Thơ: Vũ điệu Lạc Đà

0

VŨ ĐIỆU LẠC ĐÀ
[Niệm khúc Mt 19:23-30 ≈ Mc 10:23-31; Lc 18:24-30]

Vua Tia hợm hĩnh, kiêu căng
Liều mạng khinh thường, mạo nhận thần linh (1)
Phàm nhân mà dám ngông nghênh
Kẻ ngu xuẩn cứ tưởng mình khôn ngoan
Lạc đà là vật bốn chân
Lêu khêu, lóng ngóng, khó khăn chuyển dời
Bước đi chậm rãi lắm thôi
Làm sao múa điệu cho người mua vui?
Vì nghèo khổ phải ngậm ngùi
Phú ông ỷ lại, chê cười hàn nhân
Thế nên Chúa nói thẳng luôn:
“Nước Trời họ khó bước chân mình vào”
Lạc đà là dạng người giàu
Lỗ kim nó chẳng thể nào chui vô
Giàu không có tội chi mô
Tội là bởi họ khinh chê người nghèo
Thấy người thiếu thốn, gian lao
Cửa lòng họ khép chặt vào, khóa luôn
Người nhà cũng chẳng có phần
Đi làm từ thiện thì ơn ích gì?
Múa hoài vũ điệu lạc đà
Lóng ngóng như gà mắc sợi tóc thôi
Môn sinh sửng sốt cất lời:
“Thế ai được cứu, Thầy ơi, hỡi Thầy?”
Chúa nhìn thẳng, miệng nói ngay:
“Sẽ không thể đối với loài phàm nhân
Thế nhưng Thiên Chúa toàn năng
Mọi điều mọi sự chỉ xoàng mà thôi”
Lạy Thầy – Thiên Chúa Ngôi Lời
Khước từ là chuyện cả đời phàm nhân
Chứ đâu hệ tại vui – buồn
Khổ mà tin mến, phúc phần mai sau
Chỉ xin Thiên Chúa hai điều (2)
Không lừa đảo, cũng chẳng liều dối gian
Xin đừng phải chịu nghèo hèn
Xin đừng giàu có, đủ phần dùng thôi!
Hằng ngày vui phận bầy tôi
Mến Chúa, yêu người đúng luật Ngài ban
Không hề táng tận lương tâm (3)
Mất lòng nhân bởi vì phần táng minh (4)
Chịu luôn táng vị phần mình (5)
Lạy Thiên Chúa, Đấng nhân lành, cứu con!

TRẦM THIÊN THU
Chiều 20-8-2018

……………………………………………………………

(1) Ed 28:1 – “Ngươi chỉ là người, chứ không phải là thần mà lại dám cho mình ngang hàng với thần thánh”.
(2) Cn 30:7-9a – “Con chỉ xin hai điều, Ngài đừng nỡ chối từ trước khi con nhắm mắt: Xin đẩy xa con lời dối trá và chuyện lọc lừa. Xin ĐỪNG để con túng nghèo, cũng ĐỪNG cho con giàu có; chỉ xin cho con cơm bánh cần dùng, kẻo được quá đầy dư, con sẽ khước từ Ngài”.
(3) Táng tận lương tâm: mất hết cả lòng lành, mất tất cả lương tâm [động từ TÁNG: mất, đánh mất; trạng từ TẬN: đến hết mức giới hạn].
(4) Táng minh: mù mắt – ý nói “mù tâm linh”.
(5) Táng vị: mất địa vị – ý nói “mất cương vị làm con cái Thiên Chúa”.

Comments are closed.