Mẹ đứng đó – Suy niệm Thứ Sáu Tuần Thánh, 2019

0

MẸ ĐỨNG ĐÓ

Dân gian có câu:

“Tình thâm nào bằng tình mẫu tử
Con mất rồi mẹ cũng muốn chết theo”

Người Mẹ là thế! Dám hy sinh. Dám đánh đổi cuộc đời để cho con được sống. Và càng không bao giờ cam lòng khi nhìn thấy con ra đi trước mẹ. Con chết tim mẹ loạn nhịp. Mất con, mẹ cũng muốn theo con như câu thơ của một người mẹ trẻ mất con viết rằng:

“Tim mẹ đập muốn ngừng máu chảy
Vỡ tung ra với khối óc tối sầm
Thân xác nhũn không còn đau đớn
Muốn theo con xuống tận đáy mồ sâu

Tôi mới thăm một cô giáo trẻ vừa mất đứa con trai đầu và duy nhất. Cô ấy nói: Khi con trai con được gần 5 tháng rưỡi tuổi thì bé bị sốt và khó thở. Vợ chồng con đưa bé tới bệnh viện khám và nhận được tin sét đánh với kết luận trong tay: con trai con bị bệnh nhược cơ tủy bẩm sinh – một căn bệnh do đột biến gen, trên thế giới chưa có nơi nào chữa được. Trời ơi! Đau đớn! Vợ chồng con như người bị rơi xuống địa ngục, tâm thần cứ rã rời, chới với trong đêm đen…

52 ngày chăm con trong bệnh viện là 52 ngày đứa con bé bỏng phải dùng máy trợ thở. Nhìn bé chịu bao đau đớn, con chỉ muốn lao đầu vào ô tô cho đỡ tan nát trái tim. Mỗi khi bé khóc, con cũng khóc theo. Khi bé cười, tim con thêm buốt nhói. Còn gì đau hơn niềm đau của một người mẹ đang từng giờ từng phút nhìn con xa dần mà không thể cứu con? Vào đúng ngày đứa bé tròn 7 tháng tuổi, bé đã vĩnh viễn ra đi.

Hôm nay Thứ sáu Tuần Thánh, gợi nhớ lại hình ảnh đồi Canvê năm xưa cũng có một người Mẹ đau đớn nhìn con đi vào cái chết từng giờ trong đau đớn thì trái tim mẹ cũng nát tan.

Tin Mừng theo thánh Gio-an kể rằng: “Đứng kề thập giá Ðức Giê-su có thân mẫu Người” (Ga 19,25). Ồ tại sao lại đứng mà không phải là ngồi? Lại càng không phải là nằm sóng soài hay lăn lộn dưới đất? Một bà mẹ đứng dưới cây thập giá trên đó con mình bị đóng đinh tang thương, mình mẩy bầm dập thảm thương và đang hấp hối…, thế mà mẹ vẫn đứng sao? Cái“đứng’ của mẹ là cái đứng chết lặng đi không còn khóc nổi. Tâm hồn Mẹ Tan nát. Mẹ Không rên la, khóc lóc thảm thiết mà đứng chôn chân như người đã chết.

Cái đứng của Mẹ càng thảm hơn qua cung nhạc ai oán của Cha Kim Long với giai điệu buồn: “Mẹ đứng đó khi trời đã tím màu…; Mẹ Đứng đó tâm hồn tê tái sầu…”. Hóa Ra Mẹ đứng đó không chỉ là cái đứng sững sờ ngây dại vì con Mẹ chết đau đớn, mà Mẹ đứng đó để “hiệp thông cùng Con dấu yêu” trong việc cứu độ trần gian.

Nhưng dựa vào đâu để Mẹ có thể đứng vững trước bão tố ấy? Thưa, tất cả là nhờ đức tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Nhờ Tin  mà Mẹ Ma-ri-a mới trở nên Mẹ Của Chúa Cứu Thế; nhờ tin Mẹ Mới được chọn là Eva mới trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa; nhờ tin, Mẹ mới trở thành người cộng tác hàng đầu vào công cuộc của Chúa Giê-su. Nhờ tin mà mẹ đã đứng vững trên đỉnh đồi Canvê.

Cuộc đời chúng ta cũng phải một đôi lần đứng trước đau thương. Con người luôn bất lực trước sự dữ. Làm sao chúng ta có thể đứng vững trước phong ba? Hãy noi gương Mẹ. Hãy tin vào Con của Mẹ. Hãy tin vào Ngài có đủ quyền năng để đẩy lùi sự dữ ra khỏi cuộc đời chúng ta.

Thiên Chúa đầy quyền năng, Ngài sẽ không để những ai tin vào Ngài phải thất vọng. Thế nên, đức tin chính là lời đáp trả cụ thể hằng ngày đối với tiếng gọi của Thiên Chúa, với Thánh Ý của người tỏ lộ ra trong từng hoàn cảnh và biến cố của cuộc đời.

Cuộc đời Ðức Mẹ Cũng cho thấy rằng đức tin luôn đứng vững trước những thử thách đau khổ, thiệt thòi và mất mát khi phải lựa chọn theo lương tâm Ki-tô giáo. Ðức tin ấy thể hiện trong cuộc đời bình thường của chúng ta. Ðức tin ấy là nẻo đường đã đưa Ðức Mẹ Vào vinh quang thiên quốc.

Xin cho mỗi người chúng ta luôn đứng vững trước khó khăn, thử thách đau thương. Cuộc đời có thử thách mới có dịp ta thể hiện niềm tin tuyệt đối của chúng ta vào Thiên Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Comments are closed.