Vâng lời Chúa, chúng con sẽ thả lưới – Suy niệm Chúa Nhật 5 Thường niên C

0

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca.

Khi ấy, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.

Giảng xong, Người bảo ông Si-môn : “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” Ông Si-môn đáp : “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.

Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói : “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi !” Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn : “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.

 __________________

Trong cả ba bài đọc Chúa nhật hôm nay, chúng ta thấy tất cả các nhân vật đều được Thiên Chúa kêu gọi : I-sai-a (bài đọc 1), Phao-lô (bài đọc 2), và ba tông đồ : Si-mon, Gia-cô-bê và Gio-an (bài Tin Mừng). Ðặc điểm chung của năm nhân vật này là ai cũng tự thấy mình hèn mọn và yếu đuối. I-sai-a thấy mình là người môi miệng ô uế ; Phao-lô tự cho mình là người hèn mọn nhất trong số các Tông Ðồ, không đáng được gọi là Tông Ðồ, vì đã ngược đãi Hội Thánh của Chúa. Còn Si-mon, đại diện cho ba tông đồ, nhận mình là kẻ tội lỗi.

Đọc lại lịch sử cứu độ, chúng ta thấy Thiên Chúa thường kêu gọi những người đơn sơ và hèn mọn để biểu lộ sức mạnh và vinh quang của Người. Trong thư gửi tín hữu Cô-rin-tô, thánh Phao-lô xác tín : Những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh ; những gì thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, thì Thiên Chúa đã chọn để hủy diệt những gì hiện có. (1 Cr 1, 27-28). Khi kêu gọi ai làm việc cho Người, Chúa muốn người đó tôn trọng đường lối và phương cách của Người. Tuy thế, rất nhiều người lại muốn công việc của Chúa phải được thực hiện theo cách thức của họ, thậm chí họ muốn lái ý của Chúa theo ý mình. Hậu quả là họ lo lắng và sợ sệt đủ thứ, nào là lo sợ bị thất bại, sợ nguy hiểm, sợ vượt quá sức mình, và họ khó chấp nhận những giới hạn và cả những thất bại của mình.

Tin Mừng hôm nay cho ta thấy rằng nhiều khi con người đã nỗ lực hết sức mà việc vẫn không thành. Ông Si-mon và các bạn chài lưới vất vả suốt đêm mà chẳng được con cá nào. Thế mà Chúa Giêsu, không biết gì về nghề chài, lại đề nghị họ đi thả lưới bắt cá lần nữa. Theo kinh nghiệm của dân đánh cá chuyên nghiệp : nếu ban đêm mà không chài được gì cả, thì ban ngày lại càng không thể ! Nhưng ông Si-mon đã vâng lệnh Chúa Giêsu, và phép lạ đã xảy ra : các ông bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới.

Như I-sai-a và Phao-lô, Phê-rô ý thức về sự thánh thiện của Chúa và về vực thẳm ngăn cách giữa ông và Người : Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi ! Nhưng dường như Chúa không để ý tới tội lỗi và sự bất xứng của Phê-rô cũng như của chúng ta ! Người chỉ muốn chúng ta ý thức về thân phận của mình. Một khi chúng ta ý thức về sự hèn yếu của mình, Chúa sẽ bù đắp và ban cho chúng ta bội phần.

Chúa Giêsu gọi các môn đệ theo Người. Họ lắng nghe Người và cộng tác với Người trong sứ mệnh truyền giáo. Dù dưới cái nhìn của con người, công việc xem ra có vẻ thất bại, nhưng họ vẫn tiếp tục thả lưới. Chúng ta đứng trước một mầu nhiệm cao vời về sự cộng tác của chúng ta với công trình của Chúa : không có Chúa, chúng ta không làm được gì cả, nhưng Chúa lại muốn sự cộng tác của chúng ta. Như lời thánh Phao-lô trong bài đọc thứ hai : Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu ; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi. Thánh Augustinô có viết : Chúa dựng nên con, không cần có con, nhưng để cứu chuộc con, Người cần con cộng tác.

Sự cộng tác mà Chúa đòi hỏi nơi ta, trước tiên là sự tin tưởng và tinh thần sẵn sàng. Phép lạ đã xảy ra khi ông Phê-rô bày tỏ sự tin tưởng : Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.

Hôm nay, Chúa tiếp tục mời gọi chúng ta cộng tác với Người. Mỗi chúng ta hãy cố gắng đáp lại lời mời gọi của Người, dù còn đó những giới hạn, yếu đuối, bất toàn nhưng chúng ta luôn luôn tin tưởng vào tình thương và sự nâng đỡ của Chúa. Công việc tông đồ, mục vụ, giáo dục, đào tạo, bác ái, mưu ích lợi cho tha nhân, cũng như những công việc của chính mình, bằng cách này hay cách khác, đều tương tự như việc đánh cá của ông Si-mon. Nếu chúng ta để Chúa hướng dẫn, chúng ta sẽ thành công. Và biết đâu Chúa lại muốn chúng ta gặp thất bại để củng cố niềm tin của mình ? Thực vậy, chính Chúa đã nói : Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta (Is 55, 8).

Nếu Chúa là chủ, và chúng ta chỉ là thợ, là những người thừa hành, tại sao lại sợ và lo lắng ? Khi Chúa sai chúng ta làm việc cho Người, Người sẽ ban sức và ban những ơn cần thiết để hoàn thành công việc đó. Chúng ta hãy cố gắng làm những gì có thể trong khả năng của mình, còn những gì không thể làm được, hãy phó thác cho Chúa ! Hôm nay, nếu Chúa mời gọi : Hãy chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá thì chúng ta hãy mạnh dạn thưa : “Thưa Chúa, theo lệnh Chúa, chúng con sẽ thả lưới, vì chúng con tin rằng Chúa luôn ở với chúng con !”

Comments are closed.