Tình yêu cứu độ – SN Chúa nhật IV mùa chay B

0

Suy niệm: Ga 3,14-21

Khi chúng ta là nạn nhân của “cá lớn nuốt cá bé”, của “cá nhanh nuốt cá chậm” hay “mạnh được yếu thua” thì chúng ta rất thích một Thiên Chúa trừng phạt kẻ gian ác và bênh đỡ kẻ yếu đuối. Nhưng nếu chúng ta là kẻ tội lỗi, chúng ta lại mến chuộng một Thiên Chúa khoan dung tha thứ. Thiên Chúa không phải là một vị thần đáp lại những ước muốn của chúng ta, nhưng Ngài mãi mãi là Thiên Chúa yêu thương cứu độ: “Thiên Chúa sai Con Ngài đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Ngài, mà được cứu độ”. Đây là nội dung chính của Tin Mừng. Nội dung này cho chúng ta biết Thiên Chúa yêu thế gian thế nào? Vì yêu, Ngài đã có sáng kiến để cứu độ chúng ta. Ngài đã đi bước trước trong việc tha thứ cho chúng ta, những tội nhân của Ngài. Qua cái chết ô nhục trên Thánh Giá, Chúa Giê-su đã thay đổi thái độ của Thiên Chúa đối với chúng ta.

Thiên Chúa là Cha yêu thương Người không hạnh phúc khi con cái Ngài lạc xa đường cứu độ. Dẫu vậy, Ngài không cưỡng bức chúng ta đi theo đường lối Ngài, nhưng Ngài mời gọi và dẫn dắt chúng ta không phải bằng uy lực nhưng bằng tình yêu. Ngài yêu thương hết mọi người tốt cũng như xấu, người sống trong ánh sáng cũng như người đang chìm trong bóng tối…

Ngài là tình yêu nên Ngài không kết án ai, nhưng con người tự kết án chính mình khi cố tình từ chối, khai trừ và cương quyết không vâng phục Ngài. Thiên Chúa dẫn con người đi trong ánh sáng nhưng con người ở lì trong bóng tối thì lỗi đó không phải bởi Thiên Chúa. Những người thích bóng tối đã bị kết án bởi chính mình. Chúng ta đã cảm được điều này nơi chính bản thân và nơi anh em của mình. Nhiều khi chúng ta được Chúa mời gọi bỏ mình vác Thập giá theo Chúa và chúng ta cũng hiểu được giá trị của sự từ bỏ này, nhưng chúng ta vẫn luôn từ khước lời mời gọi yêu thương của Chúa. Chúng ta vẫn biết con đường ánh sáng dẫn chúng ta tới nguồn bình an và hạnh phúc nhưng chúng ta vẫn chạy trốn và lẩn tránh hết sức có thể. Từ kinh nghiệm bản thân này, chúng ta mới thương các anh em mình, những người đã bỏ Chúa lâu năm thật không dễ chỗi dậy làm một bước đổi đời. Cha Carono nói: Ghét ánh sáng và thích bóng tối là thảm kịch của người đời, vì con người sinh ra là để sống cho ánh sáng. Thiên Chúa không đào hỏa ngục, không xây ngục tối, nhưng chính tù nhân đã tự nhốt mình vào nội tâm tăm tối. Ai từ chối ánh sáng của Chúa sẽ héo tàn trong bóng tối của chính mình.”

Thiên Chúa yêu chúng ta và ban cho chúng ta Đức Giê-su như con đường dẫn đến sự sống. Nếu chúng ta đón nhận Ngài, Ngài sẽ trở nên nguồn ơn cứu độ cho chúng ta. Một giấc mơ rất ấn tượng của một chị bạn trước khi từ giã cõi đời này đã để lại nơi tôi một bài học đắt giá. Số là trước khi đi vào hôn mê chị mơ chị thấy một lâu đài rất đẹp và dưới lâu đài đó là một vực thẳm, chị nghe Chúa nói: hãy buông tay ra. Chị đã vâng lời buông và rồi chị đã rơi vào vòng tay Chúa và từ giây phút đó chị lịm dần trong tình yêu Chúa. Tôi thầm nghĩ ngôi nhà đẹp đẽ kia là chính chị. Suốt cuộc đời chị đã  sống trong ánh sáng, dẫu có những lúc cuồng phong cuốn chị vào vòng lao đao nhưng chị đã giơ tay để Chúa cứu và dẫn dắt chị. Căn bệnh hiểm nghèo đã làm cho nhiều người tuyệt vọng, nhưng đối với chị, nó là ánh sáng cho đời chị để chị dẵn dắt những người cùng cảnh ngộ chấp nhận căn bệnh trong tin yêu. Hôm nay đến cuối đời, tiếng mời gọi kia vẫn vang lên và chị vâng nghe Chúa buông bỏ tất cả để được rơi vào vòng tay yêu thương của Chúa: “… Ai tin vào Người thì được sống muôn đời…” (Ga 3,15)

Chị đã được đón nhận hồng ân sự sống muôn đời khi suốt đời tin yêu Đấng không kết án nhưng luôn cứu độ. Tình yêu không chấp lỗi nhưng luôn thứ tha. Người yêu nhiều thì luôn đi bước trước trong sự tha thứ. Chúa vẫn là thế nhưng chúng ta có đón nhận sự tha thứ của Ngài không hay chúng ta vẫn ngồi lì trong bóng tối.

Chúa Giê-su đến mang ánh sáng chân lý, ánh sáng sự tốt lành, ánh sáng cứu độ. Ngài đến như một người bạn chiếu soi và an ủi chúng ta. Nhưng điều nguy hiểm nhất đối với mỗi người chúng ta là chấp nhận sống giữa tranh tối và tranh sáng. Chúng ta sống nhập nhằng nước đôi không hẳn tốt cũng không hẳn xấu. Chúng ta không dứt khoát từ bỏ bóng tối và cũng không chấp nhận ánh sáng hoàn toàn. Chúng ta không hẳn là thánh cũng không hẳn là người tội lỗi, nửa nóng nửa lạnh hâm hâm dở dở và cuộc sống ương ương dở dở như thế đã bị Chúa kết án: “Ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi! Nhưng vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” (Kh 3, 15-16). Những người sống trong tội một ngày nào đó họ sẽ hối cải khi nhận biết mình tội lỗi, còn người hâm hâm dở dở khó lòng làm một bước trở về vì nghĩ mình đã sống tốt.

 Như thế thì người sống trong tăm tối nếu biết vươn lên khỏi đêm đen sẽ được lãnh nhận  hồng ân cứu độ như lời Thánh Phaolô: “Ở đâu tội lỗi lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội”(Rm 5,20).

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta dù sống trong bóng tối nhưng luôn nhạy bén sự yếu đuối của mình để ăn năn hối lỗi. Hãy khiêm tốn nhìn nhận sự bất lực của mình để chạy đến với Đấng là ánh sáng để Ngài bao phủ chúng ta bằng tình yêu rạng sáng của Ngài. Ngài sẽ có cách của tình yêu để nâng chúng ta trên đôi cánh phượng hoàng của Ngài như Thánh nữ Tê-rê-xa cảm nghiệm: Tôi, một em bé ba tuổi, làm sao có thể bước lên những bậc thang để đến với Chúa đang ngồi trên đầu thang kia. Chúa ở đó âu yếm chờ đợi tôi, nhưng tôi bất lực dẫu rất muốn lên với Chúa. Bước chân nhỏ bé của tôi giơ lên rồi lại té xuống, nhưng tôi không bỏ cuộc. Chúa nhìn tôi té, Ngài mỉm cười. Không thể nhìn tôi té đi té lại nhiều lần. Thương quá! Ngài xuống bế tôi lên. Thế là tôi được toại nguyện ước mơ!

Ước gì chúng ta là những Tê-rê-xa bé bỏng đó!

Nt.Maria Faustina Lý Thị Báu.

Comments are closed.