Màu Nhiệm sống và cảm nghiệm – Lễ Chúa Ba Ngôi

0

Suy Niệm: Ga 3, 16 – 18

 Hội dòng chúng tôi vừa đón nhận một biến cố vui buồn, nhưng niềm vui lớn hơn nỗi buồn, số là ngày 1/6/2020 một em tập sinh năm II được Chúa gọi về giữa tuổi xuân đẹp như mơ. Trước khi từ giã cõi đời, em được diễm phúc khấn đầu giường, một ân huệ đã đến với em cách đặc biệt trước hai ngày em nhắm mắt. Điều thúc đẩy tôi viết những dòng này không phải để tường thuật về cái chết của em, nhưng là để viết lên cảm nghiệm của mình về sự ra đi rất hi hữu của em. Nếu việc ra đi của em cũng bình thường như những người khác thì chẳng có gì đánh động tôi, nhưng trong sự mất mát này nó cho chị em tôi một bài học quí giá.

Mới 28 tuổi em đã bị cơn bệnh quái ác viếng thăm: ung thư tủy. Trong hai tháng chống chọi mãnh liệt với con bệnh hiểm nghèo cách anh hùng, mạnh mẽ và bình an trong sự suy phục Thánh Ý Chúa. Mẹ và gia đình em xin cho em về quê để được ra đi giữa những vòng tay yêu thương của những người thân yêu nhưng em một mực từ chối và chọn Hội Dòng làm nơi an nghỉ cuối cùng. Trong những ngày đau bệnh  em nắm bàn tay một người chị em trong dòng và tâm sự: Từ nhỏ em đã xin Chúa cho em được chết trong đau đớn để được thông phần vào cuộc khổ nạn của Chúa. Điều em xin làm tôi sợ hãi. Tôi không đủ can đảm để xin Chúa điều này mặc dù tôi đã gần đất xa trời. Em tuy nhỏ hơn tôi nhiều lần nhưng em đã hiểu và cảm nghiệm mầu nhiệm đau khổ hơn tôi. Trước khi được diễm phúc khấn đầu giường, em đã tự tay viết lời khấn bằng những nét chữ nguệch ngoạc bằng những mũi đinh của thập giá. Và ngày lịch sử đời em đã đến trong căn phòng nhỏ bên sự quay quần của chị em và gia đình. Và sau khi được thuộc trọn về Chúa qua lời tuyên khấn, em diễn tả niềm hạnh phúc của em: “ Hạnh phúc lắm chị ơi!”

Ngày hôm nay em được cảm nghiệm hạnh phúc viên mãn là được chiêm ngưỡng Thiên Chúa Ba Ngôi, một Màu Nhiệm mà khi còn ở trần gian em đã sống nhưng không thể hiểu vì lý trí của em làm sao đong nổi mầu nhiệm cao siêu của Đấng muôn trùng Siêu Việt.

Khi bị các anh em hỏi về màu nhiệm này, tôi cố gắng chia sẻ nhưng cuối cùng cũng phải quay về với cảm nghiệm, cái cảm nghiệm của em: “ Hạnh phúc lắm chị ơi!” Cái hạnh phúc được Thiên Chúa Ba Ngôi chiếm hữu mà chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được. Lúc này họ không cần phân tích, giải thích tại sao nhưng tình yêu đã cho họ câu trả lời tròn đầy. Cảm nghiệm này giống nhau đối với mọi người, không phân biệt màu da sắc tộc, văn hóa, người bình dân hay người trí thức

Cha ông ta ngày xưa cũng vậy, các Ngài không hiểu biết như chúng ta ngày nay, nhưng các Ngài đã sống Mầu nhiệm này sâu hơn chúng ta, đã cảm nghiệm tình yêu Ba Ngôi đậm hơn chúng ta. Cuộc đời của các Ngài là thần học sống. Chúng ta luôn muốn tìm hiểu để định nghĩa về cái ghế còn các Ngài chỉ biết một điều rất thiết thực không kém phần sâu sắc: Cái ghế để ngồi. Ai hay hơn ai? Chúng ta lo tìm mọi cách để hiểu về Màu Nhiệm ấy và Mầu Nhiệm đó vẫn ở ngoài chúng ta. Còn các Ngài không tìm điều chúng ta tìm, nhưng các Ngài đã sống điều cần thiết nhất. Không khéo chúng ta lại rơi vào chính đối tượng mà Chúa Giê-su cầu nguyện: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha, vì Cha đã giấu mầu nhiệm Nước Trời đối với kẻ khôn ngoan nhưng lại mạc khải cho những người bé nhỏ!”

Nói thế không phải để buông xuôi tất cả. Không phải khi dạy về Màu Nhiệm quan trọng này chúng ta bỏ lửng và kết luận một câu xanh rờn cho nhẹ nhàng: Màu Nhiệm không thể hiểu chỉ phải tin thôi…Rồi xoa tay xong một bài khó nuốt này. Nếu làm thế, chúng ta sẽ không thuyết phục được những người chúng ta dạy dỗ. Tôi đã bị một người anh em chất vấn tôi về mầu nhiệm này với dụng ý dùng toán học để vạch ra những điều không thể chấp nhận: tại sao ba lại là một? Anh không thiện chí tìm hiểu nên tôi đành bó tay.

Có nhiều điều chúng ta không hiểu nhưng chúng ta vẫn sống. Chúng ta không hiểu được tại sao chúng ta yêu nhưng chúng ta vẫn sống yêu thương.

Hôm nay phụng vụ cho chúng ta dừng lại để chiêm ngắm một biến cố vượt trên mọi biến cố, một thực tại cho ý nghĩa cho mọi thực tại: Thiên Chúa của tổ phụ Abraham và Giacop, Ngài đã chọn một dân, đã mạc khải mình cho họ và qua họ Ngài mạc khải cho mọi dân. Thiên Chúa mà không ai thấy bao giờ đó, đã nói cách rõ ràng cho chúng ta trong thời gian sau hết này (Dt 1,2). Đó là một Thiên Chúa, trong một thực tại duy nhất và mầu nhiệm. Chúa Cha đã cho mọi sự hiện hữu và nhờ Ngôi Lời, Con Một của Chúa Cha mà mọi sự được tạo thành. Và Thánh Thần phát xuất từ Chúa Cha và Chúa Con. Ngài là tình yêu và sức mạnh của Thiên Chúa. Ngài được ban dồi dào cho nhân loại để nuôi dưỡng sự sống đời đời cho họ

Chính nhờ Ngôi Lời và Thánh Thần của Cha mà chúng ta được tham dự vào sự sống của Thiên Chúa, vì Ba Ngôi Thiên Chúa đến làm nhà của Người nơi chúng ta( Ga 14,23).

Chúng ta tin Thiên Chúa là nguồn gốc thế gian, Đấng hướng dẫn thế giới về cùng đích mà chỉ mình Ngài biết. Chúng ta tin Thiên Chúa, Đấng không thể diễn tả bằng lời vì Ngài Siêu Việt. Thiên Chúa ấy, chúng ta không thể hiểu nhưng Ngài vào trong cuộc đời của chúng ta để đảo lộn, để biến đổi:“Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình cho thế gian, để tất cả những ai tin vào người đều được sự sống đời đời”.

Ở chiều sâu màu nhiệm, có một tình yêu vô cùng, tình yêu của Cha và Con và Chúa Thánh Thần tự hiến cho nhau và cả Ba quyết định cứu độ chúng ta. Đó là Thiên Chúa thật, Ngài tuyệt đối yêu thương, Ngài đặt mình dưới chân chúng ta. Ngài đến với chúng ta như Đấng Toàn Năng, nhưng toàn năng trong sự yếu đuối của tình yêu. Tình yêu luôn luôn là yếu đuối. Tình yêu chỉ có thể van xin và chờ đợi. Ngài chờ đợi chúng ta nhưng chúng ta cũng phải phóng mình vào bàn tay yêu thương của Ngài, phóng mình vào đại dương lòng thương xót của Ngài để Ngài thiêu đốt chúng ta bằng ngọn lửa tình yêu của Ngài. Chúng ta sẽ khám phá ra những điều kỳ diệu của tình yêu Thiên Chúa.

Tin Thiên Chúa không phải là tin những điều trừu tượng nhưng là dấn toàn thân, trao phó toàn thân cho màu nhiệm này. Đó là khám phá ra một ai đó yêu chúng ta cách cá vị, gọi chúng ta bằng tên riêng của mình. Ngài dìm chúng ta trong đại dương tình yêu và Ngài đòi chúng ta đáp lại tình yêu đó cách vô điều kiện. Vì Ngài là tình yêu. Bản tính của Ngài là thế! Đời đời Ngài là tình yêu. Tình yêu thì hoàn hảo, tình yêu thì đời đời.

Thiên Chúa tự bộc lộ cho chúng ta như một người Cha: “Khi các con cầu nguyện hãy nói: Lạy Cha chúng con…” Người là nguồn gốc mọi sự, Đấng dựng nên chúng ta giống hình ảnh Người. Người muốn thiết lập với chúng ta một sự liên hệ bền vững. Chúng ta thuộc về Ngài, thuộc dòng dõi Ngài, nhưng chúng ta được tự do đón nhận Ngài hay từ chối Ngài.

Chúng ta hãy tin và tuyên xưng Thiên Chúa duy nhất là Cha, là Con và Thánh Thần trong lòng và trong cuộc sống. Thiên Chúa ấy thật lạ lùng, Ngài đã bộc lộ tình yêu trong sự điên rồ của Thập Giá. Chúng ta là những thụ tạo nghèo nàn, chúng ta cần tình yêu của Ngài để được hạnh phúc và được sống dồi dào. Trong Bí tích Thánh Thể, chúng ta hãy đặt mình trong bàn tay của Thiên Chúa để nhờ ơn của Chúa Ki-Tô, tình yêu của Chúa Cha và sự thông hiệp của Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ được hiệp nhất với Ba Ngôi Chí Thánh trong tình yêu viên  mãn.

Nữ tu Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.