Học thói quen biết xin lỗi – Suy niệm Chúa Nhật IV Mùa Chay, Năm C

0

Học Thói Quen Biết Xin Lỗi

Có bao giờ chúng ta cảm thấy hối hận vì những thái độ vong ân bội nghĩa với tình thương mà cha mẹ, bạn bè dành cho chúng ta không? Có bao giờ chúng ta đã làm tổn thương đến người đã hy sinh cho chúng ta không?

Mời mọi người cùng lắng nghe câu chuyện thật cảm động về người mẹ hy sinh một mắt cho con, đổi lại là sự vô tâm của đứa con, nhưng bà luôn bao dung tha thứ cho con.

Chuyện kể qua lời tâm sự của một người đàn ông như sau: suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mỗi lần bà đến trường tìm tôi là tôi cảm thấy tủi hổ. Sao bà lại xuất hiện ở đây? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến.

Lúc ấy, tôi xấu hổ chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về, tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”. Mẹ tôi không nói gì. Tôi cũng chẳng thèm để ý gì đến cảm xúc của mẹ. 

Lớn lên, tôi lập gia đình. Vợ tôi là con nhà gia thế. Tôi giấu nàng về bà mẹ của mình và nói dối mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với mái ấm nhỏ và những tiện nghi vật chất có được ở Thành Phố Sài Gòn.

Thế nhưng một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi. Thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện nên hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi.

Một hôm, nhận được lá thư mời họp mặt của trường cũ gửi đến, tôi nói với vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng, mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và hàng xóm đã lo mai táng cho bà. Họ nói rằng tội nghiệp cho bà vì đã hy sinh một mắt để tặng cho cậu, còn bán cả gia tài để chữa trị cho cậu, và bà vẫn luôn hãnh diện vì điều đó.

Người con trai đã chạy oà vào nhà, ngã quỵ trước di ảnh mà khóc: “mẹ ơi, con đã sai rồi. Con nợ mẹ một lời xin lỗi”.

Con người luôn có lầm lỗi. Con người thường cho mình có quyền được người khác chăm sóc và luôn có xu hướng cho rằng tài sản mình có là do mình làm ra. Đó chính là thái độ vô ơn mà chúng ta vẫn thấy trong cuộc sống. Con phụ ơn cha mẹ. Vợ chồng phụ ơn nhau. Bè bạn nhận ơn báo oán . . .

Phải chăng con người chúng ta cũng từng cư xử như thế với Chúa? Chúng ta vẫn vô tâm và phụ ân tình Ngài? Thế nhưng, Thiên Chúa dường như không tính toán thiệt hơn khi yêu thương loài người chúng ta. Bởi Ngài là Đấng nhân từ, chậm bất bình và rất mực khoan nhân. Lòng nhân từ của Ngài thể hiện qua sự kiên nhẫn với lỗi lầm của con người. Cho dù con người có sa đi ngã lại trong lầm lỗi, Ngài vẫn thứ tha. Lòng nhân từ của Ngài thể hiện qua lòng bao dung, cho dù con người có đốn mạt đến đâu, Ngài cũng sẵn lòng dang rộng tay tha thứ nếu biết ăn năn trở về.

Tình thương đó được Chúa Giê-su phác hoạ qua dụ ngôn Người cha nhân từ. Một người cha không hề oán trách khi con đòi chia gia tài. Không hề oán trách khi con phung phí hết tài sản. Không hề trách mắng khi con thành tâm trở về. Tình thương của Cha còn thể hiện qua tấm lòng luôn khao khát chờ mong con trở về. Người cha ngày ngày ngóng con trở về. Và chỉ cần nhìn thấy con từ đằng xa, Cha đã chạy ra ôm con vào lòng. Cha đã quên cả quá khứ đi hoang của con.

Xem ra tình yêu của Ngài cũng rất mang tính nhân loại vì: “Yêu nhau mọi việc chẳng nề – Một trăm chỗ lệch cũng kê cho vừa”. Hay yêu điên cuồng đến độ xem củ ấu cũng tròn, quả bồ hòn cũng ngọt…; Tình yêu là thế! Vì yêu mà người ta có thể bỏ qua mọi nhược điểm, khuyết tật của nhau, sẽ làm tất cả để bổ túc cho nhau nên trọn vẹn hơn.

Xin cho chúng ta luôn tin tưởng vào lòng Chúa xót thương. Luôn can đảm trở về sau những lần vấp ngã, và luôn tín thác vào Chúa luôn mãi. 

Ước gì chúng ta cũng biết noi gương Ngài mà sống bao dung với nhau. Xin đừng chấp nhất tội nhau nhưng luôn quên đi hận thù, oán ghét ghen tương, quên đi bao lỗi lầm bản tính con người để xây dựng tình hiệp nhất yêu thương. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Comments are closed.