Chúa Kitô là sự sống lại và là sự sống – Chúa Nhật 5 Mùa Chay, năm A

0

Lm. Giuse Vũ Thái Hòa

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (11,1-45)

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khỏe lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Ðiđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

***

Mỗi ngày, trên thế giới có hàng trăm ngàn người chết, và điều đó dường như chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta, vì họ là những người không có liên hệ gì với chúng ta. Nhưng nếu người qua đời là một người thân trong gia đình, một người bạn, hoặc một người thân quen, chúng ta cảm thấy bị cái chết chạm đến. Thường thì chúng ta khó chấp nhận điều đó một cách dễ dàng. Dường như đâu đó trong sâu thẳm, chúng ta luôn muốn có ai đó phải chịu trách nhiệm về cái chết này. Là người đặt niềm tin nơi Chúa, đương nhiên chúng ta sẽ hướng câu hỏi về phía Thiên Chúa, như thể chính Người là nguyên nhân gây ra cái chết. Như cách mà Mácta đã nói với Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây thì em con đã không chết.” chúng ta cũng sẽ nói: “ Nếu Chúa thực sự quyền năng, tại sao Người không ngăn chặn cái chết của cha tôi, mẹ tôi, anh, chị, em tôi, vợ tôi, chồng tôi, con tôi…?”

Bài Tin Mừng Chúa nhật hôm nay nói về việc Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại, qua đó mặc khải cho chúng ta có một cái nhìn đúng về Thiên Chúa, về sự chết và về số phận của con người.

Điều đầu tiên mà chúng ta thấy, đó là Chúa Giêsu đã “thổn thức và xúc động” trước cái chết của người bạn là Lazarô. Thiên Chúa đã khóc trước cái chết của con người. Hình ảnh này dường như khiến chúng ta ngạc nhiên. Vì đối với chúng ta, Thiên Chúa là Đấng chỉ biết đến hạnh phúc, và dĩ nhiên Người không biết khóc. Không, Thiên Chúa không vô cảm trước đau khổ của con người, và Người càng không muốn cái chết! Toàn bộ Kinh thánh mặc khải cho chúng ta về Thiên Chúa là Đấng ban sự sống và muốn sự sống, muốn sự giải thoát và hạnh phúc cho con người. Trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã giải phóng dân khỏi ách nô lệ Ai Cập, nuôi dưỡng và đồng hành với họ trong sa mạc. Và Chúa Giêsu, trong suốt cuộc đời trần thế đã làm tất cả để đem lại hạnh phúc cho con người và giải thoát con người khỏi sự chết, Người không chỉ chữa lành bệnh tật thể xác để con người được hòa nhập vào trong cuộc sống cộng đồng, nhưng Người còn tha thứ tội lỗi để con người được giao hòa và được sống với Thiên Chúa. Vì như thánh Irênê đã nói “vinh quang của Thiên Chúa là con người được sống”.

Nếu để ý trình thuật về việc Ladarô sống lại, chúng ta nhận ra rằng, cái chết là một hiện tượng tự nhiên, không ai có thể tránh được. Cơ thể của chúng ta, giống như tất cả vật chất, đều sẽ chết. Những gì đang sống thì sẽ có ngày phải chết. Nhưng giờ đây, đối với Chúa Giêsu, hiện tượng tự nhiên này không phải là một kết thúc cuối cùng vĩnh viễn; cái chết chỉ là một đoạn đường, một sự đi qua. Chúa Giêsu nói về cái chết của Ladarô như một giấc ngủ: Ladarô bạn chúng ta đang ngủ. Cái chết được coi như một giấc ngủ, quả là một hình ảnh rất đẹp! Trong Kinh nguyện Thánh Thể II mà chúng ta thường nghe trong thánh lễ, vị linh mục đọc câu sau đây: “Xin Chúa cũng nhớ đến anh chị em chúng con đang an nghỉ trong niềm hy vọng sống lại…” Trong bản văn gốc bằng tiếng La-tinh, có ghi rõ: “Xin Chúa cũng nhớ đến anh chị em chúng con đang ngủ trong niềm hy vọng sống lại…”

Nếu chúng ta nói: “Chúng tôi tin sự sống lại vào ngày tận thế,” Chúa Giêsu nói với chúng ta: Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.” Thiên Chúa là sự sống. Khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, chúng ta đã nhận được sự sống của Thiên Chúa, sự sống vĩnh cửu. Không phải sự sống sau này, mà là sự sống vĩnh cửu đã bắt đầu từ hôm nay. Như thế, chúng ta có thể đọc biến cố Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại như dấu chỉ sự phục sinh của Người và của chính chúng ta.

Trong cuộc sống, vẫn có những dấu chỉ phục sinh của Chúa gởi đến cho chúng ta. Thường thì chúng ta dễ nhìn thấy những gì sai trái, những gì không hay, không tốt. Trái lại, lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy nhìn vào những gì làm tái sinh, những gì bắt đầu lại, những gì thành công, những dấu chỉ sự sống như những cử chỉ quan tâm, tương thân tương trợ, những lời an ủi mang lại hy vọng và những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày…

Nhưng chỉ đọc các dấu chỉ phục sinh thôi vẫn chưa đủ. Chính chúng ta phải là dấu chỉ của sự phục sinh trong mọi hành vi, trong mọi thái độ của chúng ta, ngay cả khi chúng ta gặp thất bại, đau khổ và cái chết. Vì cái chết không phải là vĩnh cửu. Dấu chỉ của sự phục sinh lớn nhất chính là là niềm tin rằng ngoài bóng đêm còn có ánh sáng ban ngày, cái chết chỉ là cánh cửa để bước vào sự sống đích thực.

Chúa Kitô là Đấng có thể biến những giọt nước mắt tang thương và sợ hãi thành những giọt nước mắt vui mừng và hy vọng. Với đức tin, chúng ta cũng có thể thưa với Chúa Kitô như bà Mácta trong Tin Mừng hôm nay: “Vâng, lạy Chúa, con tin, Ngài là Con Thiên Chúa hằng sống. Ai tin Ngài, sẽ không chết bao giờ!

Comments are closed.

phone-icon