về cho Chúa Kitô những người trước đây chưa bao giờ nghe nói về Người. Ba lần, Turibius rời ghế giám mục của mình để đi vào nhiệm vụ trên khắp giáo phận – một khoảng cách ba ngàn dặm. Mỗi chuyến viếng thăm phải mất nhiều năm đi bộ để hoàn thành, nhưng thành công của ngài trong việc truyền bá Phúc âm thật đáng kinh ngạc.

Giám mục Turibius được cho là đã làm phép Rửa ước tính năm trăm nghìn người, trong đó có Thánh Rosa Lima; Thánh Martin de Porres, người có nguồn gốc chủng tộc hỗn hợp; và Thánh Phanxicô Solanus, người mà sau này đã kết bạn với Turibius. Trên đường đi, Giám mục Turibius đã phát hiện ra những bộ lạc chưa bao giờ thấy một người đàn ông Châu Âu râu quai nón. Ngài đã học được tiếng địa phương của họ và kiến tạo các cộng đồng đức tin lâu dài, được hỗ trợ bởi các thành viên của giáo sĩ. Dưới sự chỉ đạo của Turibius, tổng giáo phận phát triển giáo lý và hướng dẫn xưng tội bằng các ngôn ngữ bản xứ – một mục tiêu khác của Công đồng Trentô.

Phục Vụ Người Nghèo – Trong Mọi Ý Nghĩa. Vào thời điểm Turibius qua đời năm 1606, ngài đã triệu tập các hội nghị địa phương, thành lập hơn một trăm giáo xứ mới ở vùng sâu vùng xa, thành lập chủng viện đầu tiên ở châu Mỹ Latinh, và dạy giáo lý nhiều hơn bất kỳ nhà truyền giáo nào khác ở châu Mỹ cho đến thời điểm đó. Đây là một sự tương phản rõ rệt với các giáo phận lớn tuổi ở châu Mỹ.

Sứ vụ của Turibius phản ánh những gì giáo huấn xã hội Công giáo gọi là “lựa chọn ưu tiên cho người nghèo”. Những người “nghèo” này bao gồm các nạn nhân của chế độ nô lệ và phân biệt chủng tộc, nhưng cũng có bất cứ ai có ngôn ngữ ngăn cản họ nghe và nắm lấy phúc âm. Người nghèo cũng bao gồm các linh mục có chức vụ cần đổi mới và canh tân. Nhờ sự rao giảng chân thành, tấm gương nhiệt thành, và những món quà hành chính đặc biệt, Turibius đã huy động những người này để mạo hiểm như những nhà truyền giáo.

Người Cầu Nguyện và Phục Vụ. Vậy làm thế nào mà Turibius đạt được tất cả điều này? Dường như nó bắt đầu với sự kết hợp giữa cầu nguyện và quản lý thời gian. Ngài nổi tiếng là dậy sớm để có thể dành thời gian với Chúa trong thiền định yên tĩnh. Ngài cũng tin chắc rằng Thiên Chúa xem xét cách chúng ta đã sử dụng thời gian của mình và rằng “kho tàng vĩ đại” của chúng ta là thời điểm hiện tại.

Nhờ cuộc sống cầu nguyện và khiêm nhường của mình, Turibius đã có thể thấy tội lỗi của con người như thế nào, chẳng hạn tội phân biệt chủng tộc, cùng với tội lỗi của tổ chức như giáo sĩ, có thể cản trở nhiệm vụ Kitô giáo của mình. Ngài luôn cố gắng đặt ưu tiên chăm sóc các linh hồn, dù thông qua tổ chức từ thiện cá nhân hay bằng cách giúp mọi người tập trung và phục vụ hiệu quả hơn.

Cuối cùng, Turibius tìm cách mở lòng ra để đi bất cứ nơi nào Thiên Chúa có thể dẫn dắt ngài. Tại mỗi bước ngoặt trong cuộc hành trình của cuộc đời mình, ngài dừng lại để nghe Chúa, và sau đó nói với tất cả trái tim mình. Mỗi phẩm chất này làm cho ngài trở thành một giám mục mẫu mực, nhưng cũng là một đệ tử truyền giáo mẫu mực. Và điều đó khiến ngài trở thành kiểu mẫu cho tất cả chúng ta.

Carlos Taja là Trợ lý Giám đốc Truyền giáo và Giáo lý tại Hội nghị Giám mục Hoa Kỳ.

Theo the Word Among us
July/August 2018 Issue
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương, OP 

[1] Đường hành hương Santiago de Compostela còn gọi là Con đường của Thánh Giacôbê, đường Santiago kéo dài từ biên giới với Pháp – Tây Ban Nha đến thành phố Santiago de Compostela. Con đường hành hương có đến 1.800 tòa nhà, nhà thờ, công trình lịch sử, là minh chứng về tôn giáo, sự phát triển của Kitô giáo, đồng thời nó cũng đóng vai trò quan trọng trong việc trao đổi văn hóa tín ngưỡng giữa bán đảo Iberia với các nơi khác ở châu Âu thời Trung cổ

(https://vi.wikipedia.org/wiki/Đường_hành_hương_Santiago_de_Compostela ).

[2] Phipip II là Vua Tây Ban Nha từ năm 1556 đến 1598.

Comments are closed.